Dòng thông tin RSS

Monthly Archives: Tháng Chín 2010

Khổ Thiền

Nói chuyện, trong cái bữa chả cá mắm tôm tình cờ duy nhất nọ, Cụ Hinh có nghe cụ Bảo Sinh luận về võ nghệ thời trai trẻ.

Bất giác, Cụ Hinh hỏi “thế cụ Bảo Sinh có luyện thiền không?”

Cụ Bảo Sinh ngồi ngây ra một lúc…

Ánh mắt nhìn dần ngược vào phía trong hồn mình.

Cụ Hinh lo cụ Bảo Sinh nhập thiền đến nơi…

Đoạn cụ Bảo Sinh sửa giọng…

“Em tôi quần trễ, rốn lồi,
Khổ tôi,
khổ cả bố tôi
đang thiền”

Đi đâu cho thiếp theo cùng…

Cả cái xe nhuộm đỏ hồng, người và tóc tai cũng vậy. Lấy mù soa ngoáy mũi, đỏ lòm cả mù soa.

Đấy là những ngày tháng rong ruổi những bản làng, lâm trường sâu xa ở Tây Nguyên. Mỗi sáng ngủ dậy rệp no máu đậu đầy đỉnh màn.

Rồi cũng đến ngày mấy anh em khảo cứu dân tộc học ngậm ngùi từ biệt bà con, biết có bao giờ gặp lại nhau đây. Chiếc xe khổ hạnh lại lao về Đắc Nông, rồi Ban Mê, rồi đèo rồi núi…, đến cái lúc suýt bay thẳng ra biển ngọc quê nhà!

Và càfê Nha Trang tuyệt vời rồi đây, làm đắm lòng Cụ Hinh đang mải ngắm hoài các tiên nữ ướt trần váy mỏng từ dưới biển hiện lên để thả mình vào những chiếc ghế mây bên cạnh.

Mấy chục năm rồi có lẻ, những kí ức này đã ngủ sâu say… Trời đánh, Đàm Hà Phú lại làm sủi lên mặt tách càfê hết thảy những con sóng Nha Trang dội về… Mà xa thẳm hơn rất nhiều, những con sóng kì bí của đời người …

“Đi đâu cho thiếp theo cùng

Đói, no thiếp chịu, lạnh lùng thiếp cam

Ví dầu tình có dở dang

Thì cho thiếp gọi đò ngang thiếp dzìa…”

Bạn bè, đồng nghiệp là phụ nữ, có nhiều người đã “gọi đò ngang” rồi, tôi cũng ngại bàn chuyện này, e là không phải với họ, nên tôi chỉ nói chuyện tôi và riêng để nịnh vợ tôi mà thôi, không có ý gì khác.

“Đi đâu cho thiếp theo cùng..”

Vợ tôi hay ru con bằng câu ca dao trên, giọng ru nam bộ của nàng trong đêm vắng luôn làm tôi thương cảm, luôn gợi cho tôi hình ảnh một người con gái quê, tay cắp chiếc nón tay bồng con ra đứng nơi bến nước, nước mắt ngắn dài…Tôi luôn nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ để vợ mình lâm vào cảnh ấy.

Nói vậy là tôi nói dối đấy, vì tôi tệ lắm, vì nếu ở với tôi là một người phụ nữ khác thì cảnh “gọi đò ngang” chắc đã xảy ra từ năm đầu tiên. Cho nên người biết vợ chồng tôi sẽ không cười khi thấy tôi nịnh vợ, sẽ tin rằng vợ tôi, bằng sự hy sinh của nàng, xứng đáng nhiều hơn thế.

Tôi nhiều tính xấu, tôi vẫn tự nhận mình là thú tính nhiều hơn nhân tính: ngang tàng, nóng nảy, liều lĩnh… lại ưa chu du kết bạn, ưa rượu chè say sưa đây đó…nếu bạn là một cô gái đương hai mươi xuân sắc, liệu bạn có dám nói với một kẻ như tôi: ““Đi đâu cho thiếp theo cùng..” không?

