Dòng thông tin RSS

Category Archives: Lề thói

Kê lại cái sập

Mấy người bạn nhiều chữ hứng lên muốn rủ nhau biên dịch sách Tàu xưa đang quá sẵn trên mạng. Tốt rồi. Biên dịch lịch sử, sách vở, hiển nhiên là điều hay. Dè chừng truyền thống sách rổm xứ Đông nha.

Nhắn rằng, “làm gì đây”, “sống với nhau bây giờ như thế nào”, rốt cục vẫn là điều quan trọng hơn hết.

Người Tàu, người Việt từ hàng mấy ngàn năm, nhỡ mở miệng ra là chuyện Tam Hoàng Ngũ Đế, hết cả mấy bình rượu trong nhà mà chuyện vẫn chưa xong. Nhưng hễ phải động đến chuyện kê lại cái sập trong nhà ra chỗ khác, là chắc chắn tắc tịt.

Kê lại cái sập, mãi mãi là công việc của thế hệ con cháu của các vị, các vị hàng con cháu tôi nghe rõ chưa?

Lịch chuyện

Mỵ Châu hỏi.

-”Đã thế kỉ thứ hai mươi mốt, mà xứ Hoa vẫn mê mẩn với mở mang chinh phạt bờ cõi, là lẽ làm sao ạ?”

Cụ Hinh bảo.

-”Triều Hoa sống với lịch Hoa, giản hơn nhiều.”

-”Lịch Hoa, sao lại giản hơn ạ?”

-”Lịch ấy, trong cội rễ vô thức vô ngôn, chỉ biết năm này là năm thứ mấy của đời vua này, vậy thôi.

Và mỗi đời vua, thì lại bắt đầu lại từ đầu.

Lịch ấy, lịch bất sử.”

Thư gửi nàng Embe

HOÀNG Hồng-Minh

Cô bạn My của tôi rất đẹp, rất duyên dáng. Bọn thanh niên chê cô « già rồi ». Với tôi, cô còn trẻ chán, chưa đến tứ tuần. Bọn thanh niên á, kệ chúng, chúng đi làm bạc mặt vài năm nữa, chúng lại khắc thay đổi quan điểm mà thôi. Chúng cứ tưởng đời thanh niên dài mà lắm. Không ạ, đời không thanh niên mới là dài.

Hôm vừa rồi My viết cho tôi mẩu thư thế này.

« Anh mến yêu của bọn em.

Cái Embe nhà em, anh nhớ chứ, tuần sau cưới chồng rồi, nhanh thế đấy ạ. Em mời anh đến dự đám cưới của chúng nó ạ.

Nhưng em cũng biết tỏng là anh không muốn đến dự đám đại lễ đông đúc-ồn ào-chớp nhoáng-cho xong này đâu, vì anh đang tự mơ ra rằng mình đang dựng một đời sống mới, một đời sống gọn nhẹ, tự do, vui vẻ, không bị nghiện ngập trong lễ tục đâu đâu. Mấy ai hiểu anh bằng em !

Anh viết cho vợ chồng cái Embe nhà em cái thư chúc cưới nhé. Rồi lúc nào rảnh sau đám đại lễ này của chúng, anh sẽ đến chơi với gia đình em cùng gia đình chúng nó ở nhà em, chúng mình cùng bù khú đàn hát vui vẻ, một buổi « đám cưới bis ». 

Em My»

Cái Embe đã sắp cưới chồng ! Embe, « Em bé », cái tên mình mách cho vợ chồng My ngày nào…

—-

Đáng ra thì mình cũng có thể đến dự đám lễ này nhỉ… Mà thôi, sau đến nhà, vui hơn, thật, và dài rộng hơn. Đã định « đời sống mới », định xong lại không đủ can đảm để thực hiện nó, định ra nó mà làm gì. Vả lại, người ta đã hiểu cho mình hơn cả mình rồi còn gì… My có lý thật, cô ấy đi guốc cao gót trong bụng mình thon thót.

Tôi đi tìm trang giấy trắng.

« Embe thân mến,

Làm gì mà cưới chồng nhanh thế a ? Vừa ngày nào, cô bé ‘sì là rê’ nhỉ.

Nhưng mà cuộc sống là như thế, và thời gian là cái thứ phải được tôn trọng cần yếu nhất. Lúc nào, làm gì. Từ một con người, cho đến một đất nước, phải hiểu ra, vui đón, và trị liệu cho được điều đó.

Xin chúc mừng Embe và bạn trai!

Chúng ta sẽ làm một buổi vui riêng sau ‘đại lễ’ nhé, một buổi nho nhỏ, đầm ấm, vui vẻ ở nhà bố mẹ Embe.

