RSS Feed

Author Archives: hmhoang

Nom quen quen…

LNMM2_bìa_20150425_11167290_469634413184551_1232950176_o

Ipa…

Học trở lại, tập trở lại, để sống trong đời sống rộng lớn đang tăng tốc hôm nay

Những ngày qua biết bao nhiêu con người đã kịp thời thể hiện và hành động mong cứu rỗi và bảo vệ môi trường sống, nối rộng vòng tay yêu thiên nhiên và con người. Điều ấy đã kích tạo nên một sự lưu thông tích cực thiết thực trong đời sống cộng đồng.

Mở rộng, lan toả được điều tốt đẹp, bình dị này là điều thật đáng quí.

Từ những đời sống nhỏ bé của những làng mạc, phố xã, phố huyện, và ngay cả của những thành phố xưa vốn từng nhỏ nhắn hơn rất nhiều, tất cả chúng ta đều phải học trở lại, tập trở lại để làm thế nào sống tốt được với nhau trong những thành phố hôm nay đã khổng lồ quá tải.

Nói chuyện, rất nhiều người bị hỏng xe trên đường cao tốc, họ đã làm gì? Họ chạy bộ băng qua đường cao tốc như vốn thường băng qua thành công những con đường phố huyện, để rồi bị chẹt xe chết thảm khốc. Vì sao? Vì thực ra trong đời họ, cũng như chính chúng ta thôi, họ chưa bao giờ chạy ngang qua những chiếc xe đang lướt với 130 km/h, 160km/h… hay còn hơn như thế. Tất cả những kinh nghiệm lao băng qua đường xưa kia của họ không những vô ích, mà còn lừa dối họ, khi họ mang chúng ra dùng một cách bản năng để đối đầu với tình huống này.

Các con vật hay bị chẹt chết thảm trên đường cao tốc cũng hoàn toàn bị sai lầm như thế.

Tôi đang nói điều gì vậy? Rằng đời sống hiện đại hoá lên rất nhanh ngay trước mắt chúng ta, và chúng ta, từ người dân đến người cầm quyền vẫn cứ tưởng rằng, và kiêu hãnh nghĩ rằng, “tôi đã biết tất cả rồi” về mọi chuyện để sống cái đời sống rộng lớn đang tăng tốc hôm nay.

Không phải như thế.

Mỗi người chúng ta, phải học lại, phải tập lại, và tham gia vào việc sắp xếp lại đời sống, cái đời sống đang ngổn ngang và bị tập trung hoá tăng tốc rất cao độ này, cái đời sống đang đòi hỏi những sự thay đổi rất căn bản cách vận hành, nếu không sẽ bị rối loạn khủng khiếp.


Tia Sáng

We are…

“C ô n g P h u”

I.

Ông Pháp Đàn hỏi chuyện.

“Cụ Hinh à, tôi thấy khi phân tích về việc gì, người nói tiếng Việt hay nói đó là một việc ‘con fou’, khó hiểu quá.”

“Tiếng Việt gọi nôm na ‘công phu’ là thứ việc phức tạp, phải bền bỉ nghĩ nhiều, làm kỉ, lâu dài, mới nên được.”

“Ôi cảm ơn Cụ Hinh!

Tôi bị cái âm tiếng Pháp nó hành hạ cái chữ này suốt từ bao lâu, nay thì mới được giải thoát! Vì tiếng Pháp nghe ‘con’ thì là ‘đần’, mà ‘fou’ thì là ‘điên’, khổ thế đấy! Đã ‘đần’, thì chả cần đến ‘điên’, mà đã ‘điên’, thì khỏi cần đến ‘đần’, vậy mà lại có cái việc gì đó mà phải cần đến cả ‘đần’ lẫn ‘điên’, chắc là nó phải bí hiểm lắm!

Hóa ra chả có gì liên can cả nhỉ!! Cảm ơn, cảm ơn Cụ Hinh biết bao!!!”

II.

Hôm sau, ông Pháp Đàn hỏi chuyện.

“Tôi xem báo tiếng Việt, thấy chiến dịch chặt cây hàng loạt trong phố phường Hànội xem ra được chuẩn bị và tiến hành công phu lắm, có phải không Cụ Hinh?”

“Trong trường hợp này, nghĩ ra và lao vào làm cái chuyện đó thật cấp tập, bác Pháp Đàn dùng chữ ‘con-fou’, thì nên”.


#Văn hóa Nghệ-an

S o i g ư ơ n g

Thấy có người bước vào nhà, cụ Tỷ vồn vã ra đón “cháu chào bác ạ.”

Cô Tỳ, con gái cụ Tỷ, đỡ lời.

“Bố à, đây là bác Luống, phó phường, trước là học trò của bố mà.”

“Ôi, chào anh Luống, xin lỗi anh Luống, anh nom chững chạc quá.”

“Dạ, chào bác Tỷ ạ.”

Cô Tỳ quay sang bác Luống.

“Bố em từ mấy chục năm nay chẳng bao giờ soi gương, nên cụ cứ nghĩ ai xung quanh cũng già hơn chính mình ngày trước rất nhiều. Khổ thế đấy ạ.”

L ặ n g l ẽ

Anh La chuyện trò.

“Cụ Hinh à, ai thì rồi cũng chết. Chết kèn trống, và chết lặng lẽ thì có những hiệu ứng gì khác nhau nhỉ?”

“Chết kèn trống thì chết nhanh hơn trong lòng người khác.”

“Ơ, sao lại thế ạ?”

“Ai chết kèn trống, thì người khác chóng biết ngay là người ấy đã chết rồi.

Còn nếu ta chết lặng lẽ, có khi một trăm năm sau vẫn còn người hỏi ‘à, cái ông gì gì ấy, ống ấy đã chết chưa ý nhỉ?'”.

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 112 other followers