Lấy nhau, không nhà cửa, không tương lai, tôi chỉ có một chiếc xe City nghĩa địa và hai bộ đồ, tôi đi làm một bữa nhậu một bữa, nàng cũng không nói gì. Đi nhậu thì nàng đi theo, ngồi kế bên, gắp mồi, rót rượu. Lâu lâu hứng chí thì lại bỏ nhà lang thang đây đó, chỉ hai vợ chồng, tiền bạc không có thì mượn, đi chơi xong về tính tiếp.

Nàng đi làm, thu nhập của nàng thường dùng để lo cho gia đình, thu nhập của tôi dùng để tôi ăn nhậu, để tôi giao du đàn đúm bạn bè, từ nghệ sĩ đến giang hồ, nhiều khi thâu đêm suốt sáng. Nàng lúc nào cũng vui vẻ, nàng còn giúp nuôi đứa em trai tôi học đại học, nàng giúp ba mẹ tôi. Nàng không mua sắm gì cho bản thân ngoài những trang phục rẻ tiền nhưng rất khéo chọn. Nàng vẫn theo tôi đi nhậu, đi chơi giang hồ đây đó, vẫn ngồi lặng lẽ mỉm cười bên cạnh tôi, dìu tôi về nhà trong bước thấp bước cao, vẫn không hề thắc mắc tiền lương của tôi đi đâu, mặc dù nàng biết tôi làm ra rất nhiều tiền.

Năm đầu tiên tôi ra làm ăn riêng, tôi bị người ta phản. Tôi đau đớn tưởng như quị ngã. Nàng đứng ra lo mọi việc, thay mặt tôi đàm phán, kiện tụng, sắp xếp lại công việc. Rồi nàng lại đưa hết tiền dành dụm cho tôi tiếp tục gầy dựng lại. Tôi lại tiếp tục thất bại, nàng vẫn cười, bảo vậy thì cầm nhà chơi tiếp. Tôi đem cầm căn nhà, tài sản duy nhất có giá trị của hai vợ chồng, và như các bạn cũng biết, lại tiếp tục thất bại. Nàng vẫn đi làm, nàng khuyên tôi nên đi câu, đi chu du giang hồ đây đó cho nguôi ngoai, tiền bạc để nàng tính, thì tôi đi.

Chơi chừng vài bữa chán chê rồi, bạn bè cũng đủ rồi, ngẫm nghĩ mọi thứ thật thấu đáo rồi, tôi quay lại bắt tay làm lại từ đầu. Nàng bảo: Còn miếng đất trả góp chưa xong, bán đi chơi cú chót. Ừ. Lần này thì tôi không để nàng thất vọng nữa.

Bây giờ cũng chưa qua thời khắc khó khăn, tôi vẫn loay hoay, vật lộn với công việc mỗi ngày. Nhưng tôi không ngại gì, vì tôi luôn tin rằng nếu tôi có thất bại lần nữa, bàn tay nhỏ bé của nàng sẽ nắm lấy tay tôi, nàng sẽ vẫn mỉm cười và nói ““Đi đâu cho thiếp theo cùng..”

Tuy nhiên, xin nhấn mạnh là tuy nhiên, mặc dù tôi có nhiều tính xấu, mặc dù tôi đã sống bạt mạng như thế, nhưng tôi chưa từng nặng lời với nàng, tôi chưa từng bớt yêu nàng hơn kể từ cái ngày định mệnh cho tôi gặp nàng cách đây mười sáu năm, tôi chưa từng ngó thấy một người khác giới nào đủ duyên dáng và đáng yêu hơn nàng trên trái đất này. Cho nên, tôi vẫn thường hay nói với nàng, rằng trên đời này, ngoại trừ cái chết của tôi, tôi sẽ không làm gì để nàng buồn, sẽ không để nàng phải “gọi đò ngang…”

Hạn chế của thơ lục bát

HY viết thơ lục bát tự nhiên gần như nói, nhất là khi có sự kiện gì bột phát gây men.

Nhưng thi nhân vẫn băn khoăn với cái thể thơ yêu thích của mình bởi những củ tỉ của nó.

Được nghe người sành việc trách cái việc mình sành, đó là một cơ hội để học ra nhiều điều.