Chúc hai bạn có một đời sống tình cảm giàu có, để tỏa hiện mênh mang những sắc màu lung linh của đời sống.

Chúc hai bạn có một đời sống tình dục sung mãn, cái làm cho sự gắn kết không còn chỉ là ‘ tưởng tượng chủ quan’ nữa.

Chúc hai bạn nấu ăn ngon, rửa bát sạch, rồi tiến đến ăn nên làm ra.

Chúc hai bạn sắp xếp việc nhà rõ ràng, đâu vào đó.

Chúc hai bạn tôn trọng riêng tư của nhau.

Chúc hai bạn thảo được với nhau một bản ‘Hiến pháp gia đình’ tường minh, điều thật sự là quan trọng. Không thể có tình yêu nào bền lâu được, nếu nó chỉ được dựng trên sự nhập nhèm chắp vá.

Chúc hai bạn rồi sẽ có hoàng tử, công chúa, những nhân vật của đời sống vui vẻ tiếp nối trong tương lai. »

Vănhóa Nghệ-an

Sự khốn cùng của khiêm tốn

HOÀNG Hồng-Minh

Thoạt nhìn, tôi thấy rất nhiều người Việt quanh mình, chắc chắn là có cả chính tôi nữa, rất hăng kiêu.

Hăng kiêu là sao? Là nhìn chuyện gì cũng thấy “hết sức quan trọng”, “cực kì căng thẳng”. Là thấy xung quanh đang “điên”. Là thấy mình hễ hé môi là phải thật lớn tiếng. Là thấy muốn bỏ bễ bằng hết mọi chuyện.

Rõ ràng là những người ấy và mình đã bị kích hoạt cực hăng. Tại sao như thế nhỉ?

Có lẽ cũng thật là đơn giản.

Đời sống cộng đồng, không biết tự bao giờ, đã chấp nhận hiển nhiên sự phi lý. Sự phi lý này được tóm tắt thành hai dạng thức. Tâm linh số má, và giải pháp cười trừ.

Khi người Việt quen giải thích gần như mọi chuyện bằng số má, nghĩa là sự phi lý đã ngự trị gần như hoàn toàn tinh thần, lấy sự không thể giải thích được làm minh triết. Chấp nhận sự phi lý trong hệ tiên đề của mình, tư duy không còn một sứ mệnh nào nữa. Gì cũng do số.

Đối mặt với thực tế hiện sinh ngổn ngang tính phi lý ấy, tinh thần chỉ còn biết giải tỏa mình bằng phép cười trừ. Cười trừ rốt cục là tâm linh tích cực khả dĩ còn lại cho trạng thái phi lý của tinh thần. Gì cũng cười trừ.

Sở hữu trong mình cả thiên tư số má, lẫn tâm linh cười trừ, mỗi người đều đã ngự ở trên đỉnh của tư duy và tâm linh, ngang bằng với mọi thần linh, và ở trên mọi thánh nhân.

Và khi ấy, khiêm tốn trở thành điều bất khả, dẫu lòng thành của ai vẫn khát mong có được nó./.

Tia Sáng

Thế nào là “bình thường” – II

Mỵ Châu nghe chuyện, bảo.

-“Em khó hiểu quá, Cụ Hinh à.

Thế rốt cục, cái ‘bình thường xứ Việt’ ấy, được kết lại thành cái gì ạ?”

-“Thành cái cày được đẽo tập thể xong, nằm quay cu lơ, ở giữa đường giữa chợ.”


Vănhóa Nghệ-an

Thế nào là “bình thường”

Nếu bạn đọc một bài viết ở xứ Việt, không có gì đảm bảo rằng bài đó là nguyên văn của tác giả.

“Bình thường”, thì chỉ bản thân tác giả của một bài viết mới có quyền biên tập lại bài của mình, do tự mình muốn, hoặc do được đề nghị, hay do được góp ý… Tác giả đó viết dở quá, hoặc viết hay quá, hoặc viết gì gì quá, lại là câu chuyện khác nữa.

Tinh thần làng xã xứ Việt đã quá quen với việc “không bình thường” này. Việc xảy ra ở giữa làng giữa chợ, ai chẳng có quyền tham gia đẽo cày?

Có như thế, mới là “bình thường” xứ Việt.

Thả hồn Ba Vì

Vùng Ba Vì gần ngay Hànội.

Mà xa xăm.

Người Mường nơi đây nhìn chung hiền thục, ít thấy bon chen.

Mấy gia đình cày cấy mảnh ruộng buổi chiều hôm. Mảnh nho nhỏ ở bên cạnh đó để bỏ không. “Đủ ăn, thôi chả cày cuốc thêm làm gì, Cụ Hinh ạ.” Khác thật là xa với những người đồng bằng đua tranh chỉ cách nơi đây mấy mươi cây số.

