Dòng thông tin RSS

Monthly Archives: Tháng Tư 2010

Se cát biển Đông

Khu vườn cây cảnh sau cơn mưa, cành lá mơn mởn. Dưới sàn đất từ các chậu cây chảy nhoe nhoét ra khắp nơi.

Anh chủ khu vườn hăng hái dọn dẹp phun nước rửa sân. Nước phun vào các chậu cây tiếp tục kéo đất chảy mãi thêm ra sân.

Cụ Hinh tản bộ ngang qua, đánh tiếng.

- Chào anh, phun nước mãi như vậy, đất chảy mãi ra, khéo có bọn dã tràng nào chết đuối mất không?

- Chào Cụ, rót ý mãi vào tai, kiến bò mãi ra, khéo có bọn ý kiến nào chết đuối mất không?

Mộc nhĩ

Người xứ ta chắc ai cũng biết cái món mộc nhĩ, cái tai mọc trên thân gỗ?

Trong các linh vật của xứ ta, nay nhất định phải có cái còi xe. Cụ Hinh cũng đã sắm sẵn một cái còi xe để ở nhà, sau này nếu không cấm được hậu sinh thờ mình, thì con cháu và các nàng có cảm tình đến thăm chỉ việc giương tay bóp còi cho sướng tai thôi. Khỏi phải khấn.

Trên đường kẹt xe, Cụ Hinh thấy ông phi công lái taxi nhấp nhổm bấm còi vã mồ hôi. Hỏi tại sao, mãi ông này mới nghe ra vì ồn quá, liền quát lại “cháu biết làm gì ngoài cái còi bây giờ?”

Cuối cùng thì xe cũng đến được tiệm ăn. Ăn to nói lớn là phẩm chất cao quí bậc nhất xứ ta.

Thấy hai anh chị bạn quát nhau căng thẳng quá trong bữa, Cụ Hinh vỗ về đôi bên… “Cụ nhầm rồi, chúng em đang tâm sự đấy chứ!”

Cụ Hinh đổi ý.

Cụ đặt tạc bằng gỗ một cái tai thật đẹp.

Sau này nếu không cấm được hậu sinh thờ mình, thì ở giữa bàn thờ sẽ treo cái tai gỗ này. Bên phải bàn thờ gắn cái còi (xin lỗi các vị thuận tay trái nghen, cố lên).

Khách đến thì bấm còi.

Âm dương cân đối, không ai nạt được ai nữa.

Bã mía

Mãi sau này mới nhận,
mình thích ăn bã mía.

Lâu sau nữa mới biết,
mình lẽo đẽo theo voi.

Gần đây mình mới hiểu,
thích to oai như voi.

Nay rồi thì rõ nữa,
chưa biết mình thực muốn cái gì.

|-HHM 04/10-|

Quê hương

Quê hương
Như người thân,
Thẳm sâu cội rễ.

Quê hương,
Không nhúc nhích,
Cả giận chán khôn.

Quê hương,
Bạc màu bụi
Thời gian mờ mịt.

Quê hương,
Nán ở lại,
Kẻo lại cuốn trôi.

Fifty centimeters away from me

Nếu bạn đi xe hay đi bộ qua đường xứ ta, nguyên tắc an toàn lớn nhất là bạn hãy lo cái vùng 50 phân quanh bạn. 50 phân là vùng riêng tư an toàn cho bạn, cơ thể và tâm hồn.

50 phân, có thể là hơi lạc quan. Trên thực tế nếu giữ yên được vài phân quanh bạn, giữa bạn và xe pháo khác, thế đã là may mắn.

Sau đó việc lưu thông trên đường của ta thì rất hiển nhiên, chỉ cần áp dụng một cái túi khôn duy nhất : điền vào chỗ trống.

50 phân quanh bạn, cả một tầm nhìn.

Tầm nhìn thật sự, bởi lơ mơ mà nhoáy một cái là bạn mất toi cái vùng cấm địa này, và tai nạn.

Tầm nhìn thật sự, bởi đấy là cái miền mà bạn không có sẵn, phải loay hoay tìm ra và tạo ra.

Cụ Hinh đứng ngắm cả khu Bãi Cháy Vịnh Hạ Long, di sản thiên nhiên tuyệt tác. Quanh đây bạn đã thấy mọc lên đủ loại công trình cho du lịch và nghỉ ngơi.

Phía trước biển, một chiếc thuyền bé tí tẹo được trang bị một máy nổ diezel phành phạch vang vọng khắp thành phố, từ giờ này qua giờ khác. Không ai có thể lim dim khoan khoái nổi nơi bãi cát Tuần Châu hay ngả nghiêng trên một chiếc ghế bố thưởng tách càfê ban mai.

Cụ Hinh tìm mãi mới ra cái gói bông khôn ngoan để đút nút hai lỗ tai mình.

