Dòng thông tin RSS

Category Archives: Bên lề

Hùng anh Buxờ

Nhiều khách du lịch ở xứ ta được đề nghị thế này.

Trong khi được chuyên chở trên xe Buxờ, các vị nên tự bịt mắt lại, thay vì lo lắng cho vũ trụ nhân sinh trên đường.

Riêng với các vị có tiền sử về bệnh tim, hoặc các vị có tấm lòng đặc biệt rung cảm, việc bịt mắt này này là bắt buộc, tiến tới phải đưa vào luật!

Các tay lái Buxờ xứ ta là những anh hùng kinh bang tế thế, không thể chối cãi” – Triệu Tử Long, nhà phụ xe khách chuyên nghiệp, từng hãi hùng tâm sự với Cụ Hinh.

Tuổi các hùng anh quyết tử này thường mười chín đôi mươi.

Xe Buxờ chạy theo nguyên tắc “con lươn”. Mọi con đường với chúng họ là những ống bùn. Mà thật, thường tối đen như mực. Bạn có cảm tưởng vỏ xe được tráng một lớp nhớt da lươn. Quẫy đuôi, lao lên, uốn trái, lượn phải, chiếc xe dài tựa như được đúc thân dẻo.

Hãy luôn quan sát bên trái. Phải phân biệt nhanh nhất hai ngọn đèn song song trước mặt là hai xe máy hay một ôtô. Nếu là hai xe máy thì lao lên, chèn ngay, ép họ bắn vào lề đường, bồi thêm cho hai phát còi hơi xé tai. Nếu nhầm thì … cũng có thể chịu thua phút chót… nếu trước mặt là một Buxờ khác.

Tất cả mạng lưới an ninh đường xá có vẻ đã là người nhà của đội quân.

Hãy vút đi nhanh nhất có thể” là mệnh lệnh của trái tim. Để còn tăng chuyến, thêm tiền, thắng khách đối phương.

Rọi đèn pha xuyên đám mây bụi quánh sệt, chói lòa mắt đám xe đối diện, dập đối phương tê liệt ý chí.

Hãy phè phè ra đường, đừng để ai vượt được mình. Mà gặp phải tay nào cũng phè phè y như thế … hãy vờ dí sát bên trái một đoạn, rồi bất ngờ lao vượt bên phải sát bờ đường. Coi chừng văng gương cái xe máy đang chạy co rúm bên mép đường…

Riêng đoạn đường này, đừng quên chạy thật hiền nhé… bãi bắn tốc độ.

“Tử Long à, hôm nào mệt cứ nhắn ta, ta sẽ phụ xe Buxờ thay cho nha!” Cụ Hinh bấm SMS khi vừa kết thúc chuyến bay Buxơ.

Mơ gì?

Được buổi nhàn rỗi, uống trà, gảy đàn, ngắm cá… Bất giác anh La buột miệng “cứ thế này thì ai còn mơ gì?

- “Em vẫn mơ bắt được một con chuột nữa!” Mắt mèo Abricot long lanh.

- “Ta thì cố nuocdenchan thôi, nước đừng có lên quá chân nữa.” Cụ Hinh xa xăm.

- “Anh La thì chắc lại chỉ mơ sao cho khỏi bị vấp hòn đá trước cửa nhà lần nữa chăng?” Trang Châu nâng chén trà.

- “Con thì biết chỉ có một người khôn, ngày mơ làm Trang Châu, cứ tối đến là mơ bướm!” Anh La liếc mắt về Trang Châu, đoạn đứng dậy pha tuần trà mới.

Không Tê E Rờ

Chuyện này nghe rõ là bịa, thôi cứ chép ra đây.

Xưa có cô bé đi học, rất thích đọc thơ.

Cái giọng của cô bé thì thật tuyệt. Nghe thấy đồng nội, cỏ non, hương lúa, cánh cò…

Chỉ mỗi một câu thôi, nhưng vẻ đẹp đong đưa mãi đến bên kia chân trời.

Tuy nhiên cô bé không đọc ra được cái âm “Tê E Rờ”.

Nàng hay ngân nga, mà thành ra …

“Châu ơi ta bảo Châu này…”

Ở góc bàn kia có chàng Không Tê E Rờ.

Chàng say mê hình và số.

Nhưng mỗi lần nghe thấy câu ca “Châu ơi ta bảo Châu này…” thì tim chàng thót lại, hơi thở ngột ngạt.

Chàng hiểu ra rằng có những tín hiệu của trái tim.

Nàng thì lại nghĩ đến cỏ non, hương lúa, đồng nội, cánh cò…

Vũ trụ xoay vần, không ai đoán hết được, kể cả cái gì thực sự đã xảy ra.

