Bạn Cụ Hinh hay có dịp gặp gỡ nhiều học sinh và cựu học sinh xứ Đông từng du học ra ngoài. Vui lắm. Bèn hay giục “các bạn cố mà đi xa, đi nhiều, giúp anh em bạn bè mình đi thêm nữa. Ở nhà mãi các bạn viêm tai vì mẹ khen đấy!”
Gì đi nữa, cứ chui ra khỏi cái chăn của mình, tuy có khi lại chui vào cái chăn khác, vẫn cứ thật là cần thiết.
Ông Khổng Khâu nói thế này, “tam nhân đồng hành tất hữu ngã sư”. Rủ thêm hai ông bạn ra đi cùng, ông khôn hơn mình sẽ cho mình thấy rõ hơn cái khôn, ông ngu hơn mình cũng cho mình thấy rõ hơn cái ngu. Hai ông ấy mà ở nhà thì mình không thấy được cái phẩm chất làm thày của họ, thày khôn và thày ngu. Mà biết được thày mình ngu còn quan trọng hơn là tưởng rằng thày mình khôn.
Trong số các cựu học sinh du học xứ ngoài về lại xứ Đông, hiếm thấy ai có lòng tự hào về cái đất nước mình đã từng du học tại đó như cựu học sinh Ngalatư. Tất nhiên đây chỉ là cảm giác chủ quan chung trên đa số các cựu học sinh, rồi thì cũng khắc có ngoại lệ. Thêm vào nữa là Cụ Hinh đã đi lùng ở chợ Giời mãi mà vẫn chưa tìm ra được cái máy đo niềm tự hào, cho nên chuyện này các bạn cứ coi là chủ quan hoàn toàn nha.
Có ông bạn này, Ivan, có tiếng là bậc chủ quan, lại cứ tự huyễn hoặc coi mình là ứng viên sáng giá cho cái ghế bộ trưởng giáo dục Ngalatư. Ông ấy vừa gọi điện cho bạn Cụ Hinh tuần trước.
“Cụ Hinh à, vui vẻ chứ? Ông giúp tôi hiểu chuyện này nhé : sự thành công của việc truyền bá tình cảm siêu tự hào về nước Ngalatư cho các lưu học sinh xứ Đông là thuộc về nền giáo dục Ngalatư, hay là thuộc về chính các cựu học sinh xứ Đông ở Ngalatư?
Theo cảm nhận của chúng tôi, cựu lưu học sinh Ngalatư xứ Đông tự hào về nước Ngalatư hơn hẳn người Ngalatư chúng tôi tự hào về xứ sở của mình, và cũng hơn hẳn cựu lưu học sinh từ các xứ khác đến.
Cảm ơn Cụ Hinh trước nhé, tuy tôi đã có câu trả lời sẵn rồi!”
—-
Đúng hôm kia, mấy bạn cựu học sinh Ngalatư khéo mời Cụ Hinh đàn đúm “vì bạn Cụ Hinh biết hát học mót tiếng Ngalatư”. Bạn Cụ Hinh có vẻ cũng hăm hở nhận lời mời. Sự vô tư mà lại khéo chứa được sự tính toán riêng tư ở bên trong, thì hẳn luôn luôn phải tuyệt vời!
Chương trình chả có gì ngoại lệ, lại miếng cá khô Ngalatư sùng kính, món salade không biết có thật sự Ngalatư không hay đã tam sao thất bản, một lô rượu bia thập cẩm, cùng vài chai vodka “mua được chính hiệu tuần trước ở Mạctưkhoa !”. Các anh chị em chuyện trò như hét như la, tai bạn Cụ Hinh thì kém mất rồi, trí nhớ lại bập bõm. Đây là vài lời trầm bổng còn nhớ lại được…
- “Nói gì thì nói, thời đó chúng tôi là các vị ưu tú, được chọn lọc để đi nước Ngalatư! Chỉ riêng cái đó đã làm chúng tôi suốt đời cảm thấy cái men siêu nhân nó cứ thập thò trong tim! Làm sao chúng tôi có thể làm bạn Cụ Hinh hiểu được cái men này nhỉ? Không có nó, thì chúng tôi còn là gì nữa? “
- “Đúng thế đấy Cụ Hinh ạ. Tôi chưa biết thuốc phiện là gì, nhưng cái men này rên rỉ trong tôi, trầm lắng nhưng bất diệt! Nào, chạm cốc!”
- “ Tớ thấy cái môn Vodka học của họ cực hay! Khi sang đó tớ đã biết gì đâu về khoa cay! Thế mà sau này bọn Ivan thua tớ nhé! Chúng phải tôn tớ là Tổ Sư Ivan Ivanovich!”
- “Tôi thì thấy chỉ riêng viết mấy cái chữ cái lộn ngược mà về dọa được bọn trong nước, là đã thấy sướng, tuy sau năm năm tôi vẫn chưa nói được cái thứ tiếng phức tạp ấy. Mà vui, ăn ở, đi lại, chép bài, mua đồ… lúc nào cũng theo cả đàn, cũng chả cần phải biết cái thứ tiếng cầu kì ấy. Cái đấy hợp mình lắm Cụ Hinh ạ. Bắt tôi làm, với ăn, với nghĩ một mình, tôi thì chết luôn!”
- “Nói chứ hồi ấy thì Ngalatư là hiện đại chán so với cái tinh thần rốn tiền đồ của xứ Đông, Cụ Hinh thông cảm cho chúng tớ đi! Mà con gái Ngalatư thì Cụ Hinh không chê được đâu nhé, mơ màng, mạnh mẽ, táo tây mà!’
- “Chúng ta lại đông nhất trong cái đống du học các nước hồi đó. Chúng ta tự thấy mình là anh chị cả, là cái gốc của mọi văn minh! Nào chạm cốc, Bạn Cụ Hinh hơi yếu đó nha!”
—-
Thế mà say…
May mà anh em gọi cho taxi về. Mệt thứ đến là cái tai, các ông bà này hò hét ghê quá!
Sáng hôm sau Cụ Hinh đánh email trả lời ông bạn khủng Ivan, người đang tự huyễn hoặc coi mình là ứng viên sáng giá cho cái ghế bộ trưởng giáo dục Ngalatư, nhân danh mấy bạn cựu du học Ngalatư của xứ Đông.
“Mư vưbiraem
Nas vưbiraiut” (#)
————————————————————————————
(#) “Chúng tôi tự muốn thế, mà cũng là bị mắc vào như thế, nha”.