Nỗi lòng Mỵ Châu

Bài trên Tia Sáng – HOÀNG Hồng Minh
Mỵ Châu gọi điện thoại “em mời Cụ Hinh đi ăn sáng, dùng càfê”. “Cảm ơn trước Mỵ Châu, có gì đặc biệt không?”. “Trời đẹp, Mỵ Châu lại mới lĩnh nhuận bút bài vở cả tháng dồn lại, thế chưa đủ đặc biệt sao? “. Cụ Hinh tự nhủ “từ chối bản thân mình, còn khó hơn cả từ chối người đẹp. Thôi, mình lại tự chiều mình thôi.”
—-
“Những điều được lặp đi lặp lại trong đời sống thường tẻ nhạt, hơn thế nữa, có khi thành khó chịu, hoặc thành hết chịu được… trừ vẻ đẹp, nhất là vẻ đẹp của thiên nhiên, mà vẻ đẹp thục nữ cũng nằm trong đó…”, các ý nghĩ cứ tha hồ lan man trong khi Cụ Hinh ngồi taxi ngắm phố phường thức dậy. Hôm nay Cụ Hinh tự thưởng cho mình một cuốc taxi thả hồn, tuy đã định bụng “lúc về mình sẽ đi bộ, để bù trừ lại cái tiền xe đã tiêu, sự lười vận động, và để giữ gìn sinh thái”.
Đây rồi, bên hồ sen, Mỵ Châu đã tủm tỉm đây rồi. Rõ ràng là như vậy nhé, ai mà chán được vẻ đẹp của thiên nhiên, của thục nữ?
—-
Sau một hồi “điểm báo giao ban”, Mỵ Châu gọi hai ly rượu ngọt nhẹ, rồi mời Cụ Hinh nâng cốc.
- “Ái chà, chuyện gì đây thế này?”
- “Hôm nay là sinh nhật của Mỵ Châu, Cụ Hinh chả nhớ cái gì cả!”
- “Ôi hay quá, ta chúc Mỵ Châu trẻ như năm ngoái!”
- “Vâng, em cảm ơn, em chúc Cụ Hinh trẻ hơn sang năm!”
Ngọn gió lay giục đóa sen dưới hồ đung đưa tán thưởng, hạt nước trên cánh sen suýt rớt xuống mặt hồ.
Rồi Mỵ Châu hắng giọng.
- “À có thêm chuyện này nhé. Trước đây thì em ít để ý, tự nhiên nhân dịp ngày sinh lần này thì em lại để ý đến hơn ».
- « Nghe điệp viên 007 quá ! ».
- « Trật tự ! Thế này. Cũng là tình cờ, mà em có cái tên Mỵ Châu.
Mà sử thoại xứ mình thì lại cũng có nàng Mỵ Châu.
Nhưng nàng Mỵ Châu của ngày xưa thì được hầu như tất cả mọi người xem như là người nối giáo làm nên sự sụp đổ của cả vương quốc Âu Lạc. Đôi khi em cũng cứ bị cái cảm giác như thể mình bị liên quan đến cái chuyện xưa đó. Có vẻ buồn cười không đâu nhỉ ! Thế Cụ Hinh nghĩ thế nào về chuyện ấy?”.
Nghiễm nhiên coi như mình ắt phải được Cụ Hinh hầu chuyện, Mỵ Châu ngả người trên ghế mây lim dim hóng hức.
—-
Mọi câu chuyện truyền miệng bao giờ cũng có những nét thật thú vị. Chúng chứa nhiều tình cảm, nhưng chúng lại ngây ngô. Chúng chứa đầy phi lý, nhưng chúng lại được rất nhiều người thuộc lòng, cả tin. Chúng chính là những chìa khóa để mở ra cái thế giới tâm thức sâu kín của quảng đại dân sinh.