Ngay cả với ai trong cuộc.

Chỉ biết cuối cùng cô bé nọ đã kết duyên làm tổ với bạn Không Tê E Rờ.

Điểm Na-Thal

Posted on

Lại mấy phút càfê lúc tan họp. Cô Na-Thal lúng liếng…

- Cụ Hinh à, em có câu hỏi hơi ngớ ngẩn này nhé.
- Đừng vội nói “câu hỏi ngớ ngẩn”… Nhỡ ta không trả lời được thì thành siêu ngớ à?

- Thôi được, em có câu hỏi này thông minh cho Cụ.
- Đừng vội nói “câu hỏi thông minh”… Nhỡ ta trả lời được thì thành siêu thông a?

- Vâng, câu hỏi suông nhé. Cụ thấy em nằm ở đâu giữa yêu kiều và thông minh?
- À, ba điểm này làm nên một tam giác cân vĩ đại trên một mặt cong.
Và ba điểm này chụm nhau lại trên một điểm ạ, gọi là điểm Na-Thal.

Thánh nhân

Anh La ngủ gật, quyển sách Tàu xưa tuột khỏi tay rơi bịch xuống sàn làm anh phắt tỉnh… Hóa ra mình hụt thành Thánh nhân …

Về lý tưởng thì xong rồi.

Về đại ngôn thì cũng đủ rồi.

Chỉ còn thiếu cơ may thôi.

Vấn đề lớn nhất của đạo Thánh nhân là vấn đề cơ may. Mà loạn cũng từ đây.

~~~~

Anh xuống phố, đi dạo một vòng. Khói xăng hòa bụi đường mù mịt phổi, còi xe trộn tiếng động cơ ì ầm ong tai. Mãi không sao sang đường bên kia được…

Lần tay đếm phía trong túi quần, nếu không nhầm thì còn ba tờ tiền to. Anh La cúi xuống nhìn túi quần : rõ ràng là túi quần mình chứ không phải quần ai bên cạnh. Anh chép miệng, bước vào nhà hàng càfê quen thuộc.

Cũng khói, cũng ì ầm. Thuốc lá dâng hương nghi ngút mũi họng, nhạc sến tráng bột gia vị dính dớp lông tai. Phu sĩ ở các góc bàn hứng khẩu nổi các hàng gân cổ. Anh hùng luận thời thế. Nhìn mãi các góc không thấy mấy ông Tào Tháo với Lưu Bị ở đây.

Anh La nâng lên, hạ xuống, tách càfê đá thứ mấy rồi nhỉ… Tai ù tịt, mắt cay cay…

~~~~

Có tiếng thì thào êm ru khéo lọt vào trong tai …

- Các bác Thánh nhân khác về hết cả rồi, anh cho gửi tiền em.
Chúc Tết anh, mai lại nhớ qua hàng em nghe!

Những người chưa từng được sinh ra

Vua Salomon là người thông thái nhưng buồn đời. Hình như ông ấy có nói thế này :

“Những người đã rời khỏi thế gian thì đỡ đau khổ hơn những người tại thế, nhưng vẫn kém hạnh phúc hơn những người chưa từng được sinh ra”.

Chắc nói xong câu này ông ấy cũng thấy khoái chí trong lòng một lúc, rồi lại buồn rũ ra.

Thử nghĩ ngợi tích cực xem có thay đổi được gì ở mệnh đề này chăng?

~~~~

Những người chưa từng được sinh ra là một thực thể thật sự của tư duy. Chính cũng vì họ mà ta nên sống có trách nhiệm để một khi ra đời họ sẽ được hưởng những gì ta vun đắp và giữ gìn lại cho họ.

Nếu ta làm tốt được tiến trình phát triển bền vững và nhân văn, thì rõ ràng những người chưa từng được sinh ra tới đây sẽ có cơ hạnh phúc hơn chúng ta.

Xa quá thì không dám nói, khi mà trong vài trăm triệu năm nữa các điều kiện sống trên trái đất trở nên khó khăn hơn kinh khủng do mặt trời cháy lên mạnh mẽ hơn rất nhiều…

~~~~

Những người đã rời khỏi thế gian thì họ ở trong một thế giới khác, chắc chắn là vậy.

Thế giới này cũng có thể là hư vô, vậy Salomon so sánh cái hữu với cái vô là làm một việc bất khả.

Thế giới này có thể là cái gì hiện hữu nhưng bất cập hoàn toàn với thế giới ta đang ở trong, vậy muốn so sánh chúng phải tìm được hệ thống liên lạc, giờ vẫn chưa ai tìm ra.

