Là người : “người ta đi sạch rồi“.
Là ta : “người ta nghĩ thế“.
Ý niệm trong do dự, trốn tránh bản thân.
Là người : “người ta đi sạch rồi“.
Là ta : “người ta nghĩ thế“.
Ý niệm trong do dự, trốn tránh bản thân.
Đúng tròn 76 năm trước, đêm 30 rạng ngày 31 tháng Tám năm 1935, chàng Alekseï Stakhanov đã một mình xúc được 102 tấn than trong vòng 6 giờ, gấp 14 lần định mức cho một công nhân lúc đó.
Giá nước Nga thời đó mà nghĩ ra đăng kí môn thể thao thi đấu Olympique thế giới về xúc than cá nhân, thì đã mãi mãi vô địch.
Tất nhiên cũng phải trừ hao một vài tý cho ngành truyền thông nước Nga.
Vi hỏi nhỏ.
- “Khi đang được ai yêu thương, Anh La có yêu thương họ trở lại không?”
- “Thường thì có.”
Vi lại không bằng lòng.
- “Thế có lúc không à?”
- “Cũng có thể là không.”
- “Em chịu không hiểu Anh La nữa!”
- “Làm sao mình biết được?
Ví như lúc anh đã qua đời, mà ai đó vẫn còn đang yêu thương anh.”
Cụ Choe làm nghề truyền thông kinh niên và lâu niên.
Cụ Choe bảo.
- “Cụ Hinh có ý gì về nghề truyền thông của tôi?”
- “Tôi không phải là người của nghề này, nên thực là không sành nhìn nó từ bên trong.”
- “Thế Cụ Hinh nhìn nó từ bên ngoài thế nào?”
- “Tôi cũng chỉ để ý riêng về cái nền bên dưới của nó thôi.
Tôi tin rằng cái nền tảng bên dưới này phải là sự yên tĩnh về tinh thần, thiếu nó thì thành ra cái nghề chợ vỡ.”
Vi vặn Anh La.
-”Vậy thế nào là tình yêu có cánh?”
-”Chắc là tình yêu của bọn tự biết bay.”
Vi không bằng lòng.
-”Vậy Anh La nói đi, thế tình yêu của con người là thuộc loại gì?”
-”Hẳn là tình yêu của bọn không có cánh, nhưng lại tin rằng mình có cánh.”
Vi thủ thỉ.
-”Anh La à, người ta hay nói về tình yêu không cánh.
Em chịu, chả hiểu gì cả.”
-”Em đừng lo.
Chắc người ta nói về tình yêu của bọn chim cánh cụt.”
Cuộc sống,
Không hẳn
là những gì
ta đang mải miết.Cuộc sống,
Dường như
là những gì
chợt ngập tràn tới.|- Phỏng theo J. Lennon -|
Cuộc sống như thể
Vô vị, chả đáng gì.
- Như mình muốn thấy.
Cuộc sống như thể
Một chuỗi, những diệu kì.
- Như mình muốn thấy.
|- Phỏng theo Albert Einstein -|
Anh cố tỏ tình… Có thể rằng anh Một khi nào đó, Đến như mưa rào, Có thể rằng anh Mà rồi ai biết Những lời này sẽ, Có thể rằng anh Có thể rằng anh L.Derbeniev & I.Chaferan |- H2M chuyển lời 1108 -|
Tẻ buồn vô vị.
Những lời anh nói,
Chả biết cho ai.
Là người tuyệt tác.
Nhưng một bông tuyết,
Đâu phải cơn mưa.
Chưa phải bây giờ
Ái tình rực đỏ
Số phận ra tay.
Đến như bão tuyết,
Khắp bề khắp chốn,
Ngụt ngàn trùng vây.
Là người tuyệt tác.
Nhưng một hạt nước,
Chưa phải cơn mưa.
Có thể chính em,
Bỗng sẽ nhìn anh,
Hoàn toàn hẳn khác.
Sáng láng tiên tri.
Mà lúc này đây,
Nhạt nhòa vô vị.
Là người tuyệt tác.
Nhưng một bông tuyết,
Đâu phải cơn mưa.
Là người tuyệt tác.
Nhưng một hạt nước,
Chưa phải cơn mưa.
