Mèo Abricot ngủ gật trên ghế.
Đoạn giật phắt mình, quay sang Cụ Hinh đang thưởng trà.
- Ta ngắm Cụ Hinh, quả thật là Cụ trẻ lâu.
- Cảm ơn Abricot. Hy vọng thế, nhưng chưa dám tin thế.
- Cụ thử ngẫm xem.
Khi Cụ đón Abricot về Nuocdenchan, Abricot mới là đứa trẻ, mà Cụ thì đã quá trưa.
Bây giờ thì Abricot lại đã ngả chiều, mà Cụ thì vẫn cứ chỉ quá trưa hơn tí tẹo thôi à.
- À, là so với Abricot?
- Thế Cụ đang nói chuyện với ai?
Người lịch sự không nói chuyện với Giời, mà với người tiếp chuyện.
- Xin lỗi Abricot, chỉ tại ta trẻ lâu quá mà.
Nhưng so với các bạn mèo khác thì ta thấy Abricot lại còn trẻ lâu hơn!
…
Abricot nở mũi, nhảy xuống ghế ra hồ xem cá.