Không có cái gói bông khôn ngoan này, làm gì còn giữ nổi tầm nhìn 50 phân?

Xã tắc tam cương

Tưởng cũng nên nhìn lại cái nhìn của người xứ Đông Khổng giáo về xã tắc tam cương.

Xưa xã hội được qui tụ bởi việc người ta cùng cúng tế xã tắc.

Xã thần là việc tế thần Đất. Tắc thần là việc tế thần nông. Cộng đồng người dân được gắn kết bởi thờ cúng đất đai và mùa màng.

Một kết cấu rất sơ khai.

Trên nền tảng này Khổng giáo (nho giáo được đúc kết lại từ sau thời Khổng Tử) xây dựng phép tổ chức xã hội và đạo làm người.

Rất khắt khe, nhưng thật sơ sài, đến mức cực đoan luận.

Đàn ông phải theo tam cương, đàn bà phải noi tứ đức.

Tam cương là ba cái giềng mối quan hệ thống trị: quân thần , phụ tử , phu phụ (vua tôi, cha con, vợ chồng).

Vua bảo tôi phải chết, tôi phải vui lòng chết.

Cha bảo con phải chết, con phải vui lòng chết.

Rông hơn, vua con xử luôn tôi con. Mà ai là vua con, tôi con, cái đó tùy đối nhân xử thế theo thời.

Chồng nói sao, vợ phải theo vậy.

Tứ đức là công dung ngôn hạnh. Người đàn bà phải khéo, phải mềm mỏng, phải nết na, phải nhu mì.

Vậy nên có thể nói, không hề có ý thức về tìm tòi tổ chức đời sống xã hội trong Khổng giáo. Văn hóa này đặt sự cai trị của vua chúa và gia trưởng lên toàn bộ ý thức con người, và con người của cái đạo này không thể có bất cứ một thẳm quyền và nghĩa vụ gì về tổ chức đời sống xã hội.

Hàng ngàn năm sống với cái đạo này, Khổng giáo đã trở thành bảng chân lý vô thức đương nhiên trong đầu óc người ta, từ vua tới quan cho chí dân.

Câu hỏi là cái bảng này đã chui vào trong genes người xứ Đông chưa?

Đúng chỗ này thì Cụ Hinh lại dốt nát về môn sinh học.

Nhờ bà con chỉ giùm nghen.

Quan chữ vuông

Xưa người Việt từng bị đồng hóa về chữ vuông, mà “không biết”. Từ văn bản trên giấy, trên kiến trúc, bia đá, cho đến tên đất, tên người, rồi thở một câu thơ, nhất nhất cũng cứ phải chữ Tàu thì mới danh giá.

Và bất chấp đại đa số người dân không hiểu gì.

Thế thì khác gì quan ta thay Tàu trị dân?

Một số cố gắng vê chữ Nôm thật là đáng quí về triết học : phải có cái chữ ghi được tiếng ta, giúp đọc được tiếng ta. Nhưng không thật thành công xa xăm được như Nhật bản. Cũng có thể do lớp kẻ sĩ chưa đủ mạnh về kĩ năng cũng như quyết chí.

Phổ biến người ta tranh nhau bán ruộng học cái chữ vuông, bất kể nội dung học là cái của nợ gì, vô nghĩa thế nào, cốt chỉ sao được ra làm quan chữ vuông để cầu lợi.

Sự vô tư vô điều kiện có thể không phải là tội lỗi, mà là sự đáng đời chăng?

Bao nhiêu công lao nuôi dưỡng lòng tự trọng cho dân chúng qua bao thế hệ, vô ích chăng?

Bao nhiêu kẻ học được cái chữ vuông hoàn toàn bên lề tiếng nói người dân này lại còn tha hồ tự cao tự đại và khinh lại người dân “thất chữ”, mong người dân ngu mãi để mình làm quan mãi.

Cuộc cách mạng về chữ quốc ngữ, dân ta viết được tiếng ta, đọc được tiếng ta, ai còn mơ hồ chăng? Đó chính là một thành công vượt bực của dân tộc về một “giấc mơ ngàn năm chữ Nôm“, chữ ghi được tiếng nói của dân ta.

Đến hôm nay vẫn còn những quan lại mới thích nhai những từ ngữ viển vông không ăn nhằm gì với đời sống, miễn để trộ dân và giữ ghế quan, há chẳng phải chúng từ cái đám hủ vuông kia rớt lại?

Cụ Hinh chờ đám hủ vuông tỉnh chuyện.

Hùng anh Buxờ

Nhiều khách du lịch ở xứ ta được đề nghị thế này.

Trong khi được chuyên chở trên xe Buxờ, các vị nên tự bịt mắt lại, thay vì lo lắng cho vũ trụ nhân sinh trên đường.

