Hôm trước vừa leo lên xe ca đường dài nhà ta, tình cờ gặp ngay anh lơ xe Triệu Tử Long. Vất vả thật. Leo lên leo xuống, chất đòn gánh thúng mủng, vòng ra sau, buộc bu gà bu lợn … ôi chao… Ông Khổng tử nói “為 人 難”
, “vi nhân nan”, làm người thật khó. Có lẽ nên nhấn thêm : làm người xứ Đông càng khó!
Thoăn thoắt, ít cười, nhưng hiền hậu. Bà con có vẻ quen rồi, rất lễ phép với Tử Long. Chưa thấy lơ xe nào được như Tử Long thật.
Cái xe ca oằn vẹo sang một bên, chỉ chực kềnh ra. Có lẽ cũng nhấn thêm : làm xe ca xứ Đông kinh khó nốt!
Đang ngổn ngang vậy, thế mà Tử Long nhận ra …
- Ôi Cụ Hinh! Em giờ sang ở hẳn đất Việt rồi! Mỗi kiếp sống một gầm trời cho khác đi. Nhà em nay chân núi Ba Vì. Hết chuyến này là đổi ca lơ xe, cũng ngay gần đó. Cụ phải về chỗ em hàn huyên thôi, không thể khác được.
Cái miệng rất duyên, rồi lại thoăn thoắt việc…
¨¨¨¨
Lương thiện, đơn giản, lại được cô vợ Mường khéo thu vén, ngôi nhà Tử Long rất đáng yêu, nằm trên sảnh đồi nhìn sang núi Ba Vì. Với ruộng vườn này, không đi làm thêm lơ xe thì nhà Tử Long cũng sống tốt rồi. Tử Long chạy lơ xe thu vén thêm, vợ chàng mở rộng được dần cơ ngơi nơi miền đồi núi nên thơ này.
Lần trước gặp Tử Long, chàng cô đơn bao nhiêu, lần này chàng yên ấm bấy nhiêu.
Ngồi quán gió trong vườn chiều xuống, trông ra núi đồi ruộng nương, Tử Long luôn tay rót trà, người sao nom hiền lành thế! Ai mà nghĩ rằng đây anh hùng trận Tương Dương khi xưa. Cô vợ xinh ngoan thì đang lúi húi quay con lợn mán con ở góc vườn, thơm nức!
- Này, Tử Long có đọc báo chí ầm ĩ chuyện phát hiện “mộ Tào Tháo xưa” không?
- Có, em có đọc.
- Ông Tháo xưa cũng yêu tài Tử Long à!
- Vâng, không vậy em cũng không thể thành anh hùng trận Tương Dương được! Ông ấy truyền cho tướng lĩnh phải bắt sống Tử Long, không được chém. Em thừa cơ mà thoát. Cũng lâu lâu nay Tào Mạnh Đức có gọi điện cho em xem lúc nào rảnh gặp nhau, vẫn chưa xếp được. Kiếp này Tào Mạnh Đức sao đáng yêu thế, lịch lãm, thanh thoát, bạn hữu!
- Khi xưa về Thục, Tử Long đâu có đi hầu nhiều Lưu Bị nữa, mà hay đi với Gia Cát hơn, phải không?
- Quả có thế, vì sao thì em không rõ. Đó là chuyện giữa Lưu Bị với Gia Cát. Em là người quen trung thành với sứ mệnh, chứ cũng không đòi hỏi.
- Gia cát thừa tướng có bao giờ nói chuyện đưa Tử Long ra thay Vân Trường ở Kinh Châu không?
- Không ai nói chuyện đó, sử sách cũng không. Nhưng em biết Gia Cát rất tin dùng em trực tiếp, hoặc dưới sự chỉ dẫn của một quan văn tin cẩn nào đó, ví như Mã Lương, hay Đặng Chi sau này.
Em không có tài mưu lược như Vân Trường. Nhưng Vân Trường mưu lược chưa đến mức xuất chúng, sức mạnh hơn người, tính khí quá kiêu ngạo. Vân Trường lại là anh em kết nghĩa với Hán Vương Lưu Bị. Khí mạnh hơn trí. Cái họa cho Vân Trường gần như bày sẵn, không ai cứu được.