Người ta như vẫn đang hồn nhiên sống tiếp cái đà của một cái thời đã bị trôi qua.

Có mấy con thuyền kia lặn lội tít trong mù mây.

Rong thả hồn Ba Vì?

#Ảnh HHM

Chuyện Tết Tây Tết Ta, lịch Tây lịch Ta

HOÀNG Hồng-Minh

Mấy người bạn Việt ở Nhật bữa trước gọi điện thoại chuyện trò. Khi chia tay họ nhắn « có gì đợt nghỉ Tết này sẽ về chơi đấy nhé ». Đúng ngày Noel lại được điện nhắn SMS « tối mai bọn tớ xuống sân bay». Chợt nhớ ra, Tết người Nhật ngày nay là Tết Tây, hoàn toàn, mặc dù trong đời sống thì họ vẫn còn loay hoay vẩn vương chán với món « nam nữ thụ thụ bất thân » ! « Trao nhau, không được gần nhau » ở họ hôm nay dĩ nhiên cũng đã có phần đỡ khe khắt hơn ngày xưa nhiều. « Trao nhau, không được gần nhau » ngày xưa có nghĩa là nếu chàng muốn đưa cho nàng một con châu chấu, thì chàng phải đặt nó lên bàn, rồi lùi lại ra xa, nín thở… để rồi nàng mới tiến lại gần cái bàn đó, rồi bàn tay thon mịn của nàng mới yêu kiều vươn ra phía con châu chấu… khéo đã nhảy tách đi đằng nào.

Nếu câu chuyện đánh đố « trao nhau, không được gần nhau » đã được người Việt giải gần sạch sành sanh, làm hoa mắt người Nhật, thì câu chuyện « ngày Tết chính là Tết Tây » của người Nhật lại làm hoa mắt người Việt xứ ta.

—-

Riêng về môn dùng lịch, người Việt theo chủ nghĩa đa nguyên quyết liệt, từ thường dân cho chí quan trường nước nhà.

Lịch Tây, người Việt dùng nó quanh năm, nhưng nó là « Tây ». Lịch Tàu, người Việt dùng nó đôi khi, nhưng nó là « Ta ». Cái này, phải rất rõ ràng.

Nếu bạn muốn chúc mừng ngày sinh của ai đó, từ trẻ em cho tới các bậc quyền trọng, nhớ nhé, lịch Tây ạ! Không ai lại đi hát « Happy bithday to you », rồi quà cáp, với thổi nến, vào cái ngày sinh lịch Ta của họ cả. Báo chí cũng thế, nếu bạn muốn viết một bài kỉ niệm ngày sinh của các nhân vật quan trọng của thời nay, nhớ nhé, ngày sinh lịch Tây.

Nếu bạn muốn kỉ niệm ngày mất của ai, chỗ này, khác a, phải có triết học. Việc chết ở xứ Việt quan trọng hơn việc sống nhiều, rất nhiều, căn bản. Mình sống, thì làng nhàng thế thôi, mấy ai coi mình ra cái gì. Nhưng sau này, một khi mình đã được cúng giỗ ở trên bàn thờ, ai người ta cũng phải khiếp sợ khí thiêng của mình đấy nhé, một phép! Lúc ấy, thời của mình mới là thực sự là đã đến, dẫu có hơi muộn một tí.

Nếu kỉ niệm ngày mất của người nào trong gia đình ai đó, hãy hỏi họ trước, xem gia đình kỉ niệm người ấy theo lịch gì. Nói chung, kỉ niệm ngày mất theo lịch Ta thì bí hiểm hơn, phải quy đổi, phải bấm ngón tay, phải nhăn trán, không phải ai cũng tính ra ngay được ngày Ta đâu, nên linh thiêng hơn, đốt vàng đốt mã sẽ có nhí nhẽ hơn. Tôi có mấy anh bạn rất trẻ, nhưng đã rất nổi tiếng về các môn xem đất, cắt ngày, đặt tháng, tử vi, tướng học, số học, hậu tri, tiên tri, chỉ không sành lắm về môn hiện tri thôi. Mấy anh ấy lúc uống bia bao giờ cũng nhắn nhe tôi « anh mà trót viết gì về lịch Ta, lơ vơ thôi nhé, kẻo toi đường cơm áo của bọn em ! ». Các nhà quân sư hoạch định, các nhà đánh quả, và kể cả các tay trộm quả, bao giờ cũng phải có lịch Ta trong đầu : làm việc gì, gặp ai, xuất quân lúc nào, chân trái hay chân phải đưa ra trước, lòng lợn-tiết canh vịt-thịt chó lúc nào… nhất cử nhất động phải chiểu theo lịch Ta, quên nó, là y như rằng mất dép.