Cụ Hinh khấp khởi giới thiệu bài viết này cùng chúng bạn.

Tác giả Hoang Yen – Chủ nhật, ngày 19 tháng chín năm 2010

Đã lâu rồi, vào một lúc ngay khi viết xong một đoạn lục bát, tôi nhận ra hạn chế của thể thơ được dùng nhiều trong ca dao này. Tôi rất yêu lục bát, bây giờ yêu, sau này vẫn yêu nhưng không vì thế mà tôi không nói ra cảm nhận của mình về cái “dở” của thể loại này.

Luật vần sáu tám khiến câu thơ bắt buộc phải chui khít cái khuôn ấy thành ra câu thơ nhiều khi phải nới ra hoặc co lại cho vừa, việc này khiến cho dòng thơ có lúc như có những khoảng rỗng chẳng để làm gì mà chỉ phục vụ mục đích vừa khuôn vần luật. Có chỗ thì phải ép chặt lại cũng chỉ vì vần luật. Sự kết hợp hài hòa giữa vần luật và dòng chảy của ngôn ngữ để tạo ra một câu thơ hay như câu : “Cô kia tát nước bên đàng/ Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi” là rất khó, phải vừa vặn không thiếu không thừa, hồn nhiên như không hề có sự sắp xếp co kéo.

Người xưa hay ví von, mượn trăng hoa mây gió để nói cảm xúc thì từ ngữ có thể giãn rộng hay co hẹp mà vẫn không để lộ dấu tích nhưng cảm xúc của con người hiện đại thì trần trụi hơn, chúng cần được chảy ra một cách thoải mái tự nhiên trong thơ, không gò ép, không thêm đắp. Những sự thêm đắp gò ép dễ khiến câu thơ thành sáo rỗng giả tạo.

Những câu thơ 6, 8 nối nhau đều đặn cũng dễ tạo ra lối mòn nhàm chán, dễ gây cảm giác cũ, sến. Trong lục bát, để tạo ra sự bùng nổ dồn nén của câu thơ chỉ có trông chờ vào vần sáu và vần tám. Còn muốn tạo ra sự đứt gãy tan nát thì dường như không thể vì lúc nào vần luật cũng ngoan ngoãn chỉn chu chui vào độc một cái khuôn ấy. Nhiều bài lục bát đọc lên luôn gợi cảm giác hoài cổ, xưa cũ.

Bàn liều như vậy về thể thơ lục bát, còn đây là mấy câu comment ở blog hòa thượng THT dựa vào nội dung entry Ký ức Ấn độ:

Sách hay đọc lại càng hay
Tri âm gặp lại càng say khúc đàn
Ta đi đường đất muôn ngàn
Vẫn mong về lại cơ hàn cảnh xưa
Được đăng bởi HY vào lúc 11:06

Thiền Vô Ngôn – hồi sáu

Cụ Hinh SMS đáp lại sư cụ Không Tịnh.

Bây giờ tôi chợt hiểu ra sư cụ.

Nhưng sư cụ lại làm tôi không hiểu tôi nữa rồi!

Thiền Vô Ngôn – hồi năm

Sư cụ Không Tịnh nhắn SMS lại thế này.


Tôi hiểu Cụ Hinh rồi.

Cụ Hinh yêu thiên nhiên, và tuyệt nhiên không muốn thiên nhiên phải yêu hay ghét mình.

Yêu một chiều cho nó dễ.

Nhưng Cụ Hinh yêu thiên nhiên vui vầy với mình.

Thiền Vô Ngôn – hồi bốn

Sư cụ Không Tịnh bất ngờ tạt ghé thăm Cụ Hinh ở Nuocdenchan.

Thưởng ngụm trà, sư cụ hỏi.

- Cụ Hinh có thích được khen không?

- Dạ, không.

- Cụ Hinh có thích được yêu không?

- Dạ, không.

- Cụ Hinh có thích bị chê không?

- Dạ, không.

- Cụ Hinh có thích bị ghét không?

- Dạ, tuyệt đối không.

- Cụ Hinh thích gì?

