Dòng thông tin RSS

Lưu trữ hàng ngày: Tháng Một 5, 2011

Tải muối trong kho

Dạo nọ có cô bạn mới mua lại ngôi nhà, cô Gioan. Anh La được Gioan đưa đến thăm quan để “có gì góp ý sửa sang lại ngôi nhà cho em”. Nói chuyện trong từ ngữ tiếng Pháp, chữ “nhà”, “maison”, để chỉ ngôi nhà được cất lên trên nền đất riêng, thường có vườn. Còn lại chỗ ở khu chung cư thì gọi là căn hộ, không gọi là “nhà”.

—-

Mở cổng bước vào khu nhà cũ xưa, có cái gì đó thật bâng khuâng. “Nhất điền vạn chủ”, bạn chợt nao nao. Cũng mảnh đất này, có lẽ đã hàng ngàn năm nay, người này từ biệt, người kia đến ngụ, mà rồi một ngày nào đó thì sẽ lại ra đi. « Ngựa mình rồi người khác cưỡi, ruộng mình rồi người khác cày », ông Trang Châu đã ngẫm rồi. Anh La nhẩn nha đi ngắm mọi ngóc ngách, cố hình dung ra người xưa đã dựng cuộc sống nơi đây thế nào. Chắc là khi họ ra đi, những thứ cũ kĩ nhỏ bé nơi này đối với họ phải thiêng liêng lắm. Một gốc cây mận, một bụi hoa lau. Góc tường trẻ con sút bóng mòn gạch, mẩu vườn những quả cà chua ửng đỏ… Người mới mua lại nhà, hăng hái sửa chữa ; người chủ cũ nhìn vậy, hoài niệm xót xa. Sửa bao nhiêu, lại sầu lòng bấy nhiêu.

- ” Anh La xem xét kĩ, rồi cho ý kiến hộ em nhé. Xem nên sửa chữa, cải tạo ra sao… Tiện dụng, sạch đẹp, mà lại chớ có tốn kém…” Cô Gioan tất bật ngó nghiêng, đoạn giục giã Anh La.

Anh La nghĩ bụng “mình đang trong tâm tư của nhà khảo cổ. Gioan mà đi guốc trong bụng mình thì đã khỏi mè nheo kéo mình đi coi nhà”.

—-

Các đồ cũ ở nhà này, họ đã mang đi hết. Đúng theo luật định, phải vườn không nhà trống khi chủ cũ trao nhà cho người mua. Kể cả trong cái nhà kho cũ, khá rộng, tất cả cũng sạch bong, không còn đồ gì vương lại cả.

“Cái kho này mà sửa lại, lát cách âm để chơi nhạc, thì thật hay”, ý nghĩ “cải tạo” bây giờ mới có vẻ le lói lên. « Gioan mà đi guốc trong bụng mình thì cho mình chết luôn ».

Khi quay ra, ngay cạnh cửa ra vào nhà kho, Anh La thấy một cái sọt sau cánh cửa, bên trong là một bao tải lớn.

- Gioan à, có cái gì chủ nhà cũ để quên này?

Cô Gioan chạy xuống nhà kho, loay hoay mở cái tải ra, bên trong là thứ gì hơi trắng đục nâu nâu. Đoạn cô cười ngất.

- Muối. Bà chủ có hỏi để lại tải muối có được không. Em bảo “cảm ơn”.

- Từng này muối cơ à? Ăn cả dăm năm cũng không sao hết được!

- Anh La ngộ thật! Ai ăn muối này bao giờ.

- Thế là muối gì?

- Anh có biết nước đóng băng ở nhiệt độ bao nhiêu không?

- Tất nhiên rồi, người ta lấy chính nhiệt độ nước đóng băng trong điều kiện tự nhiên làm 0°C.

- Còn nước muối đóng băng thế nào?

- Đâu như khoảng -15°C… cho đến -35°C gì đấy, tùy theo độ mặn…

- Đúng thế!

Từ lâu đời, nhiều địa phương có luật định khi tuyết rơi, chủ mỗi nhà phải quét tuyết trước cửa nhà mình, và nếu hè nhà bị đóng băng thì phải đem muối ra rải cho băng tan.

- Chà, phức tạp nhỉ.

– Nếu người đi bộ bị ngã trước cửa nhà mình vì băng tuyết không dọn, chủ nhà có thể bị liên đới trách nhiệm công dân, bị phạt.

– Làm sao được nhỉ ! Gioan có một mình, nhỡ tuyết rơi khi mình đang đi làm thì sao ?

– Đúng thế… Ngày xưa trong làng thì đi đâu, và bao giờ chả có người ở nhà ! Luật định này là từ cái thời đó. Bây giờ thì phiên phiến rồi, nhưng vẫn là cái nếp. Và tòa thị chính bây giờ có sẵn muối, sắp có tuyết rơi, mình ra đó lấy muối được, chứ không phải đi mua.