Nhưng không thể có quy tắc « một ăn một » ở đây đâu. Dễ thế, thì viết bài này làm gì.

Ngày mất của một nhà blogger hiện đại, phải lịch Tây nhé, lịch Ta thì còn quái gì tính hiện đại. Thế còn viết một bài báo để kỉ niệm ngày mất của các nhân vật quan trọng của thời nay, nhớ nhé, gọi điện hỏi ông chủ hay bà chủ của tòa báo trước, để họ còn kịp xin ý kiến lên trên nữa, xem rằng với nhân vật ấy, thì kỉ niệm ngày mất theo lịch gì. Tây ạ, hay Ta ạ, hay cả hai ạ?

Các ngày kỉ niệm các sự kiện lịch sử thì thế nào bây giờ? Lịch sử của chúng ta, về lịch học, tôi chia làm hai giai đoạn. Giai đoạn Âm Sử, theo lịch Ta, và giai đoạn Dương Sử, theo lịch Tây.

Ranh giới giữa hai giai đoạn này, thì phải biết áng chừng, thông minh là ở chỗ này. Chả có cách nào khác.

Ngày Quang Trung đại phá quân Thanh, ngày Âm. Ngày quân Pháp nổ súng vào thành Hànội, ngày ấy, vừa Âm, vừa Dương, tùy từng chi tiết bên phía Tây phía Ta. Ngày kí hiệp định Paris về Việtnam, ngày Dương. Ngày các cụ già Thanh Hóa dùng súng trường bắn rơi máy bay vào ban đêm, không viết ngày Âm đâu nhé.

Phức tạp đến như thế, nhưng có chí, thì nên, người Việt vận hành thành thạo cả hai cái lịch Tây Ta này, thành một cái lịch đa nguyên luận trôi chảy, chẳng thấy ai chết vì như thế cả.

Cứ bắt đầu từ mười lăm tháng Chạp lịch Ta trở đi (các bạn trẻ, kể cả tôi, rất hay nhầm tháng Chạp lịch Ta với tháng Mười-hai của lịch Tây đấy nhé), cả cái xã hội Việt bỗng quay ngoắt trở về sống với lịch của hàng trăm năm trước đó ! Mấy vị người Tây ở xứ Ta vào mấy ngày này bị mất toi phương hướng hoàn toàn, chuyện thường. Sau một hồi khó chịu, lại thấy cũng hay hay.

Các nhân viên của các công sở bắt đầu chơi trò đếm thuận, nhưng tính ngược, xem còn bao nhiêu ngày nữa thì là Tết ? Càng ở cơ quan to, công việc càng thoáng, đếm tính càng hăng. Thỉnh thoảng cũng nhầm với nhau, phút chốc thành tiểu hội nghị khoa học. Còn hơn là ngồi không.

Mà thế thật. Lòng người bỗng cứ thoáng dần, nhẹ dần. Rồi lâng lâng.

Mình chợt thoát ra khỏi được cái lịch làm ăn lam lũ quanh năm, cái lịch Tây khốn kiếp nó quản thúc đời mình. Mình được thả hồn với ngày tháng phiêu diêu từ ngàn xưa vọng về. Cái lịch Ta nay chỉ quản có lễ hội với Tết nhất, đáng yêu làm sao.

Ngoài hai mươi Tết trở đi, chôn quên hẳn đi cái lịch Tây man di trói buộc nọ. Hai mươi mấy Tết thì về quê nhỉ? Hai mươi mấy Tết thì lo xong nếp đỗ thịt củi ? Lá dong, cô bạn đáng yêu vẫn còn « nửa thụ thụ bất thân » đã nhất định « anh cứ buồn cười, để em lo !», vậy mà chưa thấy đâu… Chuyện nhỏ, phải khéo, lôi thôi, thành chuyện to bây giờ… Trước ba mươi mà gói xong bánh, thì đỡ cập rập bao nhiêu. Sắp ba mươi… tối về nhớ phải cài then chốt cửa cho kĩ à, mấy bác khách trộm là rất rành lịch Ta, rất thích dịp đêm ba mươi đấy. Ôi, giá mà được đốt bánh pháo đêm ba mươi này nhỉ ? Chỉ tại cái dân mình, nhẹ nghĩ, ưa nặng, hễ làm được gì, là lại tí toáy lạm dụng cho bằng chết thôi? Không vươn đến tự quản nổi, thì rồi khắc bị người ta quản cho, điên thế cơ chứ. « Cây nêu, tràng pháo, bánh chưng xanh », ngày xưa tuyệt thế… Bây giờ, thôi thì, « Cây nêu, lịch cũ, bánh chưng xanh » vậy.

