Có dạo Cụ Hinh đang ngồi uống càfê ở một góc quán ven hồ, đoạn liền bị anh chị em sĩ phu phát giác và tóm điệu về một trung tâm phu sĩ để “nói cho ra chuyện“.
“Tấm lòng anh chị em quí thế, mình nói năng không cẩn thận thì gay go. Đã chắc có ích gì cho bạn bè, lại làm mất lòng anh chị em thì thêm khốn.” Ngoảnh đầu nhìn lại, tuổi mình đã cao, sức khỏe suy đến nơi, tiền bạc không ra gì, còn mỗi tấm lòng làm vốn …
Cụ Hinh lảng, toàn nói chuyện bóng đá với tình dục cho nó vô sự.
Mấy phu sĩ tinh lắm, nói đủ chuyện nhưng rồi lừa bóng với tình dục về tận triết học. Các vị rất hăng thuyết về “sự liên hệ phổ biến” như một nền tảng của triết học. Không hiểu sao anh chị em lại say sưa cái lẽ này đến thế.
Mà mấy vị mời Cụ về thực ra để chịu đòn chứ đâu có mong Cụ diễn trình gì.
Cuối buổi, mấy sĩ phu đã khản giọng và loạng choáng, Cụ mới rụt rè hỏi thế này.
- “Theo anh chị em thì cái gì nó cũng liên hệ nhau cả, hay quá! Có thế mà ta không hề biết. Thế liệu có cái gì nó không liên hệ với cái gi không?”
- “Dạ, về nguyên lý là không ạ!” – anh chị em đồng thanh.
- “Lúc nãy anh chị em bàn về bóng đá, vậy giữa quả bóng đang xì hơi lăn trên sân cỏ với cú quyết định giật nước trong nhà vệ sinh, chúng liên hệ với nhau thế nào nhỉ?”
- “… Dạ, cái này anh em sẽ đưa vào chương trình nghiên cứu trong đợt ra quân khoa học kì tới … và sẽ báo lại Cụ kết quả nghiên cứu vào dịp sau ạ…” Anh trưởng ban nghiên cứu đưa mắt giao nhiệm vụ cho cô thư kí khoa học trẻ trung ướt át.
- “Anh chị em cũng vừa bàn về tình dục, vậy giữa hưng phấn tình dục với rêu lan trên hòn đá bên giếng, liệu có mối liên hệ ra sao nhỉ?”
- “… Dạ cái đấy để rồi em sẽ giải thích riêng với Cụ ạ, Cụ đừng sốt ruột quá…”, cô thư kí đưa mắt đỡ đòn trước cho anh trưởng ban.
Đoạn anh trưởng ban đứng dậy, mắt nhìn thằng vào trọng tâm của chén rượu óng ả wiskey, đề nghị mọi người nâng chén trăm phần trăm cho thành công của công trình nghiên cứu giai đoạn tới của sự liên hệ phổ biến.

#