RSS Feed

Đón Mặt Trời

Người Việt đang ngày càng hòa nhập vào thế giới. Một trong những thể hiện rõ nhất là ngày nay quanh năm họ sống, làm việc theo lịch Mặt Trời, điều chưa từng xảy ra trong hàng ngàn năm trước đây.

Vậy xin chúc các bạn vui tiễn Mặt Trời 2014, mừng đón Mặt Trời 2015.

Cùng với việc hòa nhập vào thế giới, chắc chắn rằng việc vui đón Tết Mặt Trời sẽ ngày càng sâu rộng lên theo thời gian trong văn hóa người Việt, vốn từ trước đến nay chỉ biết dùng mỗi lịch Trung Hoa. Tết lịch Trung Hoa đáng quí trọng, nhưng thực tế thì cũng chỉ có ba bốn xứ quanh quanh ăn mâm Tết lịch Trung Hoa với nhau.

Vui mở lòng ra với thế giới. Với toàn thể thế giới con người.

Thờ cúng

Cụ Hinh ghé thăm cụ Nhác ở vùng quê. Cụ Nhác đang thắp hương bàn thờ. Bàn thờ của cụ Nhác rất lớn.

Xong việc, cụ Nhác mời Cụ Hinh nước vối quê.

“Chẳng hay, bàn thờ của cụ Nhác thật là rất lớn ạ.”

Cụ Nhác thong thả.

“Tôi thờ không phân biệt trẻ già, trong nhà trong họ cứ có ai chết, là tôi thờ cả, cho nên quả là đông đảo.”

“Vâng.”

“Ở xứ quê tôi, thì chỉ còn có việc thờ người chết là thiêng, chứ còn có việc gì ai coi ra gì đâu. Cụ Hinh xơi nước vối quê đi, kẻo nguội ạ.”

Li ti

Mỵ Châu mời Cụ Hinh càfé week-end.

« Em thấy quanh đây có những người say những chuyện rất to. »

« To thế nào? »

« Ví dụ họ luận bác này không đáng được giải Nobel, cô kia nom thế mà cũng hoa hậu. »

« Họ có nói theo chỉ đạo của ai không? »

« Chắc là không ạ. »

« Thế thì bình thường, tự do nói ra, miễn là đừng bạo lực. »

« Sau đó có ai vừa khác ý, thì họ nổi xung. »

« Thế họ có bị ai bắt giữ không? »

« Chắc là không ạ.”

« Thế thì bình thường, miễn là đừng bạo lực. »

« Vâng, em muốn biết cái khác, tại sao họ chỉ thích những chuyện rất to? »

« Rất to, thì có thể là dễ nhìn hơn là rất nhỏ… Cái chữ trên menu bé li ti thế này… chịu thôi, Mỵ Châu đọc hộ nhé.”

Người, và Giời

Hôm nọ, một bà người Pháp mời Cụ Hinh càfé.

« Mấy vị người Á, nom trẻ lắm. Như ông bạn nhạc người Hàn của tôi, nom trẻ hơn tôi hơn hai chục tuổi. »

« Dạ.”

“Đùng một cái, ông ấy lăn ra chết, lúc ấy mới biết là ông ấy hơn tôi đến mấy tuổi, Cụ Hinh ạ.”

« Vâng, nom trẻ hay không trẻ, đấy là người.

Biết không trẻ hay trẻ, đấy là Giời ạ.”

Biết rồi

Mỵ Châu bảo.

“Cụ Hinh à, có những người, mà chuyện gì, họ cũng ‘biết rồi’, giải thích được ngay tức thì, thế là sao nhỉ.”

“Nếu có một vài người như thế, thì cũng chẳng có gì quan trọng.”

“Em thấy đông lắm.

Mà nếu họ lại có mặt cùng một lúc ở một chỗ, thì vỡ chợ ạ.”

“À, có thể là vì người ta không biết.”

“Không biết cái gì cơ ạ?”

“Không biết là người ta không ‘biết rồi’.”

Nếm vở

Cuối buổi, Cụ Hinh vui chuyện.

“Ông Michel đây, chẳng làm nghiên cứu gì liên quan đến rượu vang. Nhưng nếu bắt ông ấy nhắm mắt, rồi nếm ngụm rượu vang Pháp, là ông ấy nói rõ được rượu này là của vùng nào, thậm chí của lâu đài nào.”

Ông Đô vui vẻ.

“Bác Tình đây là trưởng phòng Nghiên Cứu Nữ Quyền của Viện Trừu Tượng học. Hễ bác Tình nghe thấy nghiên cứu viên nào của phòng Nghiên Cứu Nữ Quyền nói câu gì, là bác ấy biết ngay rằng nghiên cứu viên ấy vừa mới đọc Toàn Tập trang nào, thậm chí dòng thứ mấy từ dưới lên ạ!”

 

 

Siêu thoát

Cụ Hinh hỏi Mỵ Châu.

«Lúc mình mới chết, thì người ta sẽ làm những gì cho mình nhỉ? »

Mỵ Châu nguýt dài Cụ Hinh. Ngoáy mãi ly càfé… bất tận…

Rồi thủng thỉnh.

« Cầu cho siêu thoát. »

« Ơ, tưởng chết thì đã là siêu thoát rồi. Lại còn phải cầu xin nữa cơ à? Người xứ ta nghĩ ra được lắm sự nhỉ.

Thôi, khỏi. Mình nâng ly càfé, nghen! “

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 107 other followers