Cuối cùng thì mấy vị ra đi có thể đầu thai kiếp sau, thế thì lại rơi vào trường hợp đang sống hoặc chưa từng được sinh ra.

Khó khăn ra phết.

Cụ Hinh đang tìm cách liên lạc với vua Salomon để chuyện cho ra nhẽ, ai lại nói xong bỏ đó ra đi, bắt Cụ Hinh nghĩ tiếp một mình, chán quá!

Càfê Na-Thal

Bạn Pisces hỏi nhiều chuyên hay quá đi thôi!

Nợ Pisces nha. Tạm chuyện này đã!

¨¨¨¨

Sáng nay cụ Hinh gặp lại cô thư kí bên khách hàng, cô Na-Thal, chỗ quen biết ít nay rồi.

Sao thiên nhiên có thể đúc kết được một vẻ đẹp long lanh mời gọi đến thế nhỉ!

Ngồi làm việc mất hết cả tập trung. May mà khách hàng chưa mua máy đo suy nghĩ! Họ trả tiền cho mấy cái vẩn vơ trong đầu này ư ?

Giờ giải lao. Cô Na-Thal mời Cụ Hinh ra nhà hàng bên cạnh uống càfê. Cụ Hinh cấm khẩu, bí chuyện, mà chả nhẽ mắt cứ hút hồn người ta, thật vô duyên.

Đành phải dở chuyện xưa ra chẻ …

Rằng có thi nhân xưa, nhân khi đối, đã cảm khái lại thế này, “sắc bất ba đào dị nịch nhân”, “vẻ đẹp nào đâu có sóng gió, mà đánh đắm người quân tử”. Nhưng ta không phải người quân tử đâu nha…

Na-Thal cười ngất ngây, lại càng rạng rỡ… Lại giục cụ Hinh giở chuyện xưa nữa ra đi.

Loay hoay hết chuyện này sang chuyện khác… Cuối cùng Cụ Hinh bảo hôm trước có nghe Thày Hiệu Minh chẻ chữ “gia”, gia đình, trong tiếng Tàu. Rất buồn cười, vẽ con lợn dưới mái nhà.

Cụ Hinh cười sặc cả càfê qua mũi!

Na-Thal dỗi… Nàng hất tóc, quay đầu. Hóa ra nàng biết tiếng Việt!

- Cụ Hinh, em sẽ không bao giờ làm “nhà” của Cụ đâu nhé!

Em không làm con lợn đâu ạ!

Tử Long lơ xe truyện – Hồi sáu

Hôm trước vừa leo lên xe ca đường dài nhà ta, tình cờ gặp ngay anh lơ xe Triệu Tử Long. Vất vả thật. Leo lên leo xuống, chất đòn gánh thúng mủng, vòng ra sau, buộc bu gà bu lợn … ôi chao… Ông Khổng tử nói “為 人 難” ;-) , “vi nhân nan”, làm người thật khó. Có lẽ nên nhấn thêm : làm người xứ Đông càng khó!

Thoăn thoắt, ít cười, nhưng hiền hậu. Bà con có vẻ quen rồi, rất lễ phép với Tử Long. Chưa thấy lơ xe nào được như Tử Long thật.

Cái xe ca oằn vẹo sang một bên, chỉ chực kềnh ra. Có lẽ cũng nhấn thêm : làm xe ca xứ Đông kinh khó nốt!

Đang ngổn ngang vậy, thế mà Tử Long nhận ra …

- Ôi Cụ Hinh! Em giờ sang ở hẳn đất Việt rồi! Mỗi kiếp sống một gầm trời cho khác đi. Nhà em nay chân núi Ba Vì. Hết chuyến này là đổi ca lơ xe, cũng ngay gần đó. Cụ phải về chỗ em hàn huyên thôi, không thể khác được.

Cái miệng rất duyên, rồi lại thoăn thoắt việc…

¨¨¨¨

Lương thiện, đơn giản, lại được cô vợ Mường khéo thu vén, ngôi nhà Tử Long rất đáng yêu, nằm trên sảnh đồi nhìn sang núi Ba Vì. Với ruộng vườn này, không đi làm thêm lơ xe thì nhà Tử Long cũng sống tốt rồi. Tử Long chạy lơ xe thu vén thêm, vợ chàng mở rộng được dần cơ ngơi nơi miền đồi núi nên thơ này.

Lần trước gặp Tử Long, chàng cô đơn bao nhiêu, lần này chàng yên ấm bấy nhiêu.

Ngồi quán gió trong vườn chiều xuống, trông ra núi đồi ruộng nương, Tử Long luôn tay rót trà, người sao nom hiền lành thế! Ai mà nghĩ rằng đây anh hùng trận Tương Dương khi xưa. Cô vợ xinh ngoan thì đang lúi húi quay con lợn mán con ở góc vườn, thơm nức!