Chuyện rằng An Dương Vương luôn luôn có sự liên lạc và sự phù hộ đắc lực của Thần Rùa Vàng. Có lẽ xứ Âu Lạc xưa kia ắt phải có rất nhiều rùa.
Cả thành Cổ Loa huyền thoại chỉ có đúng một chiếc nỏ thần, được làm ra theo cách Rùa Vàng dạy cho, và cái nỏ này có cái lẫy là móng của Rùa Vàng. Cái nỏ thần luôn luôn được treo cạnh chỗ nằm của An Dương Vương. Như thế nghĩa là “công nghệ” chế nỏ này được dừng ở sản phẩm độc chiếc, không có khả năng nhân lên. An Dương Vương chỉ cậy có vậy, mà đã hoàn toàn tự tin. Ông không biết lo gì đến việc khác, tỉ như chiếc nỏ này có thể bị hỏng hóc, hay có thể bị mất mát, và tất nhiên là không lo làm nên chiếc nỏ thứ hai cũng được như thế, hoặc được gần gần như thế… Nếu chiếc lẫy là móng thần, An Dương Vương cũng không lo cất riêng chiếc móng thần đi ở một chỗ nào khác.
Sau khi Nam Việt giao tranh mãi mà không thắng được Âu Lạc vì cái nỏ thần, chàng Trọng Thủy, con vua Nam Việt Triệu Đà, liền sang cầu thân. Rồi chàng được An Dương Vương gả cho cô con gái rượu là nàng Mỵ Châu. Nhưng chàng Trọng Thủy lại phải ở rể, đây là điều thật kì lạ, vi chế độ mẫu quyền đã kết thúc ở cả hai cái xứ này, với việc hai ông Triệu Đà và An Dương Vương đều làm vua. Và Triệu Đà là vua nước Nam Việt lớn mạnh hơn rất nhiều so với Âu Lạc, lại chịu cho con ở rể.
Chúng ta sang giả thiết khác, Trọng Thủy xin ở rể. Và cũng thật ngạc nhiên là chàng được An Dương Vương chấp nhận cho ở rể không phân vân.
Có chàng rể ngoại Trọng Thủy của nước Nam Việt hùng mạnh vừa đánh chiếm Âu Việt mới đây, nay sống ở ngay trong thành nhà, An Dương Vương không hề lo thay đổi gì về an ninh, về bảo mật, vẫn treo cái nỏ thần ở đầu giường, và cô con gái có thể vào lấy nó ra chơi lúc nào cũng được, chuyện càng nghe càng vui.
Rồi Trọng Thủy xin phép về thăm bố. Thế mà Mỵ Châu không phải đi cùng về thăm bố chồng, vua nước lớn. Lại tiếp tục ly kì hơn.
Đến lúc trở lại Âu Lạc, An Dương Vương cũng chẳng cần hỏi chuyện “Nam Việt hôm nay có gì mới”. An Dương Vương cũng không có hoạt động gì về thám báo bên xứ Nam Việt. Ông chỉ lo việc mở tiệc để uống rượu cùng con gái và con rể, hơn thế nữa lại còn tranh thủ uống say hơn cả con rể, để rồi con rể lẻn vào hý hoáy nỏ thần. Chuyện này nghe càng nôm na.
Và đến hôm sau, thì Trọng Thủy bảo có tin gấp phải về nước ngay, và không cần hỏi An Dương Vương, mà chỉ chia tay với Mỵ Châu. Ai là sứ giả đến thành Cổ Lao để báo cái tin « phải về ngay » cho Trọng Thủy ? An Dương Vương phải biết chứ, thời đó làm gì đã có điện thoại vệ tinh cầm tay hay email !
