Cụ Hinh ầm ừ mấy câu nhạc.
“Every man has to die
But it’s written in the starlight.”
Mỵ Châu hỏi.
-”Câu hát nói sao ạ? Ai rồi cũng sẽ khuất núi, nhưng hình bóng họ rồi sẽ còn mãi mãi trong ánh sao?”
-”Ôi, Mỵ Châu làm ngượng cả translate.google.com được à!”
-”Ánh sao, có thực còn mãi mãi không ạ?”
-”Chắc là không đâu. Ánh sao mà cứ sinh ra mãi mãi, vũ trụ làm sao còn chỗ mà cất chúng vào đâu được.”
-”Thế thì về sau vũ trụ này cũng buồn nhỉ.”
-”Vũ trụ này, cũng chẳng còn mãi mãi được, để mà buồn.”
-”Thế mãi mãi là gì ạ?”
Chợt cô phục vụ café đi ngang qua.
-”Ôi chị ơi, sao mãi mãi café của bọn em vẫn chưa được ạ?”
-”Dạ, có ngay.”
Cụ Hinh quay sang Mỵ Châu.
-”Mãi mãi, là có ngay.”