- Dạ, thích bạn bè vui vẻ cùng mình.

Sư cụ Không Tịnh mỉm cười từ biệt.

Thiền Vô Ngôn – hồi ba

Thật bất ngờ, sư cụ Tịnh Không trả lời ngay tức thì email của Cụ Hinh.


Ta không màng đua tranh,
Đừng bắt ta tranh đua.

Ta không bận cầu thắng,
Đừng bắt ta thiện thắng.

Thiền Vô Ngôn – hồi hai

Cụ Hinh hỏi thêm sư cụ Tịnh Không.

- Thế sư cụ luyện vô ngôn làm gì ở đây nữa?

Chợt sư cụ Tịnh Không lại không nói gì nữa.

Sư cụ lẫy hai bàn tay uyển chuyển, rồi ngay ngắn nhập thiền…

Cụ Hinh vái từ biệt sư cụ Tịnh Không.

Sau rồi Cụ Hinh có gửi cái email này cho sư cụ Tịnh Không.


Cảm ơn sư cụ đã nhã tiếp tôi.

Lúc cuối có phải sư cụ muốn nói thế này không.

Cuộc sống đi mãi.

Nào ai biết mai rồi ta còn dạt trôi sang xứ nào khác.

Giả như nơi đó không ai nghe ai, nhưng ai cũng tranh nói, ta biết làm gì?

Thiền Vô Ngôn

Vào xứ Thiền, Cụ Hinh ghé thăm chùa Vô Ngôn.

May quá Cụ Hinh được tiếp kiến sư cụ Tịnh Không trụ trì chùa nhà.

Cụ Hinh làm dấu, ra ý với sư cụ rằng, vùng này ai cũng có vẻ đắc thiền vô ngôn.

Thật bất ngờ, sư cụ Tịnh Không lên tiếng.

- Vì Cụ Hinh là khách, nên ta mới nói ra lời.
Thường ngày thì ta chả phí lời.

Là thế này : vùng này không ai chịu nghe ai cả, nên rốt cuộc ai cũng chọn thành vô ngôn.

Bớt chuyện

Giống như chúng bạn, Cụ Hinh mong làm sao bớt được nhiều “giả vấn đề” trong đời sống bề bộn, vất vả của mỗi chúng ta. Như thế cái thành giá trên lưng mỗi chúng ta cũng nhẹ bớt đi. Và chúng ta hướng năng lượng của mình vào những gì vui vẻ sáng tạo.

Gọi thế là cái mong bớt chuyện.

Một số bạn bè nói lại rằng “cẩn thận đấy, chính Cụ Hinh lại gây thêm ra vấn đề cho đời sống vốn đã căng thẳng mệt mỏi của mỗi người! Cụ Hinh sinh thêm chuyện thì có.”

Cụ Hinh đâm ra phân vân…

Mình đã làm phiền lòng bạn bè rồi chăng? Quả có thế thì Cụ Hinh phải xin lỗi bạn bè.

Việc mình làm mà không ích gì cho người khác, lại còn làm phiền lòng họ, thì cũng nên tự chỉnh.

Nếu các bạn góp ý được chuyện này thật thoải mái thì hay quá. Cảm ơn chúng bạn trước nha.

Và đừng quên rằng “Cụ Hinh” chỉ là một nhân vật đang được hư cấu, cũng đủ nhầm sai, mà chính các bạn đang cùng tham gia xây dựng lên nó, và “Cụ Hinh” không hề tồn tại thật trong vũ trụ này.

Lợn cưới, áo mới, kể lại

Bài trên Tia Sáng

Anh Tý diện áo mới ra đứng đầu làng hóng mát.

Anh Hợi nhễ nhại chạy ngược xuôi qua đây, chợt thấy ra anh Tý, vội hỏi.

- Ôi cái áo mới của bác đẹp thế nhỉ!
Đang vội, xin hỏi bác, bác có thấy con lợn cưới của tôi nó tung tẩy qua đây không?

- Bác có lợn cưới à, sao vui thế!
Không, cái áo mới của tôi nó chẳng mách gì tôi về con lợn cưới của bác cả!

