Soulman
Tôi nào có được
Cái nhìn của Spike Lee
Thiên tài của Da Vinci
Sự kiên nhẫn của bà chủ ngân hàng.
Chân tôi không chạm tới đất
Tôi không có nổi những điều này.Tôi nào có được
Sự hiền triết của Gandhi
Sự bảo đảm của Mohamed Ali
Linh hồn của một tay anh chị
Lòng tốt của Abbé Pierre
Hào quang của Guevara
Tôi chỉ là một tay nhạc soulmanNàng này, nghe nhé,
Tôi không phải là siêu nhân
Chuyện đó, chuyện trời biển.
Mình tôi thôi, cùng sự háo hức
Chả còn gì khác để dâng tặng
Nhưng tôi cứ là thế đã.Tôi không có được
Sự hấp dẫn cơ thể như thấy trên tạp chí
Sự hài hước của Charlie Chaplin
Sự đầy ắp tinh thần tư tưởng
Sự giỏi giang của Bocuse
Không, tôi không có nổi những điều này.Tôi không có được
Cái may mắn của Neil Armstrong
Cái kích cỡ của King Kong
Sự nhiệt thành của Rosa Parks
Lòng can đảm của Mandela
Tôi chỉ là một tay nhạc soulman.Nàng này, nghe nhé,
Tôi không phải là siêu nhân
Chuyện đó, chuyện trời biển.
Mình tôi thôi, cùng sự háo hức
Chả còn gì khác để dâng tặng
Nhưng tôi cứ là thế đã.Tôi cũng mong thích tôi được như họ
Thật xuất chúng.
Tôi đã cố gắng,
Cố hết sức rồi
Nhưng dù cố gì đi nữa
Rồi rốt cuộc
Tôi là một tay nhạc soulmanNàng này, nghe nhé,
Tôi không phải là siêu nhân
Chuyện đó, chuyện trời biển.
Mình tôi thôi, cùng sự háo hức
Chả còn gì khác để dâng tặng
Nhưng tôi cứ là thế đã.- Ben L’Oncle Soul -
[CH chuyển lời]
Nếu như số sáu, huh, lộn ra thành số chín
Nào, ta hát một bài, người anh em…
Nếu mặt trời bỗng thôi tỏa sáng,
Kệ thôi, kệ thôi,
KệNếu những ngọn núi sụp tòm xuống biển,
Chịu thôi, chịu thôi,
Không phải là tôi.
Vâng,
Chịu.Đời tôi, cuộc đời riêng tôi, cứ thế mà sống qua uh, ha!
Tôi đâu phải là bản sao của ai khác?Nào, ta hát một bài, người anh em…
Bây giờ nếu như số sáu, huh, lộn ra thành số chín,
Kệ thôi, kệ thôi,
Kệ,
Vâng,
Kệ thôi.Nếu tất cả đám hippies đi cạo trọc hết cả đầu,
Không quan tâm, không quan tâm.
Cho qua.Đời tôi, đời riêng tôi, cứ thế mà sống qua, uh, ha!
Tôi đâu phải là bản sao của ai khác?Gã bảo thủ kia cổ cồn lóng lánh, ngang phố qua phường,
Ngón tay nhựa chỉ trỏ vào tôi, ha!
Mong loại như tôi sẽ chóng chết, chóng biến đi, uh,
Thế nhưng
Cái cờ quái dị của tôi lại cứ bay phần phật lên cao!
Oww!Phần phật, phần phật…
Lên cao, lên cao…Ah, ha, ha
Núi đổ, đổ bên cạnh nhé, khỏi trúng vào tôi,
Tiến lên phía trước đi, hỡi ngài doanh nhân,
Ngài làm sao mà ăn mặc nổi cho được như tôi?Thế đó!
Có ai biết điều tôi đang nói đây không?
Tôi còn phải sống cuộc đời riêng của tôi,
Tôi chỉ chết đi lúc nào thích hợp thôi,
Tôi còn phải sống theo cái cách mà tôi muốn sống.Thế đó!
Nào, ta hát một bài, người anh em,
Trống đâu,
Gõ lên…Jimi Hendrix
HHM chuyển lời
Knipf
Knipf – Coanmilumaro 2011
Sáng tác ngẫu hứng Rock của một nhóm bạn bè Cụ Hinh.
Mở loa lớn, hoặc đeo headphone, nhắm mắt lại, vào cuộc hành trình hơn mười phút, với nhiều chương.
Thời gian của Người, thời gian của Trời
Một hai ba bốn
Mắt buồn ủ dột
Một hai ba bốn
Tóc xỏa lưng ong.Một hai ba bốn
Lúm tiền tươi rói
Một hai ba bốn
Chân thẳng hông mềm.Một hai ba bốn
Sáng trưa chiều tối
Một hai ba bốn
Xuân hạ thu đông.Một hai ba bốn
Người hóa mây Trời.|- Cụ Hinh 1109 -|
Thời gian của Trời, thời gian của Người
Cố nghe ra trong mình những động chấn sâu xa vô hình đều đặn như 1 2 3 4, trong khi đó huýt lên những điệu sáo lúc nhẩn nha lượn lờ, khi dồn dập tới táp, khoảnh êm tĩnh lặng thinh…
Đó là thời gian của Trời, thời gian của Người.
Cụ Hinh
Đêm nhạc jazz tháng năm
Kỉ niệm bình dị.
Xinhnhu Caylua Song
“Xinh như cây lúa” có nhiều kiểu xinh, và tự do
P.S.
Chép lại phần chuyển lời cho bạn NC :
“Này cô mình này, gượm hẵng nghe ta một chút,
Ta yêu em, quả là ta yêu em…
Ta làm gì, thì cũng là vì em,
Còn em thì bấm bụng rằng ta làm tất cả những của nợ đó, chỉ là cốt vì ai khác.”
Hết giờ

Ảnh José R.J
Vào giờ

Ảnh Natalia L.
Trước giờ

Ảnh của Diana G.E, Italia 07/11
End Off Time
Sáng tác và dàn dựng bởi Chrantcommin Lulmaxrom.
Italia 07.11
Hoa Espa trên đất Ita
Trong đợt chơi nhạc cùng nhau tại Ita, bạn bè mời Cụ Hinh chọn xem ai trong hai ca sĩ này đẹp hơn.
Cụ Hinh vốn chậm nghĩ, bèn tìm cách hoãn binh, xin được chụp ảnh để rồi nghĩ tiếp, và hứa sẽ trả lời sau. Thế mà đến giờ vẫn chưa nghĩ ra…
- Bạn Espa

- Bạn Pana

Sớm muộn
Cụ Hinh qua thăm ông bác sĩ về, vẻ không vui không buồn.
Anh La hỏi.
-”Cụ Hinh không buồn thì dễ hiểu rồi.
Còn không vui là sao?”
-”Ông bác sĩ bảo với cái tay đau của ta, thì ta phải dừng chơi đàn ngay, và lâu dài đấy.”
-”Thế Cụ Hinh bảo với ông bác sĩ thế nào?”
-”Ta bảo thôi, hôm nay coi như chúng ta chưa gặp nhau nha.
Ông đừng lo, rồi ta sẽ khắc phải quay lại gặp ông, ông chờ cho sau ít bữa nữa.”
Rock Me Now
Tăng âm… nữa… nữa…
Phần I
Phần II


Phản hồi gần đây