Trọng Thủy tâm tình rõ với Mỵ Châu rằng chuyến này một đi không biết rồi có cơ gặp lại nhau nữa không đây. Mỵ Châu khóc lóc, nhưng lại cũng không đòi đi về theo Trọng Thủy ! Cưới xin kiểu rất lạ, lạ hơn cả cưới xin hậu hiện đại hôm nay. Nàng đành dặn Trọng Thủy rằng mình sẽ thả lông ngỗng rứt từ áo mình ra mà làm dấu, để Trọng Thủy tìm ra mình, nếu như chẳng may phải chạy loạn lạc do chiến tranh. Nàng cũng không cần thưa lại chuyện này với vua cha ? Không có phép tắc của An Dương Vương, Trọng Thủy vẫn ra khỏi thành được như không, chế độ an ninh của thành này thế nào ? Mà cho dù Trọng Thủy có trốn về được mà không xin phép An Dương Vương, An Dương Vương còn có biết bao nhiêu thời gian sau đó để nghi ngờ, để đặt lại các câu hỏi, để kiểm tra lại an ninh, để kiểm tra lại khí tài, để luyện tập đề phòng tình huống xấu… Không, tịnh không. Ta tự hỏi ông An Dương Vương làm cái việc gì ở thành Cổ Loa ?
Thế rồi quân Nam Việt ít lâu sau kéo đến, “nỏ thần” lúc ấy mới được mang ra, không hiệu nghiệm nữa vì lẫy móng thần đã bị thay. Vậy là từ bao lâu nay không bao giờ có tập luyện gì với nỏ thần cả !
Thành vỡ, An Dương Vương đưa Mỵ Châu lên ngựa chạy trốn. Mỵ Châu rải lông ngỗng suốt đường để làm dấu. Cùng đường, An Dương Vương cầu khấn, Thần Rùa Vàng lại hiện lên, mách An Dương Vương rằng Mỵ Châu là giặc. Rùa vàng tỏ ra thông hiểu mọi chuyện, sao không mách báo sự hý hoáy của Trọng Thủy từ xưa cho An Dương Vương? Thần Rùa Vàng vô cảm, hay kiêu căng ?
An Dương Vương liền đó chém chết Mỵ Châu. Ông vừa nhẫn tâm, vừa không chịu nhận tội ở chính mình, người cai quản đất nước. Ông cố tìm mọi cách đổ tội cho người khác. Lúc này còn có hai người, Mỵ Châu chỉ là sự đại diện cho cái « không phải ta » của An Dương Vương, dù đó chính là người con gái yêu của mình.
An Dương Vương trèo lên lưng Thần Rùa Vàng và trốn thoát, tuy nhiên thoát về đâu thì không ai biết. Nhà vua chỉ biết lo cho thân mình? Còn Thần Rùa Vàng thì chỉ biết lo cứu rỗi nhà vua?
Trọng Thủy tìm được xác vợ, đem về thành Cổ Loa chôn cất tử tế, rồi đâm đầu xuống giếng tự tử để tỏ lòng thủy chung yêu vợ… Chàng Trọng Thủy mưu cao, mẹo sâu, trường kì hành sự, mà yếu đuối đến như vậy ư? Nếu đã chết vì yêu, sao chàng lại phải bỏ Mỵ Châu để quay về Nam Việt, rồi lại tiến sang gây chiến với Âu Lạc, để rồi nắm phần chắc sẽ đẩy nàng đến chỗ chết, để rồi lại đẩy mình cũng đến chỗ chết (vì yêu)?
Đem nước giếng Trọng Thủy rửa ngọc của loại trai ăn phải máu Mỵ Châu, thì ngọc sẽ trong sáng vô cùng. Câu chuyện thành ra thế nào ? Tuổi trẻ ngu ngơ, phải chết vì tình yêu trong sáng?
—-
Mỵ Châu nhổm người, hất mái tóc, nheo mắt.
- “Vậy thì câu chuyện này định nói cái gì, để đi đến đâu ạ?”
- “Câu chuyện này là một thứ kể lể, vá chữa tội cho An Dương Vương, cầu xin may cho ông ta, và đổ hết mọi tội lỗi của một quốc gia lên vai một người con gái mới lớn, kết án duy nhất nàng, và ra tay giết hại nàng. Sau khi đã làm nhục nàng, giết hại nàng, thì trả lại cho nàng chút lòng cảm thông riêng tư với tình yêu của nàng, như chút khói hương được nhen lên.”
