RSS Feed

Chim Việt rời cành nam

Trời hửng sáng
Chim Việt vươn mình
Lòng bình yên
Thôi rối hẹ tơ vò.

Mắt bừng sáng
Thần tinh anh
Chân trời nay
Toàn vũ trụ bao la.

Sải cánh này
Nay của vũ trụ này
Chán chê rồi
Mãi cứ phải cành nam.

Nào xưa nay
Nào bắt chước
Nào loay hoay
Nào cóp quay
Mắt hoa
Tóc rối
Tai đau
Cổ khản
Lưng còng.

Chim Việt
Ngẩng cao đầu
Vươn thẳng mình
Sải thật dài đôi cánh.

Chim Việt
Sống đời mình
Dệt đời mình
Sáng láng
Yên vui.

Chim Việt
Tung đôi cánh
Rời cành nam
Hòa vũ trụ mênh mang.

|- HHM 1302 -|

About these ads

About hmhoang

Mời bạn xem thêm ở đây. Lưu ý: Nuocdenchan không chịu trách nhiệm về nội dung các trang viết không thuộc về ... Nuocdenchan. Hiển nhiên. Tôn chỉ : Tôn trọng, tự trọng, vui nhã. Tuyệt đối không ám chỉ bất cứ cá nhân hay tổ chức nào. Những người tự thấy có trình độ cao quá, xin vui lòng không vào trang này, có rất nhiều trang khác xuất sắc phù hợp với quí vị hơn. HOÀNG Hồng-Minh.

6 responses »

  1. Trời hửng sáng :)
    Chim Việt
    Tung đôi cánh
    Rời cành nam
    Hòa vũ trụ mênh mang.

    Cành Nam,
    Sinh ra cùng chim Việt.
    Chẳng bao giờ
    Rời xa!

    Trả lời
    • Ngọc Trắng à,

      Sao Ngọc Trắng biết cành nam?

      Trả lời
      • Cụ Hinh ơi,

        Cành nam của Cụ Hinh, có giống cành nam của Ngọc Trắng không?

        Trả lời
        • Ngọc Trắng à,

          Chim Việt khi còn loay hoay với cành nam, là vì nó chỉ mới có biết ngoảnh về bắc.

          Ngọc Trắng pha café nhé,

          Cụ Hinh

          Trả lời
          • Vậy thì cành nam Cụ Hinh đang nói không phải là cành nam mà Ngọc Trắng muốn nói rồi :)

            Ngọc Trắng thực sự chạm vào cành nam một lần. Hôm đó ba Ngọc Trằng và Ngọc Trắng đứng cùng nhau trên đèo Hải Vân nhìn xuống thung lũng. Ba Ngọc Trắng hỏi Ngọc Trắng có thấy được cành nam chưa!

            Cành nam Cụ Hinh họa thơ thì Ngọc Trắng không loay hoay gì mấy. Đi đâu thấy có ánh sáng thì mình chạy đến, nếu sáng mà không ấm – người đời gọi là sáng lòe ấy Cụ Hinh – thì mình đi tiếp. Còn nếu nó sáng mà ấm, nghĩa là nó là một trong những tia lửa mà loài người nhóm lên được, giữ được và sưởi ấm được, thì mình ngồi vào sưởi chung. Ấm rồi, lại xin thêm mấy nhành than đỏ bỏ vô giỏ làm kỉ niệm, lại đi tiếp, Ngọc Trắng không để ý đó là lửa từ phương nào luôn, vì người ở phương nào thì cũng là người, biết lạnh như nhau mà. Quan trọng là, họ có thực ấm không, hay nghiến răng kêu ấm. Mà quan trọng hơn là, mình có cảm thấy ấm hay không.

            Ngọc Trắng nghĩ, ngồi cạnh ngọn lửa nào cũng vậy, vừa ngồi vừa ngủ gục thì cũng có nguy cơ bị phỏng mũi như không. Nhưng Ngọc Trắng không hiểu người ta phải làm sao để không gật gù mắt nhắm mắt mở. Và làm sao để không bị chỉ trích là mất gốc, khi thực lòng mình cảm thấy P. Valéry đã giải đáp câu hỏi của mình tốt hơn cụ Chu, hơn Khổng tử, hơn Phật hoàng Trần Nhân Tông.

  2. Anh đi đấy, anh về đâu?
    Cánh chim nâu…. cánh chim nâu…. Cánh nầu…! :)

    Trả lời

Giơ tay, nha ;-)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 95 other followers

%d bloggers like this: