Dòng thông tin RSS

Category Archives: Bên lề

Kín đáo một tí

Trước đêm diễn đơn tốt nghiệp, cô Đoan, sinh viên năm cuối của trường múa siêu thực, đã hồi hộp lại càng thêm hồi hộp khi nhận được email dặn dò của ông Nhiêm, hiệu trưởng của trường.

Ông Nhiêm viết ngắn gọn “cô Đoan, buổi diễn tối nay sẽ đông quan khách, cô nhớ ăn mặc kín đáo một tí nhé”.

Cô Đoan lo lắng cuống cả lên, sốt sắng trả lời ông Nhiêm.

-”Em từ trước đến nay vẫn ăn mặc kín cả hai ạ.

Em lo quá…

Vậy bây giờ em phải ăn mặc kín đáo bên trái bên phải thế nào ạ?”./.

Sờ được

Sớm ra thư thả tuần trà. Anh La điểm tin trên chiếc máy cầm tay hiện đại mà Cụ Hinh chưa biết gọi nó là gì.

Chợt Anh La reo lên :

- “Cụ Hinh à, “Hội khuyến trà xứ Đông” đăng tin biểu dương Cụ Hinh là người tiêu dùng trà xuất sắc năm vừa qua này!”

Cụ Hinh phấn chấn, cả vì cái tin “Hội khuyến trà” lẫn cái máy mà Anh La đang hí hoáy.

Bèn đánh tiếng hỏi Anh La.

- “Tin hay quá nhỉ! Mà Anh La à, anh vừa nói lúc nãy cái màn hình “sờ được” của anh, là nghĩa thế nào?”

- “Thế này Cụ Hinh ạ.
Màn hình nào mà chả sờ được.
Nhưng đây là màn hình mà mình sờ vào nó, thì nó giao tiếp luôn với mình.”

- “Nghe hơi khó hiểu ghê…”

- “Thế này vậy…
Giống như cái người của con đây này, là sờ được… tuy nhiên cũng hạn chế… tùy theo vẻ đẹp của bàn tay.”

Khéo, và khôn

Cuối tuần Anh La mời Cụ Hinh ra thưởng càfé vườn, se lạnh, nhưng những tia nắng cuối Đông đã trong hơn, và hứa hẹn lung linh.

Ngoáy tách càfé, Cụ Hinh vui hỏi.

- “Giữa khéo và khôn, Anh La thấy giống khác thế nào?

- ” Con đồ rằng chúng ở thế bất phân thắng bại.
Có lẽ thế, nên người ta mới ngẫm ra :

Trai khôn lấy vợ đặt vòng
Gái khéo lấy chồng ngắt ống dẫn tinh.

Bác Rắn cắn đuôi

Nhân “Một trăm ngàn năm ngày Mặt trời sáng soi “, muôn loài tụ họp bàn xem kì này ai xứng đáng được dựng tượng.

Cuộc tranh luận sôi nổi, đôi khi căng thẳng. Muôn vị muôn ý.

Sau thì để có thể quyết được, các loài giao quyền quyết định cho mười hai linh vị, mười hai vị vua các loài, đã được sách sử tín nhiệm. Chuột, Trâu, Hổ, Mèo, Rồng, Rắn, Ngựa, Dê, Khỉ, Gà, Chó, Lợn. Tại sao mười hai vị này được chọn thành linh vật, quả thật là không ai biết.

Thế nên lại hóa hay, vì càng huyền bí hơn.

Mãi vấn không thể quyết được vấn đề. Mười hai là con số chẵn. Phương án nào cũng cho kết quả biểu quyết 6/6, lạ thế cái hằng số này.

Vì nhà Chuột đứng đầu mười hai linh vị, cuối cùng quyền quyết định được giao cho nhà Chuột. Tại sao nhà Chuột lại được chọn ra đứng đầu mười hai linh vị này, quả thật là không ai biết.

Thế nên lại hóa hay, vì càng huyền bí hơn.

—-

Nhà Chuột đăng đàn giản dị, đĩnh đạc.

- Thưa quí vị muôn loài,

Theo truyền thống xứ Đông, chúng tôi được tín nhiệm đứng đầu các linh vị. Các linh vị đến lượt mình lại đứng đầu muôn loài. Thật cảm ơn muôn quí vị về sự tín nhiệm này.

Tôi nghĩ sự giản dị là điều đáng tôn vinh nhân “Một trăm ngàn năm ngày Mặt trời sáng soi” này.

Các bạn đều thấy đấy, bác Rắn lúc này đây rất lặng lẽ một góc, miệng cắn chính cái đuôi mình, làm nên một vòng tròn. Cái vòng tròn đó biểu dương chính đạo, mà chính cái đức của bác Rắn đã nhận ra và chấp lấy cái đạo đó.

Vậy tôi đề nghị lần này ta dựng tượng bác Rắn đang cắn đuôi mình để vinh cái đạo và cái đức này.

Tất cả hội trường hò reo thuận ý.

Mọi người chào bác Rắn, lục tục ra về.

Bác Rắn vẫn ngồi yên giản dị.

—-

Chuột nghĩ bụng “được chính mình vinh danh như thế, bác Rắn từ nay chắc khỏi nảy ra cái ý đớp bọn chuột mình nữa!”.

“Lần sau mà dựng được tượng được bác Mèo nữa, thế là mình yên.”

Mọi người về hết rồi, bác Rắn vẫn ngồi yên. Phải phép, Chuột ra hỏi thăm bác Rắn.

Bác Rắn vẫn ngồi nguyên như thế. Miệng ngậm đuôi mình, thật là một bức tượng sống.

Chuột hơi nhột người… Cuối cùng cũng dũng cảm nhích lại gần thêm…

—-

Mà hóa ra bác Rắn đã đi đâu từ lâu rồi! Đấy là bộ da lột của bác ấy để lại.

Khỏe mạnh

Cụ Hinh hơi sụt sịt, tiện thể đảo qua chỗ ông bác sĩ quen.

- Chào cụ Tờ. Tôi chỉ ấm ớ qua loa thôi, bác sĩ không cần phải khám tôi đâu. Chẳng qua nhân thế chạnh lòng ghé thăm xem bác sĩ có được khỏe mạnh không?

- Vui quá, cảm ơn Cụ Hinh. Kể ra thì rất hiếm khi tôi được ai hỏi thăm về sức khỏe của mình, kể cả bà vợ yêu của tôi.

Về y học, tôi chả giấu gì Cụ Hinh. Mỗi chúng ta là một thùng thuốc súng, đang có vẻ yên lành là thế, mà chỉ chờ ông Giời châm diêm đi tìm cho một cái là không có kịp chào nhau nữa đâu.

Ở đây chút ít, tôi đóng cửa tiếp khách tối nay rồi.

Nào, ta nâng ly rượu vang mừng mình đang khỏe, ông Giời đang quên ta! Chúc luôn sức khỏe cho hết thảy bạn bè ta nữa!

Một, hai, ba, vô tư nha!

Genes ngu, genes khôn – Hồi năm

Trang Châu réo rắt chuông Nuocdenchan.

- Chào thày Trang, cứ nghe tiếng chuông ông réo tùy theo hôm mà ta cũng đoán được não trạng ông hôm ấy nhe.

- Cụ Hinh pha trà đi. Ta sốt ruột cái chuyện genes ngu, genes khôn của Cụ nên phải đảo qua đây.

Cụ có biết genes ngu, genes khôn chúng quấy nhiễu gì ta không?

- Hỏi thế thì chịu à.

- Một loại thì đêm biến Trang làm bướm. Loại kia thì ngày lại biến bướm làm Trang. Cứ suốt ngày đêm Trang với bướm, thích nhưng mà mệt ra trò.

Người đời phục ta chuyện này, riêng ta thì bị kẹt ở trong, không chủ động được gì hết thảy!

- Thế genes nào bắt Trang làm bướm, genes nào bắt bướm làm Trang?

- Cái này thì lại chưa tóm quả tang được.

Thôi ta lại đi đây, hầu chuyện Cụ Hinh thì hết ngày!

Giả cầy, thật cầy – II

Broadway avenue Times Square ?

Cấm sơn phết người giả như thật, cảnh thật như giả…

;-)

TV cụ Ty

Cụ Hinh đến chơi nhà cụ Ty.

Đứng dưới sân nghe thấy tiếng TV nhà cụ Ty cứ ầm ầm oang oang. Đang như chương trình phóng sự về sự phát triển tuyệt vời của các loa phường xứ ta thời gian qua.

Chốc sau loa phường cụ Ty đến giờ lại lên.

Loa phường cụ Ty hôm nay mở đầu thế này.

- Đây, là đài, phát thanh, nhân dân phường.

Trước hết, chúng tôi, trân trọng đề nghị, nhà cụ Ty, tắt ngay, hộ cái TV, để cho chương trình loa phường ta, được tập trung hơn…

Cụ Ty tái mét, bỏ trơ Cụ Hinh, chạy tìm TV ở cửa sổ trên gác.

