RSS Feed

Category Archives: Kinh

Đọc, ngẫ m, cảm … đừng đếm số lần đọc .

Đa phương tiện

Ông Suề ghé thăm Cụ Hinh. Lâu quá rồi mới gặp lại nhau.

Chuyện trò mươi phút, Cụ Hinh bảo.

“Chả nhẽ tôi nhầm, nhưng bác Suề ạ, bác không giống nhiều mấy với bạn Suề của tôi ngày nào.”

Ông Suề gãi đầu.

“Để tôi nhớ lại cái đã… Hồi trước tôi chuyện trò với Cụ Hinh như thế nào nhỉ…? Hay là vì tôi lâu nay đã quen thể hiện qua công nghệ đa phương tiện, mà chúng ta nói chuyện như thế này thì ít phương tiện quá!”

D ị c h h ọ c

Bản tiếng Việt từng có tiền lệ “dịch” đầu đề “The Thorn Bird” thành ra “Tiếng chim hót trong bụi mận gai”, thoạt nghe cứ tưởng là tiếng hót của người dịch.

Bản tiếng Pháp cũng theo chủ nghĩa tuyên huấn, “dịch” thành “Những con chim giấu mình đến chết”, cố cầm tay dắt lối người đọc.

Nhưng mà có sao đâu.

Cũng có thể rằng, loài chim luôn cố bay lên cho đến được đỉnh của những cây Thorn cao nhất trong những cánh rừng ở xứ Úc, kịp trước khi phải chết, loài ấy một khi chúng di cư sang đất Việt sẽ phải học thích ứng luồn lách để sống được và hót trong những “bụi mận gai”.

Còn nếu chúng bay được đến tận nước Pháp, chúng sẽ phải biết tự cải trang, để được chết dưới một cái tên khác.

Ngại sống, thích lên lớp

Có cuốn sách nói.

“Chết là một phần tự nhiên của sự sống mà tất cả chúng ta chắc chắn sẽ phải đương đầu, không sớm thì muộn.”

Đã là tự nhiên, thì cần gì phải đương đầu. Trong một số trường hợp còn không thể kịp biết cái chết của mình xảy ra.

Nhiều người theo Phật học sợ sự sống, nhưng lại chủ trương “tái sinh ở kiếp sau”, đây là một mâu thuẫn vô cùng về lý thuyết. Đáng nhẽ chỉ việc gạch cái chủ trương lý thuyết đó đi, là hết chuyện.

Nhưng mà, gạch nó đi, thì còn biết rao nói chuyện gì?

Ngại sống, thích lên lớp, đấy là cái gốc của vấn đề.

Nếu yêu cuộc sống, dám sống, thì tha hồ chủ trương “tái sinh ở kiếp sau”, cho đời mình càng mãi thêm vui.

 

Nhầm không nhầm

Bác Tộ cho Cụ Hinh xem tấm ảnh xưa đang thưởng trà cùng người bạn. Nom cứ như hai bác Tộ sinh đôi đang thưởng hai tách trà sinh đôi.

Bất giác, Cụ Hinh bảo “bác Tộ thưởng trà cùng bác Tác à?”

“Đúng rồi, sao Cụ Hinh tài thế? Đây là bác Tác người Hoa, bạn xưa của tôi.”

“Dạ, xin lỗi bác Tộ.”

“Đúng, sao lại xin lỗi?”

“Dạ, tôi buộc miệng ạ, thực ra chỉ là vì nhìn thấy chữ ‘Tộ’, mà nhầm ra thành chữ ‘Tác’. Đây này, vết mực chữ ‘Tộ’ còn mờ mờ ở góc này đây”.

“Không, không phải, đấy là chữ ‘Tác’.”

Thế nào là tình bạn?

Mỵ Châu mời càfé Cụ Hinh, nhoẻn cười “thế nào là tình bạn?”

Cụ Hinh mải ngắm đằng xa, quên tịt cả nói “cảm ơn”.

#HHM Tình bạn

#HHM Tình bạn

Thoát Cuội

Sau buổi chơi nhạc, cô bạn Hanga gốc Hoa mời Cụ Hinh sang quán bên hè phố thưởng cốc bia dưới nắng đỏ cuối chiều.

Hanga chẳng nói gì, cứ cười tủm nâng cốc.

Cụ Hinh hỏi.

“Ta chúc Hanga gì nhỉ?”

“Chúc em thoát Cuội ạ.”

“Khó hiểu à…”

“Thế này, Cụ Hinh à…

Hằng Nga ở Trung Hoa đã trốn được Hậu Nghệ, lên được đến tận cung Trăng.

Lên đến nơi, hoá ra bạn Cuội xứ Việt đã bày bàn sẵn, mở chai bia, chào đón say sưa Hằng Nga rồi .

Cái đó, Cụ Hinh ơi, mới là vô cùng khó hiểu ạ!”

Giáng hoà

I.

Bác Luống lật mấy trang báo, quay sang.

« Bác Tộ ạ, tôi cứ nghe người ta bàn ‘Thoát Trung’ gì đó, không hiểu gì mấy.

Tôi lo, nhỡ Trung Hoa mà nghe thấy, lại cũng không hiểu gì mấy như tôi, rồi đâm dỗi, rồi chủ trương ‘Thoát Việt’, thì rồi có giáng hoà không nhỉ?”

II.

Bác Tộ đơm trà.

“Bác Luống, bác đừng lo quá, tổn thọ.

Nhiều giáo sư tiến sĩ Việt đã quả quyết rằng con người, chữ viết, và văn minh Trung Hoa, tất tần tật là từ Việt mà ra.

Vậy, thì Trung Hoa làm sao lại ‘Thoát Việt” được? Việt, cứ việc ‘Thoát Trung’, nhưng Trung không thể ‘Thoát Việt’.”

Múa

Tụ nhau. Người người trấn tĩnh, tự kiểm, tự thấy mình quá giỏi.

Khó.

“Thôi, em lên, múa đi.”

Kết ảnh

Trang Châu tay mân mê không rời cái iPad, hỏi chuyện.

“Cụ Hinh à, có người mình chẳng quen biết gì, lại nhắn muốn kết bạn với mình trên Facebook, có nên không nhỉ?”

“Vâng, ít nhất thì cứ xem ảnh của người ta cái đã.”

“Xinh.”

“Thế là thuận lợi rồi.”

“Nhưng… ai mà biết đấy đúng là ảnh của họ lúc này?”

“Thì mình kết bạn với cái ảnh đấy cái đã, cũng có sao đâu.”

“Cụ Hinh nghĩ thế thật à?”

“Thì người ta thực ra cũng kết bạn trước hết với ảnh của mình mà thôi.”

Siêu bất tử – II

Cụ Hinh ngắm Anh La.

“Cảm ơn Anh La.

Nếu như ta đi trước Anh La, Anh La có thể cho viết hộ trên bia mộ như thế này, ‘Cụ Hinh, đang ngủ gật, từ 20xx – ?‘, OK?”

“Vâng ạ.

Thế có cần thêm giòng ‘Hãy đợi đấy!‘ ở phía dưới không ạ?”

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 96 other followers