Tôi kẻ tầm thường,
Yên đời chật hẹp,
Ngày ngày mở cửa
Chuyện với trời mây.Thế rồi bữa nọ
Ngọn gió vào thăm
Vẻ dong kì dị
Người gọi ái tình.Trái tim cũ kĩ,
Dưng bỗng vội vàng
Tháng ngày say đắm
Tình chợt ra đi.Ngọn gió kì nọ
Hóa tôi thành hề
Ai tài giảng giải
Dạy dỗ tôi hay.Chỉ vì ngày đẹp
Tôi trót gặp nàng
Hồn tôi cửa sổ
Nay hết trời mây.Muốn hỏi mây trời
Khi nào gặp lại
Ngọn gió kì ấy
Tên gì nhớ không?|- Phỏng Cole Porter -|
|- HHM chuyển lời 1205 -|
Nhưng sao tình lại chợt ra đi hử CH
Mời bạn giaynhapvabutchi cứ mạnh dạn tự trả lời nha.
Có khi nào Cụ Hinh lo cho bạn của mình khi thấy người ta bỗng dưng vắng mặt, thay vì trách móc không?
Hihi GNVBC không dám trả lời đâu
ngọn gió kỳ ấy/ tên gì… bỗng quên
Gió mùa ….sổ cửa
Tim đèn…rong….khuya..!
Bài thơ dễ thương quá ! Tình yêu thật là tuyệt duyệt !
Cảm ơn Uyeen nha !
Mà NC mới bấm like facebook của họ, dù chưa hot lắm, hì …
NC dốt tiếng Tây nên chi cũng rất ít biết về thơ Tây.
Thi thoảng Cụ Hinh post thơ Tây lên cho NC và độc giả thêm hiểu biết nha. Thank Cụ nhiều nhiều !
Ban Kieu that la nhay cam ! Dieu gi khien chim thoi hot ? Va ta khong noi noi nen loi ?
Trưa hè êm ả
Những vệt nắng mỏng
Dát lên thềm nhà,
Những cánh hoa bay
Chạm khẽ mặt hồ,
Những cơn gió mát
Rì rầm qua tai,
Gió mang hương vị
Cuộc đời tự do,
Gió in dấu vết
Trên tóc ai rối,
Trên cây xao xác,
Trên đồng hoa vàng,
Gió đi khắp chốn
Không tuổi, không tên
Đi ngang mùa hè
M.P
Trong cuộc đời tôi.
Chào ngọn gió ngọt lành
Ngọn gió này là ngọn gió ngọt lành.
Bạn NC làm một bài về ngọn gió Lào đi. Đặc sản quê bạn mà.
NC yêu thơ nhưng không giỏi làm thơ. Xin chia sẻ với Lascote và các bạn bài thơ
Gió Lào cát trắng của Xuân Quỳnh
Gió Lào cát trắng
Xuân Quỳnh
Ngọn gió Lào cát trắng của đời tôi
Tôi của cát của gió Lào khắc nghiệt
Trong gió nóng những trưa hè ngột ngạt
Mẹ ru tôi hạt cát sạn hàm răng
Vừa lớn khôn tôi đã biết đào hầm
Dưới bom đạn gió Lào vẫn thổi
Và trên cát lại thêm cồn cát mới
Cỏ mặt trời lăn như bánh xe
Cuộc đời tôi có cát chở che
Khi đánh giặc cát lại làm công sự
Máu đồng đội và máu tôi đã đổ
Trên cát này mà gió quạt vừa se
Cây tôi trồng chưa đủ bóng che
Bom giặc cắt lá cành tơi tả
Củ khoai ở đây nhỏ hơn củ khoai cánh đồng màu mỡ
Trái mãng cầu rám vỏ – gió đi qua
Đọng nắng thôi, cát chẳng đọng mưa
Bàn chân lún bàn chân thêm bỏng rát
Giữa gió cát, giữa những ngày ác liệt
Tôi nghĩ về tha thiết một màu xanh
Một rừng cây trĩu quả trên cành
Tôi vun gốc và tay tôi sẽ hái
Nhà của tôi, tôi sẽ về dựng lại
Ánh ngói hồng những gương mặt mai sau
Em mới về em chưa thấy gì đâu
Chỉ có cát và gió Lào quạt lửa
Ngọn gió bỏng khi đi thành nỗi nhớ
Cát khô cằn ở mãi hóa yêu thương
Dẫu đôi khi tôi chẳng bằng lòng
Với cái cát làm bàn chân rát bỏng
Với cái gió làm chín lừ da mặt
Mảnh đất cằn khoai sắn ít sinh sôi
Tôi sẵn lòng đem hiến cả đời tôi
Cho cát trắng và gió Lào quạt lửa.