- “Ôi, câu chuyện thật buồn, và cũng đáng sợ.”
- “Ồ, đấy là chuyện về nàng Mỵ Châu ngày xưa, đâu phải nàng Mỵ Châu hôm nay.
Mà đó cũng là câu chuyện kể miệng vậy thôi, để diễn tả tâm thức của những người kể câu chuyện đó, và của những người nghe tâm đắc với nó.
Vui vẻ lên Mỵ Châu của hôm nay, ta cạn chén rượu nhỏ ngọt ngào này nhé!”
./.
15 Responses to “Nỗi lòng Mỵ Châu”
Trackbacks / Pingbacks
- - Tháng Một 2, 2012

Phải kiếm ra người nào đó để mà kết tội chớ. Quan lại, quân lính à, nhỏ quá không đủ sức thuyết phục. Vua à, không dám, hùm chết 3 ngày mà người ta còn không dám đến gần. Vậy thì ai? Xã hội tam tòng tứ đức thì nó phải vậy mà. Thời nào cũng kiếm ra Lê Lai cứu chúa mà
“để diễn tả tâm thức của những người kể câu chuyện đó”
sau chuỗi phản biện sắc sảo là một câu trả lời rất hay. Like ^^
Xin lỗi Cụ Hinh, vì còm một câu chẳng liên quan gì tới ý tứ của người kể chuyện trong câu chuyện này: Cụ Hinh có tài làm cho người khác giật mình đó nha!
NC cũng xin còm một câu như đàn sến bay qua: với các giáo viên dạy văn trung học thì đây là tư liệu tham khảo rất hay.
Cảm-ơn CụHinh !
Cảm ơn bạn bè đã chia sẻ sự kiểm kê văn hóa, để chúng ta cùng tự vượt mình lên.
Và Cụ Hinh, là một nhân vật.
Ô, vậy hả bác HMHoang, vậy mà QM cứ nghĩ lâu nay chia sẻ với CH là với Nuocdenchan. Bác xây dựng nhân vật này văn hay chữ tốt thật đấy.
K nghỉ câu chuyện cổ tích này muốn nói 1 người con gái đẹp và giàu( con của Vua) sẽ luôn bị đời hủy diệt; nếu lở vừa đẹp vừa thông minh thì kết cục sẽ như nàng Kiều của Nguyễn D… 1 cánh hoa tan tát.
sao hôm nay K suy nghĩ sâu sắc thế nhỉ?….hehe
chời, an ủi phần đông của nhân loại hả?
Con gái tôi (lớp 6) khi đọc chuyện Mỵ Châu – Trọng Thủy nhận xét như sau:
1. Thần Kim Quy là nhân vật xấu nhất trong truyện: Có thể cảnh báo Mỵ Châu không rắc lông ngỗng nữa, mà không làm. Sau đó lại còn xúi bẩy An Dương Vương giết con gái.
2. Người xấu thứ hai là hai ông bố: An Dương Vương và Triệu Đà: Hai ông gả con cho nhau, rồi lại đánh nhau….
3. Theo như trong truyện, thì Trọng Thủy đâu phải là người xấu?
@Hugo & Cụ Hinh: Rùa Vàng là thần, nhưng quyền năng không vô hạn. Các vị thần từ cổ chí kim, từ Đông sang Tây gần như không có nhân vật nào quyền năng vô hạn. Thần Dớt có muốn ngoại tình cũng phải lén lút biến thành hạt mưa để đến với người đẹp. Đẳng cấp khác nhau của các thần thường thể hiện ở chỗ khả năng lan toả quyền năng sâu, rộng đến mức độ nào. Quyền năng của Rùa Vàng chắc gì đã vượt quyền năng của vị thần bảo hộ cho Trọng Thuỷ (chẳng hạn, biết Trọng Thuỷ hý hoáy nghịch nỏ thần nhưng rồi cũng chỉ biết đứng từ biển Đông ngó vào mà uất).