Ngọn gió Giao thừa lặng lẽ ùa về trên đầu ngọn tre ngoài ngõ. Nhìn quanh, cái gì cũng cũ. Nhưng lòng mình chợt thoáng tươi mới lại, không nhiều, chút ít, vẫn có. Vẫn thế.

Sáng mồng Một, lặng lẽ, tinh tươm. Mùi rơm ẩm sương ở góc vườn quyện đọng hơn, thân thương hơn ngày thường. Như tờ giấy trắng được mở ra, chẳng nỡ viết điều gì phiền muội. Con gà trống khoác lác đã kịp gân cổ gáy, giành oai quyền báo Mặt Trời của năm Ta đã dậy. Siêu nước dưới nhà chợt cất tiếng reo, giục trà mau mau vào ấm.

Hượm cái đã nào…

« Con gà gáy báo Năm Ta,

Siêu nước dưới nhà giã giục trà Ta.

Bồi hồi bóc tờ lịch Ta,

Ngày nào Đất Nước đủ đà bay lên ? »

# Văn hóa Nghệ-an

Tết cũ Hànội, còn gì hôm nay?

HOÀNG Hồng-Minh

== Bản đầy đủ ==

Con người, cảm xúc, hiện thực. Chúng lúi húi với nhau, tin tưởng vào nhau, nghi ngờ lẫn nhau. Cái Tết của mới mấy chục năm về trước, vừa mới hôm qua đây, đã như vô cùng xa lạ với cái Tết hôm nay… Con người mình đã đổi thay ? Cảm xúc của mình đã đổi thay ? Bản thân cái Tết đã đổi thay ? Hay là tất cả mấy cái đó ?

Con người

Con người, là một người, là mọi người, và do đó cũng là cả xã hội. Con người đổi thay. Mỗi thế hệ đều trải nghiệm những cái Tết riêng tư của riêng mình, ở mỗi vùng miền khác nhau. « Tết cũ Hànội », cũng chỉ là tôi nói đến những cái Tết của thời lứa của tôi mà thôi.

Cái đặc biệt, là con người nước Việt hôm nay đã và đang đổi thay với một tốc độ rất nhanh, và ngày càng nhanh lên vô cùng, đặc biệt là ở các thành phố lớn.

Cái Tết ngày trước đại khái vốn là những gì ?

« Thịt mỡ, dưa hành » ? Các bạn trẻ hôm nay chắc khó mà hiểu được rằng ngày trước nhiều khi mỡ quí hơn thịt nạc ! Mỡ rán lên, cất vào liễn mỡ ở trong chạn, dẫu có thường bị kiến bò vào thì rồi mới có đủ các loại món rang, món xào, món canh « toàn quốc » rạng ngời váng mỡ.

« Câu đối đỏ» cũng là chuyện cũ, nay chán rồi. Đường phố hôm nay ngập tràn các loại  quảng cáo, từ « khoan cắt bê tông » đến « cắt tóc gợi tình», cùng với đủ loại khẩu hiệu chói chang say nắng say mưa quanh năm. Trẻ mới học chữ cùng người già hôm nay ra đường đánh vần suốt ngày không hết chữ.

« Tràng pháo » bây giờ nằm kín ở trong dàn âm thanh hifi không khói không mùi.

« Bánh chưng xanh» nay bày bán ở chợ mọi lúc, thỉnh thoảng lại được các bà nội trợ rước về cho cả nhà ăn quà sáng. Hết thiêng!

Nhưng Tết dẫu sao thì cũng không chỉ là chuyện « no ba ngày Tết ». Còn là, và trước hết lại là muôn chuyện có vẻ như đâu đâu.

—-

Ngày trước dù sống ở giữa phố phường Hànội, nhiều người cả năm hiếm khi có lấy bức ảnh chụp. Chỉ ngày Tết đến, cả gia đình mới diện cho nhau bộ quần áo đẹp nhất, hơi ngượng một tí vì chợt quá diện hơn hẳn ngày thường, trịnh trọng bách bộ ra phố hướng đến hiệu ảnh ở phố Tràng Tiền, hay ở phố Hàng Khay, để chụp lấy mấy kiểu ảnh gia đình, mấy kiểu chân dung. Một khoản ngân sách đáng kể. Phố phường yên vắng, lặng thinh, nghe thấy rõ cả tiếng của xích xe đã rã đang cà vào cái líp xe đã cùn, « kịch-cà-rà-kịch », mỗi khi có bác xích-lô đạp xe ngang qua. Mở cuốn album, duy nhất, của một gia đình ngày ấy ra, mỗi trang là một bộ ảnh của ngày Tết của mỗi năm. Trừ phi có thêm sự kiện gì đặc biệt lắm, thì mới thấy có thêm vài chiếc ảnh khác. Ảnh đen trắng, hoặc nâu trắng, giấy bóng, giấy lụa, đôi khi có chiếc được tô tí màu bằng bút lông. Chúng được cắt riềm dentelle như những chiếc bánh biscuit, và có khi bị gián mối nhấm mất toi một góc. Hôm nay các bạn tuổi teen ngồi rảnh rỗi năm phút là đã giơ điện thoại ra chụp cho mình lấy vài chục kiểu ảnh, rồi lập tức tống chúng lên Facebook, và chém gió bình loạn nhau hả hê được liền…

Con người, đời sống đổi thay đến như thế. Tết không thay đổi được chăng ?