Riêng với các vị có tiền sử về bệnh tim, hoặc các vị có tấm lòng đặc biệt rung cảm, việc bịt mắt này này là bắt buộc, tiến tới phải đưa vào luật!

Các tay lái Buxờ xứ ta là những anh hùng kinh bang tế thế, không thể chối cãi” – Triệu Tử Long, nhà phụ xe khách chuyên nghiệp, từng hãi hùng tâm sự với Cụ Hinh.

Tuổi các hùng anh quyết tử này thường mười chín đôi mươi.

Xe Buxờ chạy theo nguyên tắc “con lươn”. Mọi con đường với chúng họ là những ống bùn. Mà thật, thường tối đen như mực. Bạn có cảm tưởng vỏ xe được tráng một lớp nhớt da lươn. Quẫy đuôi, lao lên, uốn trái, lượn phải, chiếc xe dài tựa như được đúc thân dẻo.

Hãy luôn quan sát bên trái. Phải phân biệt nhanh nhất hai ngọn đèn song song trước mặt là hai xe máy hay một ôtô. Nếu là hai xe máy thì lao lên, chèn ngay, ép họ bắn vào lề đường, bồi thêm cho hai phát còi hơi xé tai. Nếu nhầm thì … cũng có thể chịu thua phút chót… nếu trước mặt là một Buxờ khác.

Tất cả mạng lưới an ninh đường xá có vẻ đã là người nhà của đội quân.

Hãy vút đi nhanh nhất có thể” là mệnh lệnh của trái tim. Để còn tăng chuyến, thêm tiền, thắng khách đối phương.

Rọi đèn pha xuyên đám mây bụi quánh sệt, chói lòa mắt đám xe đối diện, dập đối phương tê liệt ý chí.

Hãy phè phè ra đường, đừng để ai vượt được mình. Mà gặp phải tay nào cũng phè phè y như thế … hãy vờ dí sát bên trái một đoạn, rồi bất ngờ lao vượt bên phải sát bờ đường. Coi chừng văng gương cái xe máy đang chạy co rúm bên mép đường…

Riêng đoạn đường này, đừng quên chạy thật hiền nhé… bãi bắn tốc độ.

“Tử Long à, hôm nào mệt cứ nhắn ta, ta sẽ phụ xe Buxờ thay cho nha!” Cụ Hinh bấm SMS khi vừa kết thúc chuyến bay Buxơ.

Suy nghĩ hướng đích giản dị

Nhiều bạn bè hay chất vấn Cụ Hinh học ở đâu ra, có đọc sách này sách kia chưa, nêu công án có bí gì không…?

Quả thật là Cụ Hinh không phải học giả, lại ít tích chữ, không rành trích dẫn.

Cụ Hinh gọi taxi.

- Anh cho tôi đi từ Quốc Tử Giám về chợ Đồng Xuân, giá cả bao nhiêu?

- Đường nay nhiều đoạn một chiều, phức tạp, lại hay tắc. Cụ cứ lên xe, rồi khắc đi khắc đến.

- Xin lỗi anh. Ta không phải người tinh về đồng hồ xe, lại cũng chưa tinh biết người. Thôi cứ 20 ngàn hôm nay thì anh chở ta, không thì hẹn nhau lần sau nhé.

- Thôi Cụ lên đi! Con chưa thấy ai nói chuyện Tam Quốc như Cụ ạ.

Hệ điều hành xã hội

Công việc thật khó khăn và thú vị của những bậc siêu năng là viết các hệ điều hành, hay các nền tảng trí tuệ, để cho các máy tính hoạt động sau khi được kích hoạt về điện năng.

Hệ điều hành tạo nên nền tảng cho cư xử và hành động của máy tính. Trên đó bạn xây dựng các chương trình, các ứng dụng để đề đạt hệ điều hành ra các quyết định thao tác tới máy tính.

Bạn có cảm tưởng như mình đang ra từng mệnh lệnh tới các vật thể thông minh này, hệt như Cụ Hinh đang mắm môi mắm lợi mổ cò ra lệnh trên bàn phím đây. Nhưng thực chất ta chỉ đề đạt thôi, còn hệ điều hành sẽ xét duyệt và thực hiện cho ta những đề đạt “hợp lý trong khả năng của mình”.

Và nếu hệ điều hành này không giải quyết được những nhu cầu mới mẻ, phức tạp hơn, chúng ta cũng không can thiệp được trực tiếp qua các hệ thống lệnh hay chương trình ứng dụng. Càng hăng hái ra lệnh, cái thực thể này lại tỏ ra càng bướng và bất lực.

Thực chất đó là lúc phải cải cách và nâng cao bản thân hệ điều hành này.

Một xã hôi mang chứa trong nó một nền tảng văn hoá như một hệ điều hành xã hội.