Mặt khác, mỗi thần đều có sứ mạng (nhiệm vụ) riêng. Sự thiên vị với nhân vật/ cộng đồng mà các thần có sứ mạng phụng sự là rất rõ ràng. Theo đó, các thần chỉ biết phụng sự nhân vật/ cộng đồng mà không mảy may quan tâm quyền lợi của bất kỳ ai khác.
Trong câu chuyện An Dương Vương, dường như Rùa Vàng là thần hộ mệnh cho nhân vật Thục An Dương Vương hơn là cho dân tộc Âu Lạc.
Về diễn biết tâm lý nhân vật Trọng Thuỷ, tôi nghĩ là hợp lý. Trọng Thuỷ chắc cũng trẻ (khoảng mười tám đôi mươi). Chàng thông minh, láu lỉnh nhưng chàng thiếu trải nghiệm. Do đó việc chàng không hình dung ra hậu quả từ hành vi của mình là điều dễ hiểu. Việc chàng ôm xác vợ nhảy xuống giếng cũng không đơn thuần vì yêu, mà vì ti tỉ thứ tình cảm giằng co, xâu xé. Chẳng hạn mất niềm tin vào cuộc đời, vào cha mình, vào bản thân mình?
Chi tiết Trọng Thuỷ ở rể, Cụ Hinh có nghĩ rằng vai trò của Trọng Thuỷ ở nước Âu Lạc là “con tin” không? Có thể việc “con tin” diễn ra trước khi việc cưới xin. Chàng làm con tin ở nước Âu Lạc, rồi bén duyên với Mỵ Châu? Tất nhiên, đó là một âm mưu, nhưng là phía Triệu Đà. Là “con tin” thì khó mà tự do về thăm cố quốc, nhưng là “con rể” thì có thể. Chuyện Mỵ Châu không theo chồng về thăm bố chồng cũng không hoàn toàn phi lý. Để phục vụ chủ đề chính, chuyện chỉ đưa ra những chi tiết tiêu biểu. Nghĩa là cái lần Mỵ Châu cùng chồng về thăm bố chồng không được tác giả đề cập. Thời Mỵ Châu – Trọng Thuỷ, mối quan hệ luyến ái không biểu hiện bìu ríu như thời nay. Ngay cả thời nay, thiếu gì những lúc nàng Mỵ Châu ở nhà trông con cho Trọng Thuỷ về quê đi họp lớp?
Bàn chuyện này hay phết. Để hôm nay rỗi rãi vào đây tán chuyện.
Không rõ câu chuyện cổ này còn được dạy trong trường phổ thông nữa không nhỉ?
Trong chương trình môn Ngữ Văn lớp 10 có bài “Truyện An Dương Vương và Mỵ Châu – Trọng Thuỷ”: http://baigiang.violet.vn/present/show/entry_id/6259941
Và nếu như theo đường link này http://giaoan.violet.vn/present/show/entry_id/4100150, có vẻ như học sinh lớp 4 đã được học bài An Dương Vương ở môn Lịch sử. Tuy nhiên, nếu đây đúng là giáo án của giáo viên dạy môn Lịch sử lớp 4 thì quả là các cháu học hành hơi bị vất vả: http://d3.violet.vn/uploads/previews/380/1385383/preview.swf
Khiep nhi? Lop 4 ma hoc lich su nhu vay thi ai dam bao la hoc sinh thoi nay dot su?
Xem qua 1 so bai giang khac thay giao vien chuan bi bai rat cong phu va co trach nhiem. Neu so voi dong luong cua ho thi do qua la 1 co gang dang ne. Them 1 chut hy vong cho the he tuong lai.
CH gỡ dùm NC cái pingback và cả comment ni nha, thanks !