Cảm xúc

Vật chất, là « cái bên này » của hiện thực. Cảm xúc của con người, là « phía bên kia » của nó. Sau này khi mình ra đi, ai thì rồi cũng sẽ ra đi cả thôi, mình sẽ không quên mang cái « hiện thực bên kia » đi cùng, và sẽ chỉ còn lại cái « hiện thực bên này ».

Con người mới mấy chục năm trước đây còn rất đơn giản, nói ngây ngô cũng được. Sự đơn giản ấy đặc biệt ở chỗ nó vốn ở sẵn trong họ từ hàng ngàn năm rồi, hầu như không bị biến động nhiều. Thoắt một cái, hôm nay sự đơn giản ấy đã thành ra chuyện cổ tích cho giới trẻ.

Thời Hànội còn trong chiến tranh, các trường học phải tản cư ra khỏi thành phố, thường về các tỉnh. Trường nhạc họa của thành phố được ưu tiên tản cư ra ở… ngay Quảng Bá, bên Hồ Tây! Hà nội cỏn con, hết đường Cổ Ngư đã là hết nội thành, đường xe điện cũng kết thúc ở đó, bến Yên Phụ. Ăn ở tại trường, chiều thứ bảy bọn trẻ trường này được về nhà trong phố, nếu bố mẹ không dặn đón thì chúng tự cuốc bộ với nhau ra đến tận Yên Phụ để lấy tàu điện chạy về Cửa Nam, về Bờ Hồ… Trường đặt ở chỗ « dốc phi lao » của đường đê, cái dốc duy nhất có hàng cây phi lao của Quảng Bá, và trong những cây phi lao ấy có loài châu chấu voi đặc biệt, to bằng bàn tay trẻ con, rất đáng kính nể. Nay thì con dốc này đã thành ra một con phố nội đô, giá mà nó được đặt tên thật giản dị, ví dụ như lấy tên đường làng cũ của nơi đó, hoặc là « Dốc phi lao », thì sẽ gợi cảm, gợi nhớ biết bao nhiêu. Sao người ta cứ mải mê dán hết tên người này với tên người nọ vào những chỗ như thế, để mà làm gì, để làm hỏng hết các kỉ niệm của đời sống? Đường đi trên đê trước khi xuống con dốc ấy rậm rịt những ổi là ổi, ngút ngát, thơm tho, thời đó chưa có đường đê ngoài như bây giờ. Những làng quanh đó thì tuyệt đẹp, các ao ngòi, vườn hoa, vườn quả thông nối sang nhau, tha hồ lang thang. Muốn mua hoa quả, khách mua nhiều khi phải đánh thức chủ nhà đang ngủ trưa thức dậy, để họ mang sào ra vặn trẩy quả. Đi quá Quảng Bá thì đã là những cánh đồng làng quê Nhật Tân, Phú Thượng, Chèm Vẽ đìu hiu yên ả. Trường văn hóa thể thao của thành phố thì ở chỗ Quần Ngựa, cuối đường Đội Cấn, đã là đủ tiêu chuẩn tản cư. Dọc đường Đội Cấn đi từ trung tâm thành phố đến Quần Ngựa, chỉ thấy các làng, hồ nước, ruộng rau, và các đầm sen thơm ngát. Nay thì cả vùng này đã lọt thỏm trong « trung tâm nội đô mới » của Hànội.

Phố phường Hànội còn rất vắng dân cư, còn chưa chuyển sang « làm việc thông tầm ». Buổi trưa tan tầm người đi làm còn kịp đạp xe về nhà, đắp lò mùn cưa, dóm lửa bếp củi, vo gạo thổi cơm, dọn mâm ăn uống, cả ngủ trưa chớp nhoáng nữa, để rồi mới lại đạp xe đi làm buổi chiều. Trẻ con thường mê đắp lò mùn cưa cho bố mẹ : đặt cái chai thủy tinh vào giữa cái lò tôn sắt, như một cái xô nhỏ, nhồi lèn mùn cưa xung quanh cái lọ, trích mở lấy bớt mùn cưa qua « cửa lò» ở phía dưới cho thông khí vào tới tận cái thân chai, rồi nhẹ rút cái chai ra. Cả một tác phẩm nghệ thuật !