Cụ Hinh quen biết bao nhiêu nhà nhiệt tình, họ hăng hái suy nghĩ, đề đạt, hành động.

Bao nhiêu thời gian trôi qua, bao nhiêu cuộc đời đi qua. Xã hội vẫn ngổn ngang không như ai mong ước.

Có lẽ vì ta quên hoặc không hiểu sự vĩ đại có tính ghê gớm của cái hệ điều hành.

Tất cả các hành động chỉ là những đề đạt, còn cái xã hội vẫn vận hành thực sự theo cái bảng nguyên lý của cái hệ điều hành xã hội có nền tảng văn hóa này.

Con người cần được khuyến dụ để nhìn lại, tìm hiểu, thương thảo, dần dà xây dựng lại hệ điều hành văn hóa này, có thế mới mong sẽ có được những đổi thay nền tảng, bền vững cho cộng đồng và cho mỗi con người, vì một đời sống yên vui, lành mạnh.

Đánh vật

Nói chuyện đánh vật vì chữ “đánh‘ thật là hay.

Khi nào người xứ ta phải loay hay chật vật để làm một việc gì khó khăn, hoặc phải tranh đấu quyết liệt với đối vật hay đối tác hay với chính mình, thì gọi là “đánh”.

Đánh trâu bò ra đồng, mưu mẹo ra phết.

Đánh xe, hiện đại hơn. Đánh xe bò xe trâu, rồi đánh xe máy, rồi đánh xe công nông lông ngông ra đường.

Đánh phấn, đánh son, đánh đàn, nghệ thuật nha.

Đánh đố thiên hạ, lẫm liệt.

Đánh hơi, đánh số, đánh đề, đánh đáo, tinh quái a!

Thôi, để chúng bạn luận tiếp vui vẻ độc đáo nghen.

Cụ Hinh thích cái diễn đạt rất thành thật sau đây của dân mình.

Xưa học chữ nào biết chữ đấy, nói chuyện chữ vuông.

Rồi đến một ngày, kì lạ thay, dân Việt chấp nhận cái hệ thống chữ nguyên âm và phụ âm để ghi mọi âm ngữ ghi bắt được trong đời sống.

Và dân xữ ta hì hục đánh vật … đánh vần. Tinh thần này, muôn năm!

Bản sắc xứ ta

Cụ Hinh chưa biết… mới biết nuocdenchan.

Vẫn biết rồi sẽ mưa

Vấn biết rồi sẽ mưa,
Yêu sao, ngày nắng đẹp.

Vẫn biết phút vui tàn,
Yêu nuối, từng khắc giây.

Vẫn biết việc ngất ngây,
Khung cửa, mây chiều hẹn.

Vẫn biết Trời khắc gọi,
Đủng đỉnh, có gì quên?

H2M, 13/04/10

Genes ngu, genes khôn

- Cụ Hinh này, Cụ vất vả quá! Tuổi đã cao mà học với luyện suốt ngày!

- Tại trong ta toàn genes ngu, nên ta phải học với luyện để át chúng đi, Anh La ạ!

- Thế sao có bọn càng học lại càng ngu, Cụ giải thích sao?

- Nếu quả có là vậy thì chắc vì trong họ toàn là genes khôn. Cho nên càng học thì càng ngu đi hơn.

Anh La luận thế giới đại đồng (II)

- Cụ Hinh ạ, bữa nay con lại cảm thấy cái thuyết thế giới đại đồng mà con đã hình dung có lẽ cũng cần phải được hiệu chỉnh đôi chút.

- À, anh từng nói đến hai giai đoạn của đại đồng, “đại đồng đa nguyên G12” cầm tinh mười hai con, chuột trâu hổ… , rồi tiến lên “đại đồng nhất nguyên G1” toàn dân tuổi hợi phải không?

- Cảm ơn Cụ, đúng vậy, nhưng có lẽ phải hiệu chỉnh…

- Ta nghe đây…

- Ngày nay cái thế giới này nó buôn bán quá trời, từ Đông chí Đoài người ta đua nhau quảng cáo và tự quảng cáo, không còn biết gì đến khiêm nhường và cả thẹn nữa.

Cho nên có lẽ sẽ là thế này.

Cái đại đồng G12 thì vẫn sẽ như vậy.

Sau đó thì tất cả sẽ di về một tuổi mới, không còn phụ thuộc vào năm sinh nữa. Tất cả họ sẽ đều cầm tinh một con mới, cầm tinh con Cua, Cụ Hinh ạ!

Cũng đỡ phải lo cái vụ sinh đẻ kế hoạch cứ mười hai năm một, như dự án đầu tiên.

Thôi Cụ cứ ngẫm quanh chén trà nhé, con bận việc ra phố chút đã nghen.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 60 other followers