Chiếc dép bỏ rơi quay tròn giữa sân…

Lý tưởng xa gần

Chiều tối dãn việc, Cụ Hinh thả bộ quanh phố phường, trong đầu lảng vảng giọng chàng TCS “làm sao em biết đời sống buồn tênh”.

Tình cờ nghe thấy một số bạn bè góc phố xa đang chí chát truyện trò sát sạt đến câu chuyện lý tưởng xa xôi… lòng lại thấy chút tênh vui.

Nhặt lại đây để chúng bạn mua vui.

10 comments:

Titi on 00:15 Ngày 04 tháng 8 năm 2010 nói…

Nho giáo và Lão giáo đều cứ cố dạy người ta phải «thắng người» là làm sao? Hý hoáy suốt đời lo thành thánh nhân là lẽ sống ư? – cái này là do đời xưa chưa có nhiều trường học, con người thiếu nơi chốn học hành, phần lớn sống hoang dã quá nên rất ngu dốt, mê tín, tăm tối. Nho và Lão muốn người ta chú trọng việc học hơn là cứ sống thả phanh theo bản năng, không biết đâu là cái đẹp của kiến thức ạ. Chữ Thánh nhân là một cách nói thậm xưng chỉ một điểm cao nhất của kiến thức và nhân đức , tức có kiến thức mới thực sự có nhân đức được .
Mà quả thật, ngày xưa có thánh nhân mà sao ngày nay hiếm thế cơ chứ :-D

Phật giáo thì lại không hướng chỉ dẫn người ta vươn lên tổ chức đời sống cộng đồng, mỗi ai chỉ lo tu riêng cái đức của mình, để tự thành La Hán.
Thực ra, Phật có nhắc đến việc cùng chung xây dựng xã hội nhân tâm thái hòa. Nhưng nhấn mạnh mỗi cá nhân cần chiến thắng chính bản tính của mình trước . Chiến thắng chính mình là chiến thắng khó nhất mà :-)
Đỗ on 07:09 Ngày 04 tháng 8 năm 2010 nói…

Thật đáng để suy nghĩ.
Lana on 07:48 Ngày 04 tháng 8 năm 2010 nói…

Mình bắt đầu khoái cái ông Hoàng Hồng Minh này đến nỗi phải theo link liếc qua Tạp chí Tia Sáng. Viết quá hay.

Tuy nhiên, không có đạo nào là đáng để lên án cả. Đạo nào cũng hướng con người ta đến những điều tốt đẹp. Nhưng, điều gì thì cũng có kèm theo mặt trái, vì thế vấn đề là người vận dụng nhìn theo hướng nào.

Nếu nhìn Nho Giáo qua cách răn người ta sống phải có ‘nhân, lễ, nghĩa, chí, tín’ (Ngũ thường)/ hoặc ‘công, dung, ngôn, hạnh’ (Tứ đức) thì cũng đáng để học lắm chứ.

Nếu vươn lên mà nhìn theo hướng để ‘thắng người’ thì có vẻ không ổn, nhưng vươn lên để đạt đến một tầm cao hơn thì đó là động lực cho xã hội phát triển. Vấn đề chỉ là vươn lên theo cách nào: cách của người quân tử hay tiểu nhân? (câu này lại là ảnh hưởng Nho giáo rồi :) .
HY on 08:41 Ngày 04 tháng 8 năm 2010 nói…

Chi Lana oi, bac HHM co blog o day: http://nuocdenchan.com/
Titi on 09:58 Ngày 04 tháng 8 năm 2010 nói…

Thực ra, bài viết trên chỉ nêu hiện tượng chứ không nêu ra bản chất của vấn đề. Trung QUỐC cũng xây dựng xã hội trên những nền tảng nhiều dòng triết lý như Nho và Lão. Nhưng TQ có khủng hoảng giáo dục như ta đâu?

