-”Cụ Hinh à, em không hiểu đâu, í ách lắm.
Làm sao mà tóm tắt lại có thể dài hơn được cái được tóm tắt ạ?”
-”Mỵ Châu à, đây là những trường hợp ta quan sát được trong nền học sĩ ao nhà. Chứ không phải là cái ta lý luận ra.
Có thể vì tóm lâu, lại trượt mãi, nên tắt dài, tắt hoài. Tóm tắt có khi còn thành ra là vô tận nữa.
Để ta hâm nóng lại café cho Mỵ Châu nhé.”
May quá, sếp đã hứa cấp đủ kinh phí cho mình nghiên cứu về vô hạn
Muốn bắt cái vô hạn vào lòng bàn tay thì đích thị là bệnh ‘lười’ của loài Người rồi. Nhưng được cái nó tiện nghi và nhàn.