Cụ Hinh ngẫm thêm thế này.

Người xứ ta có rất nhiều nét hay.

Riêng về lời khen thì có lẽ hà tiện quá.

Điển tích, văn học hay vẽ những nhân vật quan trọng mặt mũi đóng kịt, khó cậy miệng khen được ai hồ hởi thật tình.

Người mình bằng vai mà lại khen nhau, thì lo rằng mình khen ai chẳng hóa ra mình nhận là thấp kém hơn người được khen?

Mà người được khen thì cũng hay nhầm tưởng rằng mình là bề trên người ta, có thế nên người ta mới khen mình.

Rồi người bề dưới khen bề trên thì vuốt đuôi quá, thành ra không thành khen mà lộ rõ ra là nịnh bợ cầu xin “bác gáy đi”.

Mà người bề trên khen bề dưới thì lời nói nghe trịch thượng, cho rõ mình là bề trên, đang ân cần vỗ về bách tính “nằm xuống đi”.

Không được.

Làm sao lời khen nó phải dược bật ra thật hồn nhiên, như một niềm vui bất ngờ tự mình nhìn được ra, và trước hết là niềm vui cho chính mình.

Làm sao lời khen không bị sự tính toán kiểm chế, khen mà rối tơ vò, không ai hiểu là cái gì.

Làm sao lời khen không bị cạnh khóe bởi sự thóc mách ngầm chứa bên trong.

Quả được như thế thì sự khoe hồn nhiên cũng thành đáng yêu, thúc đẩy người ta giao lưu. Khoe vì có cái hay, cái vui để chia sẻ, chứ không vì để mình đè bẹp thiên hạ.

Muốn hỏi chúng bạn, chúng bạn ngẫm sao ?

Duyên nợ nàng Sách với thày Thichhoctoan

Thày Thichhoctoan tình thật sâu nặng với nàng Sách. Tủ sách của thày chắc phải chứa đủ các loại gỗ từ nhiều cánh rừng Đoài Đông.

Cách thày tôn trọng nàng Sách rất chi là hay, chỉ nhìn quyến luyến, vuốt ve nàng thôi. Nhiều “vĩ nhân” đọc sách cứ toàn chua “haha”,”hihi”,”ối a”, “ngu”, “điên à”… bên cạnh, xem lại mà như xem đang vần nhau.

Chép lại bài này, “Sách“, để thưởng vui cùng bạn bè.

Vì lý do công việc, tôi hay phải dọn nhà. Cứ mỗi lần lại phải mất một vài tháng thì ngôi nhà mới xa lạ mới trở nên thân thuộc. Tôi để ý thấy thời điểm mà sự thân thuộc tăng đột biến là thời điểm khi tôi lấy sách từ trong thùng mang xếp lên kệ. Lúc xếp sách lên kệ là lúc quá khứ của ta ùa vào không gian của hiện tại.

Tôi có rất nhiều sách. Có sách đã đọc, có sách đã đọc vài lần, có sách đọc một nửa, còn có quyển mới chỉ đọc vài trang. Nhưng mất quyển sách nào là tôi biết ngay. Và tôi rất ghét các bạn mược sách mà quên trả, trong khi bản thân tôi thì cũng đôi khi giả quên.

Những quyển sách cũ hình thù xộc xệch vì thời gian là những quyển mà tôi cảm thấy gắn bó nhất. Quyển này từng vác sang Ấn độ vào mùa mưa, trang giấy hút ẩm đến quăn queo, không bao giờ tìm lại được hình hài ban đầu. Quyển này vì để cả tháng trên bàn làm việc ở trên tầng bốn tràn đầy ánh nắng trong ngôi nhà của bố mẹ tôi ở Hà Nội, nên bìa đã phai màu. Nhìn những quyển sách úa đi đi với thời gian cũng thân thương như xem cha mẹ, người thân, bạn bè mỗi ngày một già.

Tôi không bao giờ viết hoặc bôi xanh bôi đỏ lên trang sách. Cũng như không bao giờ làm xấu bạn bè của mình.