Ở ta, cái xấu nhất là bị mất phân tầng xã hội. THói quen cào bằng mọi thứ đã làm cho trật tự xã hội không những đảo lộn mà rối ren vô đối, con người không có chuẩn để vươn tới và tôn trọng. Người nghèo cần vật chất nhưng không biết tôn trọng giá trị vật chất, người giàu cần tinh thần nhưng không nhìn thấy những giá trị tinh thần xung quanh , người ít chữ kính nể tri thức nhưng không biết làm cách nào để đến với tri thức, người nhiều chữ hầu hết thiếu kinh nghiệm thực tế thành ra chỉ múa trên giấy và coi thường chữ của người khác. Hu hu…
LU on 10:59 Ngày 04 tháng 8 năm 2010 nói…

hê hê, bài này sao mờ hay thế :) )
Lana on 14:47 Ngày 04 tháng 8 năm 2010 nói…

@HY: Cảm ơn HY nhé. Vừa ghé nhà ‘cụ’, hay ghê người.
:)
Thuy Dam Minh on 14:51 Ngày 04 tháng 8 năm 2010 nói…

Nói đến giáo dục ở ta mà khiếp vía. Thấm thía nhất là ai đang phải lo lắng cho con đi học. Bi hài nhất là bắt đầu lớp 1.
Hôm trước, làm đề án về một chương trình mới, anh thấy một bức thư “Mẹ và cô giáo ơi! Con có nhất thiết phải học giỏi như mẹ và cô mong muốn không? Nếu con học giỏi và lúc nào cũng xếp ở thứ nhất thì các bạn có ai được xếp thứ nhất nữa không? Con xếp thứ nhất rồi thì sẽ phải xếp ở đâu nữa?”.
Nản thế, nhưng đọc bài này, thấy chúng ta phải bắt đầu lại từ đầu, từ tuổi thơ ngẫm ra còn nản hơn nữa. Hic!
Chưa thấy bài viết về giáo dục nào hay, thâm thúy và chua xót như bài này.
LU on 20:21 Ngày 04 tháng 8 năm 2010 nói…

Đúng là xã hội Việt Nam ko thiếu người tài, chỉ là cách giáo dục từ bé đa số nhồi nhét sao cho thành “người tài trên kệ sách”. Có nghĩa là lý thuyết thì ngon lành, như khi thẩy vào thực tế 100 người chỉ vài người đậu, còn lại thì rơi rụng như sung rụng, rồi cả trăm ngàn lí do được dựng lên…tại, bởi, vì, bị…vân vân và vân vân.

Những xã hội tiên tiến và giàu có, người ta ít chú trọng nặng lý thuyết hình thức, họ quan tâm nhiều đến thực hành trong thực tế thôi. Thay vì giáo dục cho con mình từ bé hiểu rằng, kiến thức đó dùng để con tự lực cánh sinh, những môn thể thao văn hóa dùng cho con refresh bộ não, thì cha mẹ cố gắng dạy con thành “thiên tài trên kệ sách”.

Nobody perfect, đời này làm gì có thánh nhân? nên dạy trẻ từ bé “biết sống” hơn là “sống là diễn”. Cũng như đừng nhồi nhét từ bé cho con cái tính phù phiếm, nhà hàng xóm có cái ti vi to hơn nhà mình là “láo”. Thay vì ngồi vắt óc suy nghĩ mãi làm sao vác được cục tạ 100kg, ta có thể chia ra thành 5 cục 20kg và nhắc từ từ dễ ko cần kễ luôn.

Đừng dạy con và tự dạy mình thành thánh nhân trên kệ sách, không được ngủ yên trên một thành công nào cả. Xã hội cần người công dân, bình thường và khỏe mạnh, để xây dựng tốt xã hội hơn…chứ không cần nhiều thánh nhân chi cho tốn bàn thờ và khói hương!
Titi on 20:46 Ngày 04 tháng 8 năm 2010 nói…

@Lu: Ha ha..chit cười với cái comt của Lu :=))

Nhắn Giáp Văn



Tối qua trò chuyện với cụ Hinh, cụ nhắc:

-Vợ chồng tuy trong nhà nhưng cũng phải nền nếp nghen, “đãi nhau như khách”.

Mình chịu ngay.

Chả hiểu đêm nằm nghĩ gì mà sáng nay cụ gọi với sang:

-Nhưng cẩn thận, kẻo nhầm “đãi khách như vợ chồng”.

Mình hoảng.

Về triết học, vợ hay chồng là một khái niệm.

Lấy ai làm vợ, làm chồng là vì người đó thỏa mãn được cái khái niệm vợ hay chồng của người lấy.

Về pháp lý, vợ hay chồng là một con người cụ thể ở một thời điểm cụ thể.

Nhà Giáp Văn toàn trí thức, lại hay tư duy triết học.

Cho nên mới lại lận đận nhắn lại nhà Giáp Văn là phải chú ý, kẻo lẫn.

Cụ Hinh.

Sức người có hạn

Không nhớ vị nào đã đưa ra con số 17 người như là khả năng tối đa mà một người có thể quan tâm tới đồng thời.

