RSS Feed

Author Archives: hmhoang

Tôi nghe ra rồi

Xuống eo

Cụ Hinh dạo phố, gặp ai nom hao hao như bác Nghéo ngày nào.

“Xin lỗi, bác có phải là bác Nghéo không ạ?”

“Sao ạ?”

“Xin lỗi, bác có phải là bác Nghéo không ạ?”

Hỏi ba bốn lần.

“…Dạ vâng. Tôi nặng tai… Còn bác, tôi ngờ ngợ có phải là Cụ Hinh không ạ?”

Tay bắt, mặt mừng.

Cụ Hinh nói chậm lại, trầm đi, thêm cử chỉ.

“Bác Nghéo nom khác nhiều đấy, người gọn ghẽ, nhanh nhẹn, lại diện hơn hẳn xưa.”

“Xuống eo? Vâng. Nhưng cái tai thì kém đi nhiều đấy.”

“Sao lại thế?”

“Gần nhà tôi có cái trường học, dạo này họ sáng kiến ôn bài cho học sinh trên loa trường. Loa trường mới kinh, nó kêu bẹp cả loa phường, loa phường cãi lại không nổi.

Bây giờ khi ngoáy tai, tôi thấy cái tai tôi như đã hết sạch cả màng nhĩ ở bên trong mất rồi. Tăm ngoáy tai bên này mà dài quá, là đi sang luôn tai bên kia chắc.”

“Khổ thế… Cho nên bác mới gày hẳn đi…”

“Không phải thế… Họ cứ cho truy bài, đọc suốt ngày, thỉnh thoảng lại nghe thấy câu đố nọ cho học sinh…

‘Con gì ăn no
Bụng to mắt híp…’

Tôi đâm ra ngượng quá với cô bồ cũ người mới ta… đành tự phải ăn ít dần, ngủ trưa ít dần, có thế thôi ạ.”

… khiến “Lòng người mênh mang”

Tiếp theo sự thành công của “Lòng người mênh mang 1″, ngày 14/5 tới tác giả Hoàng Hồng Minh sẽ ra mắt độc giả cuốn tản văn “Lòng người mênh mang 2″ tại Không gian Sáng tạo Trung Nguyên (Số 52 Hai Bà Trưng, Hoàn Kiếm, Hà Nội).

Hoàng Hồng Minh được coi là một “ẩn số” trước khi ra mắt sách “Lòng người mênh mang”. Anh được biết đến nhiều hơn là một tác giả của nhiều bài viết trên báo là chuyên gia công nghệ thông tin tại Pháp. Ngay cuốn sách đầu tay của anh cũng là một cuốn sách lạ lùng vì người đọc sẽ không tìm được thông tin về tác giả theo cách thức thông thường…là người khá thân thiết với giáo sư Ngô Bảo Châu, được giáo sư viết lời giới thiệu cho cuốn “Lòng người mênh mang” tại buổi ra mắt sách năm ngoái, Hoàng Hồng Minh vẫn dấu nhẹm đi những “lý lịch” về cá nhân mình. Giống như một người tự viết, rồi tự kể cho độc giả nghe, đến với độc giả bằng sự tự nhiên của một tâm hồn nghệ sĩ.

Cuốn tùy bút tản văn Lòng người mênh mang là kết quả của nhiều cuộc chuyện trò xuyên năm tháng của tác giả. Đây chỉ là những san sẻ của Hoàng Hồng Minh với bạn bè về những thu hoạch dành cho chính bản thân anh sau nhiều năm trải nghiệm đây đó, ngẫm nghĩ và thực hành. Được sự động viên của bạn bè, anh mạnh dạn đem ra chia sẻ rộng rãi vì nghĩ nó mang tính giải trí và có thể có ích cho một số bạn đọc chưa được làm quen. Theo anh, cuốn sách không phải là đáp án, mà là lời rủ rê cùng ngẫm nghĩ, còn “đáp án cuối cùng nằm ở chính bên trong bạn!”.

