Ông Luống pha thuốc trong cốc.
Cụ Hinh hỏi.
-”Bác sử dụng thuốc gì vậy?”
-”Đây là quà tặng của bạn tôi đi viễn đông về, cho bà vợ tôi.”
-”Thế sao bác lại uống?”
-”Bạn tôi bảo đây là thần dược, đắt lắm. Bà vợ tôi không thích uống, nhưng bắt tôi uống cho khỏi phí.”
-”Bác biết tác dụng của nó chứ?”
-”Tôi mới dùng được hai ngày, chưa thấy gì rõ rệt. Bạn tôi bảo nó sẽ có tác dụng về lâu dài, cho mãi tới… sau.”
-”Mãi tới kiếp sau?”
-”Tôi nhịu lời… Mãi tới mai sau!
Đấy, tai Cụ Hinh kém rồi nhé! Cụ Hinh có dùng thuốc này cùng tôi không, để tôi san biếu cho một nửa?”