- Hay nhỉ. Từ trong làng xưa đã có khái niệm về trách nhiệm công dân, về tổ chức đời sống công cộng.

– À tất nhiên. Từ truyền thống đó, nay anh vào một làng là có tháp nước sạch chung cho cả làng, có công viên để đi dạo, có ghế bàn ghế gỗ trong đó để ngồi chơi hay ăn uống vãn cảnh, có khu chơi thể thao, có nhà văn hóa, có thư viện, có phòng thông tin để hướng dẫn khách đến du lịch… Tòa thị chính của mỗi làng xã phải có sổ sách lưu trữ về đời sống chung. Anh mua nhà thì họ phải cung cấp cho anh lịch sử khu nhà đó, có bao giờ bị lụt không, nếu có thì mực nước cao nhất đến bao nhiêu… Nếu anh bán nhà khai giá thấp đi để trốn thuế, vì tòa thị chính là pháp nhân được quyền mua đầu tiên, họ sẽ mua luôn nhà anh, và anh chết đứng ! Anh mua nhà, rồi bán lại có lãi, nếu thời hạn mua chưa quá 15 năm, thì anh phải chịu thuế phần lãi, để bớt nạn đầu cơ nhà và tăng thu nhập cho khu vực công cộng, v.v…

Mà thôi, Anh La chỉ khoái mấy cái chuyện đâu đâu đó. Xem cho em cái gì đáng và cần sửa như thế nào nhé, kẻo sắp hết chiều chủ nhật rồi !

À anh nhớ gói chặt lại hộ em cái tải muối kẻo nó bị ẩm.

Bản trên Tiền Phong … không đầy đủ.

(LẠC) Cụ Hinh

Tuy đã tự trình bày khá đầy đủ, có bạn vẫn nhã ý thắc mắc “cái tên Cụ Hinh đã thế, vậy còn cái họ thì ra sao?”.

Theo gia phả truyền miệng, Cụ Hinh có vẻ như có gốc họ là Lạc.

Không dám đề tên họ đầy đủ là “Lạc Cụ Hinh”, vì e người ta lại nghĩ là nhắn tin tìm xem Cụ Hinh bị lạc ở đâu?

Dưới đây xin chép lại bản tự thuật của Cụ Hinh.

—-

Có một câu hỏi hay gặp làm một số bạn tìm ghé chơi Nuocdenchan, “Cụ Hinh là ai?”.

“Cụ Hinh” là tên riêng của một nhân vật được hình thành theo dòng chuyện trò cùng với chúng bạn, cũng có thể viết là “Cụ-Hinh”. Chữ “Cụ Hinh” luôn luôn được viết hoa, vì không phải là một vai vế để xưng hô là « cụ » với người khác. Chi tiết vô tình này rủ chúng ta quan sát thế giới một cách bớt quan liêu đại khái.

Nhân vật Cụ Hinh được xem là người thích hiểu biết nhưng không giỏi giang, mến bạn bè nhưng trọng riêng tư, còn tuổi tác của nhân vật này thì đúng bằng tuổi của mỗi bạn đọc, trừ đi một tuổi nếu bạn là đàn ông, trừ đi hai tuổi nếu bạn là phụ nữ, đặng thỏa mãn cái công thức “gái hơn hai, trai hơn một”. Đấy là tuổi tương đối.

Tuổi tuyệt đối của Cụ Hinh, và của chính các bạn nữa, thì các bạn phải tra ở đây, “Nhân Diệp, bạn là ai?“.

Bạn bè như vậy cứ xưng tôi với Cụ Hinh là vừa vặn. Riêng phụ nữ trẻ có thể xưng là em, lại càng huyền ảo duyên dáng, có sao đâu.

Không dư sức, nhưng cố gắng một đôi ngày lại treo một thiền án lên trên vách nhà, để bạn bè thăm ghé uống trà giải hộ cho mình, cho người.

Yêu mến bạn bè,

Cụ Hinh


P.S.
Kiểu trà mà bạn Cụ Hinh đơm tiếp bạn bè ở Nuocdenchan thuộc loại dung dị, để mong bạn bè cùng thưởng sự yên tĩnh, hồn nhiên, vui vẻ, suy nghĩ. Trà này chắc là không hợp cho những bạn bè định tìm những gì cao siêu.

Vì bạn Cụ Hinh thuộc loại chậm hiểu, những nhận ý gì của bạn bè mà tỏ ra phức tạp quá so với đầu óc của mình thì bạn Cụ Hinh xin phép cất chúng tạm sang một bên, để rồi lúc tiện thì bỏ ra nghĩ tiếp sau, theo như kinh nghiệm của các bạn bò thích nhai lại. Nhắn trước như thế, để các bạn khỏi bận lòng nghĩ khác đi.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 60 other followers