Chương trình giao lưu ra mắt Tản bút tùy văn “Lòng Người Mênh Mang 2” được xây dựng như một buổi trình diễn đầy ngẫu hứng, tự nhiên, của chính bạn bè. Con đò Lòng Người Mênh Mang thả mình trên dòng sông quê hương, những bến đò sẽ lần lượt đón các nhân vật lên con đò để tiếp nối những giao lưu, chuyện trò… và âm nhạc – bản thân những bản nhạc của tác giả cũng là một phần của cuốn “Lòng Người Mênh Mang – 2″. Con đò ấy, như chính chúng ta, không quên mình bồng bềnh từ dòng sông quê hương, nhưng cũng không tự khép mình chỉ trên dòng sông quê hương, để rồi nó thả mình tiếp đến dòng sông Trời, Thiên Hà – bạn sẽ thưởng thức những bài nhạc cổ điển trên piano của Trang Trịnh, nỗi hoài vọng với ca khúc nhạc đương đại…

Có thể nói đây là buổi khiêu vũ nhiều mầu sắc giữa tâm tư hoài vọng cùng với khí chất đương đại, điều đặc biệt ở cuốn tản bút tuỳ văn của Hoàng Hồng-Minh. Đó cũng lại là một Gallery thu nhỏ với hàng loạt những bức vẽ của họa sỹ Lê Thiết Cương minh họa cho “Lòng Người Mênh Mang – 2″ cùng những bức vẽ nhớ nhung về Hà Nội một thời của chính tác giả.

Hoài Lê

http://bantinsao.vn/hoang-hong-minh-khien-long-nguoi-menh-mang-a-1567.html

Nom quen quen…

LNMM2_bìa_20150425_11167290_469634413184551_1232950176_o

Ipa…

Học trở lại, tập trở lại, để sống trong đời sống rộng lớn đang tăng tốc hôm nay

Những ngày qua biết bao nhiêu con người đã kịp thời thể hiện và hành động mong cứu rỗi và bảo vệ môi trường sống, nối rộng vòng tay yêu thiên nhiên và con người. Điều ấy đã kích tạo nên một sự lưu thông tích cực thiết thực trong đời sống cộng đồng.

Mở rộng, lan toả được điều tốt đẹp, bình dị này là điều thật đáng quí.

Từ những đời sống nhỏ bé của những làng mạc, phố xã, phố huyện, và ngay cả của những thành phố xưa vốn từng nhỏ nhắn hơn rất nhiều, tất cả chúng ta đều phải học trở lại, tập trở lại để làm thế nào sống tốt được với nhau trong những thành phố hôm nay đã khổng lồ quá tải.

Nói chuyện, rất nhiều người bị hỏng xe trên đường cao tốc, họ đã làm gì? Họ chạy bộ băng qua đường cao tốc như vốn thường băng qua thành công những con đường phố huyện, để rồi bị chẹt xe chết thảm khốc. Vì sao? Vì thực ra trong đời họ, cũng như chính chúng ta thôi, họ chưa bao giờ chạy ngang qua những chiếc xe đang lướt với 130 km/h, 160km/h… hay còn hơn như thế. Tất cả những kinh nghiệm lao băng qua đường xưa kia của họ không những vô ích, mà còn lừa dối họ, khi họ mang chúng ra dùng một cách bản năng để đối đầu với tình huống này.

Các con vật hay bị chẹt chết thảm trên đường cao tốc cũng hoàn toàn bị sai lầm như thế.

Tôi đang nói điều gì vậy? Rằng đời sống hiện đại hoá lên rất nhanh ngay trước mắt chúng ta, và chúng ta, từ người dân đến người cầm quyền vẫn cứ tưởng rằng, và kiêu hãnh nghĩ rằng, “tôi đã biết tất cả rồi” về mọi chuyện để sống cái đời sống rộng lớn đang tăng tốc hôm nay.

Không phải như thế.

Mỗi người chúng ta, phải học lại, phải tập lại, và tham gia vào việc sắp xếp lại đời sống, cái đời sống đang ngổn ngang và bị tập trung hoá tăng tốc rất cao độ này, cái đời sống đang đòi hỏi những sự thay đổi rất căn bản cách vận hành, nếu không sẽ bị rối loạn khủng khiếp.


Tia Sáng

We are…

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 114 other followers