Cuộc sống của mỗi người bị hạn chế trong không gian và trong thời gian. Mỗi người chỉ có thể sống một cuộc sống, tại mỗi thời điểm chỉ có thể có một vị trí. Trang sách chính là cửa sổ mở sang những cuộc đời khác, những thế giới khác. Và cũng là chỗ để ánh sáng mặt trời dọi vào cuộc đời mình.

Đọc sách không chỉ để thỏa mãn cái ham muốn hiểu biết về vũ trụ và về cuộc sống, mà còn là cách để nuôi dưỡng sự ham muốn đó. Một câu hỏi được giải đáp sẽ mở ra hai câu hỏi mới cần được giải đáp và dắt tay ta đến những trang sách mới.

Không phải cái gì mình cũng tìm được trong sách, vì cuộc sống luôn rộng lớn hơn sách vở. Có những sách không dạy được ta, vì có chuyện, nếu chưa được cuộc đời cho ăn đòn thì ta chưa hiểu. Cũng có những chuyện nói ra thành lời thì dễ hơn viết.

Nhưng ngược lại ta có thể học bằng đọc sách nhiều hơn người ta tưởng. Nhiều chuyện khó nói ra bằng lời lắm. Quan hệ xã giao giữa con người với con người phải tuân theo một số quy định : cuộc sống hàng ngày của mỗi người đã đủ mệt mỏi, không nên hành hạ người khác về sự day dứt của bản thân mình. Khi nói, mình muốn người khác phải nghe ngay. Khi viết, mình có thể để người ta đọc lúc nào cũng được. Chọn không đúng thời điểm, những thông điệp thiết tha nhất cũng trở nên lạc lõng. Lợi thế lớn nhất của sách là tính ổn định trong thời gian.

Sách là người bạn đặc biệt, lúc nào cũng sẵn sàng mở lòng với ta. Khi ta dọn nhà, bạn đi theo ta. Lúc nào bạn cũng đợi ta ở trên kệ sách.

Vạ khoác – hồi mười

Thời Tam Quốc sau khi Lưu Bị chết, Gia Cát Lượng cúc cung tận tụy lo việc triều chính.

Yên bề với Mạnh Hoạch xong với trò chơi bảy lần bắt thả, Lượng xin Hậu chủ cất quân chinh phạt Ngụy.

Mã Tốc là người nhiều chữ, làu thông binh pháp kinh sử. Thường được hội kiến lập mưu cùng Gia Cát. Có kế của Mã Tốc suất sắc, như kế ly gián Tào Tuấn cùng Tư Mã Ý – kể ra thì cũng hơi hoạn quan. Gia Cát cất Mã Tốc làm tham quân, trong bụng đã nghĩ đến Mã Tốc sau này có thể kế nghiệp mình.

Đoạn kéo quân ra đánh Ngụy.

Nhai Đình là cổ họng Hán Trung, mọi đường tiếp lương phải qua đây. Nhai Đình lại không có thành quách hiểm thế, việc dùng binh phải chi li chính xác. Đối thủ lại là Tư Mã Ý cùng danh tướng Trương Cáp.

Ai đảm được việc này là chuyện Gia Cát phải đau đầu.

Mã Tốc hăm hở nhất định xin đi, tự xin lập quân lệnh.

Can dọa không được, Gia Cát Lượng cắt riêng cho Mã Tốc thượng tướng rất tin cẩn là Vương Bình, dặn dò cẩn thận mọi việc chúng phải thương lượng cùng nhau làm, và cùng hai mươi nhăm vạn tinh binh.

Mã Tốc như đại bàng gặp được trời xanh. Cũng là lần đầu trong đời được tự cầm quân. Không còn ai cản được cái chí của mình. Vương Bình thì làm sao cãi được Mã Tốc !

Tư Mã Ý kéo quân vào, cười khẩy Mã Tốc, đánh cho nát như tương.

Toàn bộ đại quân của Gia Cát Lượng rung chuyển theo, lần lượt chuyển về chiến lược rút quân hoàn toàn.

Về trong Thục, chém đầu Mã Tốc theo quân lệnh, Gia Cát làm ma chay cho Mã Tốc cẩn thận, lại còn tự viết lời điếu.