Quá đi, người ta sẽ khắc phân rã tụ tập thành những nhóm nhỏ hơn. Không khéo nhóm này ngồi chê nhóm kia cả buổi thì thật phiền não.

Theo kinh nghiệm riêng thì Cụ Hinh chứng thực quy tắc này.

Vậy nên các vụ tụ tập quá 18 người chỉ để tâm sự bao giờ cũng làm Cụ Hinh hay bị ốm, và không đi dự được. Đá bóng thì OK.

Nếu định làm chiếu thơ vịnh con cóc, thì 17 nhà thơ thôi, vì kể cả cô cóc đã là 18 rồi. Kẻo cô cóc không quan tâm được hết các nhà thơ.

Còn không, thì một nhà thơ cùng 17 cô cóc thôi nhé!

Đàn gảy

Cuộc đời là của mình.

Cụ Giời nháy mắt, làm như “cho mượn”.

Cụ này kín tiếng, giao bao nợ việc với thiên hạ cho mình.

Nghèo kém, bận mọn như Cụ Hinh, thôi, chả có gì để phải kể.

Ngắm mấy bạn tỉ phú, nhoáy cái đã mỏi gối, lại phải lo thêm một việc hơn người là chia các tài sản cho ai, như thế nào. Để cho cân, xứng, đã.

Mấy vị nổi danh, mỗi năm lo đúc thêm một cái tượng của mình cho mình. Một hôm chợt nhìn quanh thấy nhiều tượng mình quá mà tự khiếp.

Đã thế, cụ Giời lại nhất nhất luật chơi “quả bóng vàng”.

Cụ không khoán trước một trận đời 90 phút hay 90 năm. Lúc nào tiện thể, cụ khen cho một câu rồi kéo ta đi luôn, tay cầm thẻ đỏ, không cho cãi.

Vậy, phải sẵn sàng, và luôn vui vẻ chừng có thể.

Mang đàn ra học gảy,
Cùng Giời vui khúc này.

Béo tròn

Cụ Hinh với anh La ngồi nhâm nhi càfê. Anh La hôm nay cho nhiều đường quá.

- Anh La này, đừng tham ngọt, đàn ông đến tuổi nào là hay béo phì ra, anh biết vậy chứ?

- Chắc vì vợ thôi đẻ, Cụ Hinh ạ.

- Anh sáng kiến kiểu gì vậy?

- Dạ, con từng nghe, “trai nuôi vợ đẻ gày mòn”, có phải vậy chăng?

Lưới bạn

#
chunamcuong :
Lai láng

#
thichhoctoan :
Nhớ cụ Hinh quá !

#
Pisces :
Nhớ cụ Hinh ngày xưa quá. :D

uyen :
Trúng số rồi cụ Hinh, biết làm gì bây giờ ? :)

hangchoe :
“nam mai mot cho” them du thu!!!

cf sua :
tịt thấy khó nhất vẫn là chiều hiền. :D

Cảm ơn Chunamcuong, thày ThichHocToan, chàng Pisces, các nàng Uyên tần tảo, Hangchoe ham vui, Tịt ngâm mình trong bồn càfê sữa suy tư… cùng tất thảy chúng bạn chưa kịp nhắc tên ở đây.

Chúng ta vẫn thật hạnh phúc, vì nỗi nhớ nhung giữa chúng ta chưa phải đi một chiều hun hút vào lỗ đen vũ trụ!

Mỗi người bạn là một mắt lưới, nhờ vậy tấm lưới tình bạn được dệt nên, và nâng đỡ cho mỗi chúng ta trong vũ trụ này.

Tuổi Cụ Hinh cũng có cái an ủi lại, là hết thích cạnh tranh rồi, mà chi lo vui vẻ con đường của mình cùng với chúng bạn thôi. Mấy tuần tới đây là một loạt các concerts với các nhóm khác nhau, thật bận rộn và tươi vui.

Mong mọi người, ai cũng cố gắng để thế nào cũng phải gặt hái được những niềm vui trong từng ngày!

Cụ Hinh.

Thiên lý và thông minh

Chàng mèo Abricot rất thính, Cụ Hinh thái độ thế nào là chàng biết ngay, và thích ứng liền.

Còn Abricot như thế nào, thì mãi Cụ Hinh may ra mới hiểu.

Hiểu nhau, nghĩa là cả hai chia sẻ chung một thiên lý, logos.

Hiểu nhanh, hiểu chậm… ai thông minh hơn ai?

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 60 other followers