- Nếu Lưu Phong, Mạnh Đạt lại cứu thì sao?
- Quá muộn rồi, không thể được. Sau Lưu Bị hại Lưu Phong, em nghĩ tàn nhẫn quá, chẳng qua cũng là để vớt vát cái kém cỏi của mình khi để Vân Trường tổng quản đất Kinh Châu nguy khó như vậy.
Cứ nghĩ tới hai người con nuôi chết đau xót, Quan Bình nhà Vân Trường, Lưu Phong nhà Lưu Bị, em chạnh lòng, cũng giận hai người. Lưu Bị tinh lắm, có cảm giác điều đó ở em, cũng hơi tránh em khi đó …
Tuy vậy em là con người của sứ mệnh, chỉ biết múa thương thôi, còn lại là chút tấm lòng.
- Tử Long thật đáng yêu. Ta lâu chưa gặp lại Gia Cát tiên sinh. Cái ta băn khoăn từ lâu là sao Gia Cát không cử Tử Long và Mã Lương ra giữ Kinh Châu, như vậy cái mẹo “bắc cự Tào Tháo, đông hòa Tôn Quyền” của Gia Cát mới co cơ nên việc.
Hay Lưu Bị không chịu tin người ngoài trừ anh em kết nghĩa ?
Hay Vân Trường không chịu bỏ Kinh Châu vì thấy mình như vua con ở đó?
Hay Gia Cát cũng không tin Tử Long và Mã Lương đủ sức giữ Kinh Châu?
Hay cả Lưu Bị và Gia Cát đều không nghĩ Vân Trường đổi tính nhanh đến thế?
- Giữ được Kinh Châu hay không, em là võ tướng, em không đánh giá được hết. Cụ chịu khó đi chơi lại Gia Cát xem sao? Nghe nói Gia Cát giờ bốc thuốc gảy đàn trên Lai Châu. Lạ thế, anh hùng xưa tụ về đất Việt cả!
Hôm nào Cụ định đi chơi Gia Cát nhắn em tháp tùng nghen!
Pingback: Hùng anh Buxờ « nu o cd e nc h a n ~~ ~
Chao anh hmhoang. Em von me cac nhan vat trong truyen TQ nen doc bai cua anh em cu thay am uc. Anh chang Tu Long ngoi ngoi tam thuoc, dung manh xong pha trong tran Tuong Duong voi cai boc A Dau trong nguoi, du co “ngu quan” thi cung van lap lanh.
Van Truong giong nhu mot “tuong dai” , mot minh, mot dao den du tiec ben Dong Ngo, qua 4 cua ai chem 6 tuong, du co qua kieu ngao nen cuoi cung chet tham, nhung cung kip de lai cho hau the nhung bai ca hung trang.
Gia Cat Khong Minh thi khoi phai noi roi, du con chau ong chang duoc huong phuc cua nha Thuc luc do da suy tan thi ong van la hinh anh kiet xuat cua mot nha quan su bac hoc.
The ma anh lua het ca ve ben minh, tham the ! Hehe……..
Hay đấy.
Để Cụ Hinh vận động hội nhạc sĩ xứ Đông tổ chức một đợt thi sáng tác các bài hát hay ca ngợi lòng trung của Tử Long, đức dũng của Vân Trường, nghĩa tận của Gia Cát Lượng chăng?
Có thế các thiếu nhi xứ Đông mới noi gương nối bước.
Noi guong noi buoc thi kho, nhung nguong mo thi dung tam “thieu nhi” ma.
Bay gio ma van dong dan xu Dong dung cai thap giong thap Eiff thi kho cho dan ngheo qua anh a…
Nuoc mat la cha…
Cụ Hinh không bi quan, mà mong có ngày quan dân ta ai cũng biết đọc nốt nhạc, thổi sáo.
Làm được.
Không học những thứ lăng nhăng vô ích, hại tâm tính.
Cứ vậy thôi đã.
Nói thầm : Cụ Hinh ơi, Nụ Cười lanh chanh lần cuối cùng thôi, cho NC hỏi “Tử Long Lơ Xe ” hồi 1-5 ở đâu ạ ? NC tìm đọc mà không thấy. Cảm ơn Cụ Hinh.