Cụ Hinh ầm ừ mấy câu nhạc.
“Every man has to die
But it’s written in the starlight.”
Mỵ Châu hỏi.
-”Câu hát nói sao ạ? Ai rồi cũng sẽ khuất núi, nhưng hình bóng họ rồi sẽ còn mãi mãi trong ánh sao?”
-”Ôi, Mỵ Châu làm ngượng cả translate.google.com được à!”
-”Ánh sao, có thực còn mãi mãi không ạ?”
-”Chắc là không đâu. Ánh sao mà cứ sinh ra mãi mãi, vũ trụ làm sao còn chỗ mà cất chúng vào đâu được.”
-”Thế thì về sau vũ trụ này cũng buồn nhỉ.”
-”Vũ trụ này, cũng chẳng còn mãi mãi được, để mà buồn.”
-”Thế mãi mãi là gì ạ?”
Chợt cô phục vụ café đi ngang qua.
-”Ôi chị ơi, sao mãi mãi café của bọn em vẫn chưa được ạ?”
-”Dạ, có ngay.”
Cụ Hinh quay sang Mỵ Châu.
-”Mãi mãi, là có ngay.”
Mỵ Châu được Cụ Hinh khen giỏi tiếng Tây, ngưỡng mộ Mỵ Châu quá
Trong ngữ cảnh này thì NC nghĩ câu hỏi chị phục vụ là của Cụ Hinh. Chu đáo quá
m.t nghĩ, lần này, khả năng, cafe không bị nguội,
nói chung thì nếu nguội, m.t thích uốn với đá
chời ơi, Mười Tạ lây bệnh còm lãng đãng của Nụ Cười mất rồi
Mà NC cũng thích uống cf đá hơn, chắc tại ở xứ nóng nên không ưng cf nóng