Anh La thả trà cùng Cụ Hinh.
-”Cụ Hinh à, điều kì lạ nhất trong vũ trụ là gì?”
-”Là mình đang sống, và ý thức về điều đó.”
-”Sẽ còn điều gì kì lạ hơn thế nữa không?”
-”Có, nhưng không nên có.”
Chúng bạn rụt rè hỏi
Sao đằng ấy chắc rằng
Tình yêu của đằng ấy
Thật đẹp đến thế chăng?“Đây này, ở trong tôi”,
Hồn nhiên tôi đáp lại,
“Tình yêu tràn thấm đẫm,
Làm sao chối bỏ hoài?”Chúng bạn nhìn ngờ vực,
“Rồi đằng ấy mà xem,
Những người yêu say đắm,
Đất trời cũng cuồng điên.”Khi tim mình bén lửa,
Bạn có hiểu điều này:
Khói tim tràn lên mắt,
Khói lên mắt sè cay.Tôi ngây ngất ngất ngây
Chọc trêu thương lũ bạn.
Chúng học đâu thói cũ,
Dám nghi ngờ tình tôi.Và hôm nay, hôm nay,
Tình tôi bay về cõi.
Lòng tôi đầy trống vắng,
Tình chẳng nhớ đến tôi.Nước mắt ngập tràn mi,
Tôi mỉm cười chúng bạn,
“Khi lửa tình ngậm tắt,
Khói lên mắt sè cay.”
|- Jerome Kern,Otto Harbach -|
H2M chuyển lời, 1108
Cụ Hinh đi chơi thả thuyền cùng Gia Cát Lượng vùng Mỗ Sen Đà.
Trên thuyền giữa dòng nước biếc trời xanh, Gia Cát loay hoay gập lưng đun nước, Cụ Hinh nghí ngoáy rửa ấm đong trà. Mấy cặp thiên nga tự nhiên nhi nhiên sà sát mạn thuyền, cứ làm như vừa tìm ra bạn mình trên thuyền vậy.
—-
Giữa tuần trà, Cụ Hinh hỏi chuyện.
-”Xưa ở Thục, ai người trong bụng kèn ông nhất?”
-”Quan Vân Trường.”
-”Rồi đến ai?”
-”Lưu Hoàng Thúc.”
-”Rồi ai nữa?”
-”Mã Tốc.”
—-
Hồi lâu Cụ Hinh lại chiêu tuần trà mới.
-”Sao Quan Vân Trường lại kèn ông?”
-”Quan Vân Trường nghĩ mình phải là phó đế.”
-”Sao Lưu Hoàng Thúc lại kèn ông?”
-”Lưu Hoàng Thúc nhiều khi ngại lo ta muốn làm phó đế.”
-”Sao Mã Tốc lại kèn ông?”
-”Mã Tốc tưởng mình sắp lên làm phó đế.”
—-
Cụ Hinh chợt giật bắn mình vì cú vỗ vai bỏng rát của Gia Cát Lượng.
-”Cụ Hinh, ông cứ loay hoay mấy cái chuyện xưa mãi!
Mấy con mực ta vừa để ở mạn thuyền đây, mà bọn thiên nga đã loay hoay nẫng sạch đâu cả rồi!
Hừ, chúng cứ làm như chúng đã là phó đế cả vậy!”
Vẻ mặt anh hề,
Vẫn chưa thật hề:
Chót biết mình là hề.Vẻ mặt anh không hề,
Không biết mình thật hề:
Anh hề tủi thân.|- CH 1108 -|
Khi không còn ai trên đời hiểu ta,
Khi ta làm gì cũng đều sai hỏng,
Nàng tặng cho ta an ủi, yêu thương,
Nàng trao ta cho niềm tin, hy vọng.Nàng nở nụ cười, cuộc đời bừng sáng,
Nàng chạm tay ta, ta hóa quân vương,
Nụ hôn của nàng, nụ hôn kho báu,
Tình yêu của nàng, vũ trụ căng tràn.Một điều chắc chắn,
Sẽ chẳng bao giờ,
Ta hiểu tại sao,
Nàng yêu ta thế.Vì lẽ giản đơn:
Điều đó diệu kì.|- Baker Knight -|
Cụ Hinh chuyển lời – 1108