Thời đó cả Hànội, mà cũng là cả phía Bắc, chỉ có đúng ba tờ báo hàng ngày, mỗi tờ bốn trang, các trang nhất giống hệt nhau, các nửa trên của trang thứ tư « Tin thế giới » cũng giống hệt nhau luôn, nhiều chỗ ở trên các trang hai, trang ba là những đoạn đăng « tiếp theo… » của các bài của trang nhất và trang bốn… Nội dung bản sắc của mỗi tờ báo chỉ còn đặt cược được ở những chỗ trống còn lại. Tờ báo tuy giá 5 xu, một đồng là mười hào, là một trăm xu, nhưng người nghèo muốn đọc báo không mất tiền thì… đạp xe hay cuốc bộ ra chỗ tòa báo !

Các ngày thứ hai liền sau ngày chủ nhật có trận bóng đá, dân nghèo nghiện bóng chen nhau ở trước cửa của tòa báo thành phố để đọc trang cuối của tờ báo thành phố, dán ở trong cái hộp gỗ có mái che, phía trước có cửa bọc lưới sắt mắt cáo, toét cả mắt để đọc xuyên thủng qua được cái lưới này. Hồi đầu cửa hộp gỗ này lắp kính, nhưng hay bị vỡ, nên rồi mới chuyển sang lưới mắt cáo thông minh. Số báo ngày thứ hai này sẽ có mẩu bài, may mắn thêm nữa thì có tấm ảnh, tường thuật lại trận bóng đá buổi chiều chủ nhật trước đó, từng lời lẽ rất căn đo để lường trước các cơn ganh tị của các fan của hai đội tham đấu. Sáng ngày chủ nhật nếu bạn rỗi rãi thì có gì thả bộ ghé vào sân Câu lạc bộ ở ven Bờ Hồ cạnh nhà hàng Phú Gia, ngồi ở các bậc khán giả ngoài sân có có cây cao tỏa bóng mát, dự trận đấu giải cờ tướng. « Bên trắng, tốt ba tiến một », tiếng loa phát ra, người phụ trách bàn cờ lớn loay hoay dịch con « Tốt » vĩ đại trên cái bảng cờ treo chỗ sân khấu. Một ván cờ đi luôn cả một buổi sáng trong cơn thảo luận mưu tướng mẹo sĩ say sưa của khán giả, chả ai thấy sốt ruột.

Hôm nay, còn tìm ra được ai có cái tinh thần « không chống cự lại thời gian » như thế ở Hànội được nữa không ? Không thể còn được.

Cảm xúc con người đã đổi thay, vũ bão. Tết không thay đổi được chăng ?

Cuốn phim Tết xưa

Hồi nhỏ mỗi khi đi đâu, dẫu chỉ trong vài ngày, rồi trở về Hànội qua cây cầu Long Biên lượn khúc thanh thoát trên những con sóng sông Hồng ngậm đỏ phù sa đang nghì ngoạp mãi sâu tít dưới kia, lòng tôi thoắt se lại, thiêng liêng, tự nhủ mình rằng, không bao giờ, không bao giờ tôi sẽ xa được Hànội. Nơi yêu thương này, có xóm giềng, có bè bạn, từ thuở lọt lòng. Vẫn chuyện năm nọ cái trường tản cư ở Quảng Bá rồi bị ngập mưa lớn kéo dài, mà đã sang nửa sau của năm học, tình thế Hànội thì đã yên ổn hết lo đạn bom, trường này thế nào được đặc cách về giảng dạy học tập tạm ngay tại… bên trong khu Văn Miếu ! Dãy nhà này, tổ violon, tổ violoncelle, dãy nhà kia, tổ sáo, tổ nhị, dãy nhà nữa, tổ hội họa, tổ piano… Ngẫu nhiên vô cùng được làm « những học sinh cuối cùng của Văn Miếu », trong nửa năm trời! Lúc này các trường học bình thường khác vẫn chưa được mở trở lại ở Hànội. Thật là một Hànội vô cùng « của ta ».

Hànội trở về thanh bình, sau nhiều năm thời chiến trống vắng. Trong éo le thời cuộc cũng có cả may mắn, suốt mấy chục năm trời thành phố này hầu như không có chút thay đổi gì về kiến trúc nhà cửa, phố xá, chúng chỉ bị cũ kĩ đi, cổ kính thêm đi, và cư dân thì « ở đâu ở đó », không được xáo trộn. Tất cả điều này cho những người trong cuộc có một không gian-thời gian vô cùng đặc biệt, đầy định hình, định sắc, định tâm của một thành phố rất « của mình ».

