Mt lại gửi cho túi thơ viết bằng tiếng Dịch cổ, sâu thẳm, nên hơi bịđược khó.
Bản Cụ Hinh chuyển ra tiếng Nôm thì là như thế này.
Về quê, ăn cái Tết,
Nụ cười, trốn ở đâu?Lạch sâu, âm thầm chảy,
Hàng chân, vẻ tịch cô.Lòng đây, đầy trống trải,
Nhà cũ, hồn nơi đâu?*Lạch sâu, có nơi người cổ còn gọi là “Uy een”
** Hàng chân, chắc bản gốc viết nhầm là “hàng cây”, kém sexy.
Dưới đây là bản gốc, tiếng Dịch cổ.
Về quê ăn Tết
“Nụ cười” chả thấy đâu
Suối sâu(Uyên) âm thầm chảy
Hàng cây đứng lặng im (hmhoang-vần “h” mà- hi hi. . .)
Sao thấy lòng trống vắng
Nhà cũ, người nơi đâu ?(hu hu . . .)
Nụ cười nở trên môi
Tết quê về trong mắt
Mt đang ở đây
Chẳng hiểu gì hết trơn nhưng thấy chữ Uyeen là xông vô đòi bản quyền.
hi hi … e Nụ Cười cũng phải đổi nick để có bản quyền
Cảm ơn các bạn ! nhất hmhoang sửa Mt rất “tu từ . . .từ” !
Quê Mt vùng núi đá chỉ hay có “nhăn mặt” ít có “Nụ Cười” hi hi . . .; Cũng có dòng suối nhỏ mà sâu, nước lặng yên nhưng vẫn âm thầm chảy, ít ra thì trong tâm tưởng Mt; Cây cối mùa này ko xanh tươi nhưng mạch sống vẫn hiển hiện qua đôi ba chồi búp . . .Riêng “nhà cũ” của cha mẹ vẫn còn đó mà các cụ thì ko ! . . .
Mt ko phải nhà thơ chỉ ham vui cùng các bạn mà viết thế cho ngắn gọn ấy mà ! Lỡ có để lại hình ảnh, âm thanh gì xin “Quên khẩn trương” ! ?
Cảm ơn hồn thơ Mt.
Xứ Việt nhà thơ thì rất nhiều, nhưng họ giấu hồn thơ kĩ quá chăng?