Chúng hỏi sao Gia Cát lại khóc? Gia Cát nói ta không khóc vì Mã Tốc, mà vì nhớ Lưu Bị, người đã từng dặn mãi ta “Mã Tốc lời lẽ khoác lác hơn hiểu biết, chớ có trọng dụng”.

Lượng dâng biểu lên Hậu chủ xin tự giáng cấp thừa tướng của mình.

Lỗi Mã Tốc một phần, mà lỗi Gia Cát, chắc phải hơn thế.

Nhìn vào, ngóng ra

Từ trong mình ngóng ra,
Mình bất tử.

Từ ngoài mình nhìn vào,
Mình phù du.

Từ trong nhân quần ngóng ra,
Loài người bất tử.

Từ ngoài nhân quần nhìn vào,
Loài người phù du.

Từ trong thiên hà ngóng ra,
Thiên hà bất tử.

Từ ngoài thiên hà nhìn vào…
Thiên hà phù du.

Từ trong vũ trụ ngóng ra,
Vũ trụ bất tử.

Mải mê miết ngoài vũ trụ…
…Chợt nàng Phù Du ngóng ra…

|-H2M0910-|

Tâm thức hoạn quan

Xứ Đông bây giờ đã được giải phóng khỏi cái nền chuyên chế trung cổ của mình. Cái nền chuyên chế trung cổ ấy có rất nhiều đặc sản. Và hoạn quan là một siêu đặc sản của nó.

Hoạn quan là những người hy sinh thân mình, một số rất hiếm thì bị nhỡ nhàng hy sinh thân mình, để được hầu đế vương trong thâm cung mưu cầu vinh danh. Nói hy sinh thân mình đây là nói tự thiến mình hoặc bị thiến mình.

Khi triều chính suy, bọn họ thường làm thành một vòng cương tỏa cực kì thân cận với đế vương để bày đủ trò truy hoan, lập mưu tính kế, gián ly triều chính. Nhiều triều cuối cùng nát đổ trơ ra chỉ còn vua với đám hoạn quan cuồng say trước mũi kiếm đã gí đến nơi của loạn thần.

Cái này sử sách Trung Hoa chép đọc mỏi mắt.

Hôm nay rỗi rãi Cụ Hinh điểm chuyện lịch sử chăng?

Không hẳn thế.

Đời sống cá nhân và đời sống cộng đồng có bộ nhớ của nó. Rất nhiều thứ không dễ mất đi, mà chúng chỉ lặn lội sang cái hình thái khác, nếu như người ta không luôn có ý thức cảnh tỉnh về chính mình.

Cái tâm thức hoạn quan này cũng vậy. Tồn tại hàng ngàn năm như một siêu đặc sản, chả có lý do gì mà chúng dễ dàng mà tự cắp nón ra đi.

Triết lý của nó là bám thật chặt con mồi để nịnh bợ.
Ngôn ngữ của nó là nhằm sao cốt mê hoặc người nghe.
Lý sự của nó là thế nào cũng xong, sao cho đạt được đích.
Hơi hóng của nó là phô khoe khoác lác mình, dập vùi đối thủ.
Văn phong của nó thì vạn trạng, từ ngọt ngào gợi gọi đến chanh chua, chì chiết, không thiếu món nào hết.

Bạn thử đi qua đám này, vứt cho họ một cái mẩu tin gì xem. Họ sẽ xông vào, sâu xé chúng, luộc rán lại hả hê, rồi ném chuyền sang nhau… còn lại là cái tã rách sau khi tàn cuộc.

Và tâm thức này cũng không chỉ nằm ở đám đàn ông đâu nhé. Ai cũng sẵn sàng bị lây nhiễm, đàn ông, đàn bà, người già, con trẻ.

Cũng không chỉ nằm ở đám quyền quí đâu nhé. Mọi tầng.

Riêng trong đám câu chữ, tầm bằng cấp thì ắt lắm con nghiện.

Cụ Hinh cứ biết tự cảnh giác mình như thế.

Cũng có thể tâm thức này hết tồn tại rồi chăng? Thế thì hay quá!

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 60 other followers