Mỵ Châu hỏi.
-”Cụ Hinh mến Mỵ Châu từ bao giờ nhỉ?”
-”Từ cái nhìn đầu tiên.”
-”Thế Cụ Hinh ngắm Mỵ Châu lần thứ bao nhiêu rồi ạ?”
-”Mỵ Châu à, ta có cái tật chỉ hay nhớ mỗi lần ngắm nhìn đầu tiên.”
Mỵ Châu hỏi.
-”Cụ Hinh mến Mỵ Châu từ bao giờ nhỉ?”
-”Từ cái nhìn đầu tiên.”
-”Thế Cụ Hinh ngắm Mỵ Châu lần thứ bao nhiêu rồi ạ?”
-”Mỵ Châu à, ta có cái tật chỉ hay nhớ mỗi lần ngắm nhìn đầu tiên.”
hi hi … may quá, NC chưa bị Cụ Hinh ngắm nhìn
CụHinh bảo “nhìn”,
MỵChâu hỏi “ngắm”,
CụHinh trả lời “ngắm nhìn”,
thì số lượng ko còn quan trọng nữa rồi.
Thực tế, cuộc sống luôn có những gianh giới trắng – đen không bao giờ rõ ràng, đứng trên lằn ranh đó “cái nhìn đầu tiên” phải chăng lại là điểm tựa đẩy ta về phía với ánh sáng. Nếu quả là vậy, thì “tật” đó có được là chấp nhận không, Cụ Hinh à?
Chời, CỤ HINH lại muốn lập kỷ lục guiness hả? là người có cái ngắm nhìn dài nhất, dài cả cuộc đời.