Nhiều buổi trưa tan học về, bạn bè mấy đứa kéo nhau ra thuê thuyền đôi ở Hồ Gươm, chèo bơi say nắng, leo cả lên đảo Tháp Rùa cho thỏa lòng hiếu kì. Hànội bé bỏng, con đường mình đi học không bao giờ cần phải có mũ nón áo mưa, nhờ những mái hiên rộng rãi tuyệt vời chạy suốt từ Khách sạn Métropole, rồi dọc Tràng Tiền, rồi lượn sang Hàng Bài cho đến ngay gần cổng trường. Mấy tấm pano vẽ quảng cáo phim ở ba cái rạp chiếu phim trên đoạn đường này luôn thời sự hóa cho mình tình hình phim ảnh, mê phim gì quá thì khi tan học ghé qua mua vé luôn. Mấy tiệm sách « Quốc Văn », « Ngoại Văn » trên đoạn đường này cho mình rành rọt các đầu sách vở mới, cứ như thành trí thức đến nơi. Hànội quen chân, cảm như thuộc từng viên gạch lát ở các vỉa hè, từng cây sấu mùa về quả chín vàng đỏ trên các con phố. Hànội quen tai, từng âm thanh bánh xe điện rít lên những cung điệu rất riêng biệt ở mỗi cung đường, ngồi trên xe điện nhắm mắt lơ mơ mà mình cũng đã biết rõ ràng là mình đang phố nào, chỗ nào…

Thế mà rồi cũng như bao nhiêu người, tôi phải đi xa khỏi Hànội… Để cho lòng mình càng ắp đầy thương nhớ.

Nói nhớ Tết, ngẫm nghĩ kĩ hơn, thực ra nay đã là nhớ những cái Tết ở trong kỉ niệm. Chúng là những thước phim tư liệu tỉ mỉ, rung cảm, lắng sâu, niêm phong kĩ càng ở những tầng vỉa đâu đó sâu bên trong tâm hồn, trong ấy có hình ảnh xưa, có con người xưa, có xúc cảm xưa, có những cái Tết xưa thật là nguyên vẹn, đến mức như chúng chỉ chờ mình có thời dịp để tháo rỡ chúng ra, nhớ phải thật nắn nót kẻo mà hỏng vỡ, và đem chiếu chúng lên, cho mình, cho mọi người cùng chia sẻ.

Có lẽ cũng vì thế, nhiều khi lại sợ những thước phim kỉ niệm nọ bị hỏng mất, bị lẫn lộn mất, bị nhạt nhòa mất, khi mà mình mãi vẫn bận rộn, chưa có dịp nào để kịp khảo hồi chúng chu đáo, để đặt lại được nguyên vẹn chúng vào các chất liệu bền vững của « hiện thực bên này ». Bây giờ nếu Tết về gặp lại người xưa từng ở trong Tết xưa, mà họ đã quá khác với xưa ? Bây giờ nếu Tết về gặp lại người xưa từng ở trong Tết xưa, nhỡ họ lại cảm xúc xa lạ với cái cách mà họ vẫn cảm xúc khi xưa ? Bây giờ nếu Tết về gặp lại bức tranh phố phường ngày Tết đà quá khác khi xưa ?

Mà chính tôi đây, có gì để bảo đảm được đâu rằng tôi vẫn như xưa, vẫn xúc cảm như xưa khi Tết Hànội về ?

Nên vấn vương vừa nãy là thực tế hơn hết, trước khi thành quá muộn.

 Khi mà mình vẫn mãi bận rộn, chưa có dịp nào để kịp đặt lại được nguyên vẹn chúng vào các chất liệu bền vững của « hiện thực bên này »…

Tia Sáng

Thần dược

Ông Luống pha thuốc trong cốc.

Cụ Hinh hỏi.

-”Bác sử dụng thuốc gì vậy?”

-”Đây là quà tặng của bạn tôi đi viễn đông về, cho bà vợ tôi.”

-”Thế sao bác lại uống?”

-”Bạn tôi bảo đây là thần dược, đắt lắm. Bà vợ tôi không thích uống, nhưng bắt tôi uống cho khỏi phí.”

-”Bác biết tác dụng của nó chứ?”

-”Tôi mới dùng được hai ngày, chưa thấy gì rõ rệt. Bạn tôi bảo nó sẽ có tác dụng về lâu dài, cho mãi tới… sau.”

-”Mãi tới kiếp sau?”

-”Tôi nhịu lời… Mãi tới mai sau!

Đấy, tai Cụ Hinh kém rồi nhé! Cụ Hinh có dùng thuốc này cùng tôi không, để tôi san biếu cho một nửa?”

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 72 other followers