Ông Tộ hỏi chuyện.
-”Cụ Hinh này, nếu mai đây, rồi ai cũng có ít nhất một bằng Giáo Sư Tiến Sĩ, thì ai sẽ nghe ai ạ?”
-”Ôi bác Tộ lo xa quá.
Đầu tiên, là mỗi ai có nghe thấy chính mình đang nói gì không đã ạ.”
Ông Tộ hỏi chuyện.
-”Cụ Hinh này, nếu mai đây, rồi ai cũng có ít nhất một bằng Giáo Sư Tiến Sĩ, thì ai sẽ nghe ai ạ?”
-”Ôi bác Tộ lo xa quá.
Đầu tiên, là mỗi ai có nghe thấy chính mình đang nói gì không đã ạ.”
“Chưa từng có ai có thể đo đếm được bên trong trái tim chứa đựng điều gì” (Z. F).
Vì thế mà có nghe thấy mình đang nói đấy ạ, đang tự mâu thuẫn những lúc nhất thời
Hehe, ông cụ không kinh doanh được rồi, lúc đó có đại giáo sư tiến sỹ, siêu giáo sư tiến sĩ, giáo sư tiến sĩ hạng thượng thặng, vân vân và vân vân. thì giáo sư tiến sĩ là cái đinh gì, lại phải mua bằng mới. Phải nghĩ đủ cách để kinh doanh chớ. Chẳng có gì phải lo hết.
đến lúc đó vẫn còn nghe tiếng vọng của Tản Đà: Dân ta trăm triệu ai người lớn/Nước bốn ngàn năm vẫn trẻ con