Mỵ Châu tự tay pha café.
-”Cụ Hinh à, thế nào là tối tăm?”
-”Đường lớn, nắng gió thênh thang, không khó khăn trở ngại, mà nhất quyết không đi, gọi đó là tối.
Loay hoay chui bờ, rúc bụi, kiêu hãnh dài hoài, gọi đó là tăm.
Mắc vào cả hai cái như thế, gọi chung lại, là tối tăm.”
-”Thế sao có ai lại đi chọn tối tăm ạ?”
-”Không ai chọn tối tăm cả.
Chỉ vì khi lẫn lộn, thì cái tối tăm nó sáng quá. Sáng lòe.”
Chồng em áo rách em thương.
Chồng người áo gấm xông hương mặc người.
Em cũng siêng năng cũng đảm đang
Chồng mang áo rách lết khắp làng
Khổ tâm em lắm không dám nói
Mở miệng ra dễ bị đòn oan
Áo rách vì chồng hay nhậu xỉn
chẳng chịu làm ăn như người ta
Em buồn lắm lắm trách số phận . . .
Muốn được chia tay, sợ hầu tòa
…Hoa cau nở giữa vườn cau
Thầy, U mình với chúng mình chân quê…
Thời điểm này, ai tự xưng mình là “chân quê”, đáng nghi ngờ đó nha.
So với thế giới văn minh vật chất nói chung, người Việt quê mùa về độ Tinh và Xảo. Sẽ là bi kịch nếu như một người sinh ra ở nơi ‘chân quê’ này lại chẳng nghĩ mình quê mùa. Muốn bay lên…. muốn bay lên…. bay lên….
Làm gì ai cho không ai gì đâu, họ nuôi họ chẳng đủ nữa là.
… và, Cụ Hinh bảo đó là hương vị cafe đầu xuân?
Pingback: Sáng lòe « giaybut's Blog
Pingback: sáng lòe « Nụ Cười