Dòng thông tin RSS

Lưu trữ hàng ngày: Tháng Tám 4, 2010

Lý tưởng xa gần

Chiều tối dãn việc, Cụ Hinh thả bộ quanh phố phường, trong đầu lảng vảng giọng chàng TCS “làm sao em biết đời sống buồn tênh”.

Tình cờ nghe thấy một số bạn bè góc phố xa đang chí chát truyện trò sát sạt đến câu chuyện lý tưởng xa xôi… lòng lại thấy chút tênh vui.

Nhặt lại đây để chúng bạn mua vui.

10 comments:

Titi on 00:15 Ngày 04 tháng 8 năm 2010 nói…

Nho giáo và Lão giáo đều cứ cố dạy người ta phải «thắng người» là làm sao? Hý hoáy suốt đời lo thành thánh nhân là lẽ sống ư? – cái này là do đời xưa chưa có nhiều trường học, con người thiếu nơi chốn học hành, phần lớn sống hoang dã quá nên rất ngu dốt, mê tín, tăm tối. Nho và Lão muốn người ta chú trọng việc học hơn là cứ sống thả phanh theo bản năng, không biết đâu là cái đẹp của kiến thức ạ. Chữ Thánh nhân là một cách nói thậm xưng chỉ một điểm cao nhất của kiến thức và nhân đức , tức có kiến thức mới thực sự có nhân đức được .
Mà quả thật, ngày xưa có thánh nhân mà sao ngày nay hiếm thế cơ chứ :-D

Phật giáo thì lại không hướng chỉ dẫn người ta vươn lên tổ chức đời sống cộng đồng, mỗi ai chỉ lo tu riêng cái đức của mình, để tự thành La Hán.
Thực ra, Phật có nhắc đến việc cùng chung xây dựng xã hội nhân tâm thái hòa. Nhưng nhấn mạnh mỗi cá nhân cần chiến thắng chính bản tính của mình trước . Chiến thắng chính mình là chiến thắng khó nhất mà :-)
Đỗ on 07:09 Ngày 04 tháng 8 năm 2010 nói…

Thật đáng để suy nghĩ.
Lana on 07:48 Ngày 04 tháng 8 năm 2010 nói…

Mình bắt đầu khoái cái ông Hoàng Hồng Minh này đến nỗi phải theo link liếc qua Tạp chí Tia Sáng. Viết quá hay.

Tuy nhiên, không có đạo nào là đáng để lên án cả. Đạo nào cũng hướng con người ta đến những điều tốt đẹp. Nhưng, điều gì thì cũng có kèm theo mặt trái, vì thế vấn đề là người vận dụng nhìn theo hướng nào.

Nếu nhìn Nho Giáo qua cách răn người ta sống phải có ‘nhân, lễ, nghĩa, chí, tín’ (Ngũ thường)/ hoặc ‘công, dung, ngôn, hạnh’ (Tứ đức) thì cũng đáng để học lắm chứ.

Nếu vươn lên mà nhìn theo hướng để ‘thắng người’ thì có vẻ không ổn, nhưng vươn lên để đạt đến một tầm cao hơn thì đó là động lực cho xã hội phát triển. Vấn đề chỉ là vươn lên theo cách nào: cách của người quân tử hay tiểu nhân? (câu này lại là ảnh hưởng Nho giáo rồi :) .
HY on 08:41 Ngày 04 tháng 8 năm 2010 nói…

Chi Lana oi, bac HHM co blog o day: http://nuocdenchan.com/
Titi on 09:58 Ngày 04 tháng 8 năm 2010 nói…

Thực ra, bài viết trên chỉ nêu hiện tượng chứ không nêu ra bản chất của vấn đề. Trung QUỐC cũng xây dựng xã hội trên những nền tảng nhiều dòng triết lý như Nho và Lão. Nhưng TQ có khủng hoảng giáo dục như ta đâu?

Ở ta, cái xấu nhất là bị mất phân tầng xã hội. THói quen cào bằng mọi thứ đã làm cho trật tự xã hội không những đảo lộn mà rối ren vô đối, con người không có chuẩn để vươn tới và tôn trọng. Người nghèo cần vật chất nhưng không biết tôn trọng giá trị vật chất, người giàu cần tinh thần nhưng không nhìn thấy những giá trị tinh thần xung quanh , người ít chữ kính nể tri thức nhưng không biết làm cách nào để đến với tri thức, người nhiều chữ hầu hết thiếu kinh nghiệm thực tế thành ra chỉ múa trên giấy và coi thường chữ của người khác. Hu hu…
LU on 10:59 Ngày 04 tháng 8 năm 2010 nói…

hê hê, bài này sao mờ hay thế :) )
Lana on 14:47 Ngày 04 tháng 8 năm 2010 nói…

@HY: Cảm ơn HY nhé. Vừa ghé nhà ‘cụ’, hay ghê người.
:)
Thuy Dam Minh on 14:51 Ngày 04 tháng 8 năm 2010 nói…

Nói đến giáo dục ở ta mà khiếp vía. Thấm thía nhất là ai đang phải lo lắng cho con đi học. Bi hài nhất là bắt đầu lớp 1.
Hôm trước, làm đề án về một chương trình mới, anh thấy một bức thư “Mẹ và cô giáo ơi! Con có nhất thiết phải học giỏi như mẹ và cô mong muốn không? Nếu con học giỏi và lúc nào cũng xếp ở thứ nhất thì các bạn có ai được xếp thứ nhất nữa không? Con xếp thứ nhất rồi thì sẽ phải xếp ở đâu nữa?”.
Nản thế, nhưng đọc bài này, thấy chúng ta phải bắt đầu lại từ đầu, từ tuổi thơ ngẫm ra còn nản hơn nữa. Hic!
Chưa thấy bài viết về giáo dục nào hay, thâm thúy và chua xót như bài này.
LU on 20:21 Ngày 04 tháng 8 năm 2010 nói…

Đúng là xã hội Việt Nam ko thiếu người tài, chỉ là cách giáo dục từ bé đa số nhồi nhét sao cho thành “người tài trên kệ sách”. Có nghĩa là lý thuyết thì ngon lành, như khi thẩy vào thực tế 100 người chỉ vài người đậu, còn lại thì rơi rụng như sung rụng, rồi cả trăm ngàn lí do được dựng lên…tại, bởi, vì, bị…vân vân và vân vân.

Những xã hội tiên tiến và giàu có, người ta ít chú trọng nặng lý thuyết hình thức, họ quan tâm nhiều đến thực hành trong thực tế thôi. Thay vì giáo dục cho con mình từ bé hiểu rằng, kiến thức đó dùng để con tự lực cánh sinh, những môn thể thao văn hóa dùng cho con refresh bộ não, thì cha mẹ cố gắng dạy con thành “thiên tài trên kệ sách”.

Nobody perfect, đời này làm gì có thánh nhân? nên dạy trẻ từ bé “biết sống” hơn là “sống là diễn”. Cũng như đừng nhồi nhét từ bé cho con cái tính phù phiếm, nhà hàng xóm có cái ti vi to hơn nhà mình là “láo”. Thay vì ngồi vắt óc suy nghĩ mãi làm sao vác được cục tạ 100kg, ta có thể chia ra thành 5 cục 20kg và nhắc từ từ dễ ko cần kễ luôn.

Đừng dạy con và tự dạy mình thành thánh nhân trên kệ sách, không được ngủ yên trên một thành công nào cả. Xã hội cần người công dân, bình thường và khỏe mạnh, để xây dựng tốt xã hội hơn…chứ không cần nhiều thánh nhân chi cho tốn bàn thờ và khói hương!
Titi on 20:46 Ngày 04 tháng 8 năm 2010 nói…

@Lu: Ha ha..chit cười với cái comt của Lu :=))

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 72 other followers