RSS Feed

Author Archives: hmhoang

Thế nào là tình bạn?

Mỵ Châu mời càfé Cụ Hinh, nhoẻn cười “thế nào là tình bạn?”

Cụ Hinh mải ngắm đằng xa, quên tịt cả nói “cảm ơn”.

#HHM Tình bạn

#HHM Tình bạn

Làm lại

Loay hoay mãi tìm em
Mong nói lời xin lỗi
Bây giờ tôi mới tỏ
Em đáng yêu thật nhiều

Tôi phải tìm ra em
Thú rằng tôi cô quạnh
Tôi sẽ nhìn nhận em
Không thờ ơ như đã

Kể đi những khúc mắc
Nói đi những phiền lòng
Để ta cùng trở lại
Nơi ta lúc bắt đầu

Tôi mải chạy, nữa, mãi
Hóa ra trên đường tròn
Đầu óc trên đỉnh tháp
Khoa học trốn tình yêu

Nào đã ai dám nói
Mọi sự đều dễ dàng
Thật đáng là xấu hổ
Nếu mình phải lìa nhau

Nào đã ai dám nói
Mọi sự đều dễ dàng
Nhưng chẳng ai nói hộ
Sẽ khó khăn thế này

Làm lại từ đầu nhé
Nơi mình đã bắt đầu.

|- Chris M. -|
|- HHM chuyển lời -|

Thoát Cuội

Sau buổi chơi nhạc, cô bạn Hanga gốc Hoa mời Cụ Hinh sang quán bên hè phố thưởng cốc bia dưới nắng đỏ cuối chiều.

Hanga chẳng nói gì, cứ cười tủm nâng cốc.

Cụ Hinh hỏi.

“Ta chúc Hanga gì nhỉ?”

“Chúc em thoát Cuội ạ.”

“Khó hiểu à…”

“Thế này, Cụ Hinh à…

Hằng Nga ở Trung Hoa đã trốn được Hậu Nghệ, lên được đến tận cung Trăng.

Lên đến nơi, hoá ra bạn Cuội xứ Việt đã bày bàn sẵn, mở chai bia, chào đón say sưa Hằng Nga rồi .

Cái đó, Cụ Hinh ơi, mới là vô cùng khó hiểu ạ!”

Giáng hoà

I.

Bác Luống lật mấy trang báo, quay sang.

« Bác Tộ ạ, tôi cứ nghe người ta bàn ‘Thoát Trung’ gì đó, không hiểu gì mấy.

Tôi lo, nhỡ Trung Hoa mà nghe thấy, lại cũng không hiểu gì mấy như tôi, rồi đâm dỗi, rồi chủ trương ‘Thoát Việt’, thì rồi có giáng hoà không nhỉ?”

II.

Bác Tộ đơm trà.

“Bác Luống, bác đừng lo quá, tổn thọ.

Nhiều giáo sư tiến sĩ Việt đã quả quyết rằng con người, chữ viết, và văn minh Trung Hoa, tất tần tật là từ Việt mà ra.

Vậy, thì Trung Hoa làm sao lại ‘Thoát Việt” được? Việt, cứ việc ‘Thoát Trung’, nhưng Trung không thể ‘Thoát Việt’.”

Múa

Tụ nhau. Người người trấn tĩnh, tự kiểm, tự thấy mình quá giỏi.

Khó.

“Thôi, em lên, múa đi.”

Kết ảnh

Trang Châu tay mân mê không rời cái iPad, hỏi chuyện.

“Cụ Hinh à, có người mình chẳng quen biết gì, lại nhắn muốn kết bạn với mình trên Facebook, có nên không nhỉ?”

“Vâng, ít nhất thì cứ xem ảnh của người ta cái đã.”

“Xinh.”

“Thế là thuận lợi rồi.”

“Nhưng… ai mà biết đấy đúng là ảnh của họ lúc này?”

“Thì mình kết bạn với cái ảnh đấy cái đã, cũng có sao đâu.”

“Cụ Hinh nghĩ thế thật à?”

“Thì người ta thực ra cũng kết bạn trước hết với ảnh của mình mà thôi.”

Siêu bất tử – II

Cụ Hinh ngắm Anh La.

“Cảm ơn Anh La.

Nếu như ta đi trước Anh La, Anh La có thể cho viết hộ trên bia mộ như thế này, ‘Cụ Hinh, đang ngủ gật, từ 20xx – ?‘, OK?”

“Vâng ạ.

Thế có cần thêm giòng ‘Hãy đợi đấy!‘ ở phía dưới không ạ?”

Siêu bất tử

Cụ Hinh mời trà.

“Cứ nghe người này, rồi người kia mất đi, không ai bất tử Anh La nhỉ.”

“Ai, họ cũng siêu bất tử.”

“Siêu bất tử? Là sao?”

“Thực ra, thì họ mới chỉ đi ngủ. Và những người khác thì lại không thức được cho đến khi những người nọ loay hoay thức dậy lại.”

An toàn tuyệt đối

Bác Kaan làm nghề kiểm duyệt lâu năm.

“Cụ Hinh à, làm nghề kiểm duyệt cũng mệt lắm. Cái được, là sản phẩm một khi đã qua được kiểm duyệt, thì an toàn tuyệt đối lúc cho chạy. Sách, báo, phim, ảnh, đã đành, mà thực ra tất tần tật mọi thứ cũng như vậy!”

“Thế bác đã kiểm duyệt người lái xe, mà rồi người ấy sau đó chạy xe ra đường vẫn gây tai nạn, thì làm thế nào?”

“Khó nhỉ…

Đáng nhẽ, người ấy chỉ được lái xe khi mình kiểm duyệt, rồi nhân đó quay thành phim, sau đó người ấy sẽ không được chạy xe nữa, mà chỉ được chiếu cái phim xe chạy thôi. Có phải là an toàn tuyệt đối.”

Voodoo

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 95 other followers