- Này, Tử Long có đọc báo chí ầm ĩ chuyện phát hiện “mộ Tào Tháo xưa” không?

- Có, em có đọc.

- Ông Tháo xưa cũng yêu tài Tử Long à!

- Vâng, không vậy em cũng không thể thành anh hùng trận Tương Dương được! Ông ấy truyền cho tướng lĩnh phải bắt sống Tử Long, không được chém. Em thừa cơ mà thoát. Cũng lâu lâu nay Tào Mạnh Đức có gọi điện cho em xem lúc nào rảnh gặp nhau, vẫn chưa xếp được. Kiếp này Tào Mạnh Đức sao đáng yêu thế, lịch lãm, thanh thoát, bạn hữu!

- Khi xưa về Thục, Tử Long đâu có đi hầu nhiều Lưu Bị nữa, mà hay đi với Gia Cát hơn, phải không?

- Quả có thế, vì sao thì em không rõ. Đó là chuyện giữa Lưu Bị với Gia Cát. Em là người quen trung thành với sứ mệnh, chứ cũng không đòi hỏi.

- Gia cát thừa tướng có bao giờ nói chuyện đưa Tử Long ra thay Vân Trường ở Kinh Châu không?

- Không ai nói chuyện đó, sử sách cũng không. Nhưng em biết Gia Cát rất tin dùng em trực tiếp, hoặc dưới sự chỉ dẫn của một quan văn tin cẩn nào đó, ví như Mã Lương, hay Đặng Chi sau này.

Em không có tài mưu lược như Vân Trường. Nhưng Vân Trường mưu lược chưa đến mức xuất chúng, sức mạnh hơn người, tính khí quá kiêu ngạo. Vân Trường lại là anh em kết nghĩa với Hán Vương Lưu Bị. Khí mạnh hơn trí. Cái họa cho Vân Trường gần như bày sẵn, không ai cứu được.

- Nếu Lưu Phong, Mạnh Đạt lại cứu thì sao?

- Quá muộn rồi, không thể được. Sau Lưu Bị hại Lưu Phong, em nghĩ tàn nhẫn quá, chẳng qua cũng là để vớt vát cái kém cỏi của mình khi để Vân Trường tổng quản đất Kinh Châu nguy khó như vậy.

Cứ nghĩ tới hai người con nuôi chết đau xót, Quan Bình nhà Vân Trường, Lưu Phong nhà Lưu Bị, em chạnh lòng, cũng giận hai người. Lưu Bị tinh lắm, có cảm giác điều đó ở em, cũng hơi tránh em khi đó …

Tuy vậy em là con người của sứ mệnh, chỉ biết múa thương thôi, còn lại là chút tấm lòng.

- Tử Long thật đáng yêu. Ta lâu chưa gặp lại Gia Cát tiên sinh. Cái ta băn khoăn từ lâu là sao Gia Cát không cử Tử Long và Mã Lương ra giữ Kinh Châu, như vậy cái mẹo “bắc cự Tào Tháo, đông hòa Tôn Quyền” của Gia Cát mới co cơ nên việc.

Hay Lưu Bị không chịu tin người ngoài trừ anh em kết nghĩa ?

Hay Vân Trường không chịu bỏ Kinh Châu vì thấy mình như vua con ở đó?

Hay Gia Cát cũng không tin Tử Long và Mã Lương đủ sức giữ Kinh Châu?

Hay cả Lưu Bị và Gia Cát đều không nghĩ Vân Trường đổi tính nhanh đến thế?

- Giữ được Kinh Châu hay không, em là võ tướng, em không đánh giá được hết. Cụ chịu khó đi chơi lại Gia Cát xem sao? Nghe nói Gia Cát giờ bốc thuốc gảy đàn trên Lai Châu. Lạ thế, anh hùng xưa tụ về đất Việt cả!

Hôm nào Cụ định đi chơi Gia Cát nhắn em tháp tùng nghen!

Chia tay Bồ Đề

Sang thập kỉ mới, mèo Abricot có vẻ quan tâm đến người khác hơn.

- Anh La này,

Thày Thích Hoctoan gieo “Cất nỗi buồn vào đâu” đúng ngày Tết để chuyện trò với chúng bạn. Đã lạ.

Xong rồi hôm sau Thày bảo đây là câu hỏi hàn lâm chứ Thày không chắc đã buồn.

Rồi lại bảo không tin chuyện chia sẻ buồn.

Rồi lại bảo sợ người khác “chia buồn”.

Tất cả những thứ tình cảm lỉnh kỉnh siêu hàn lâm ấy là gì vậy?

- Thày ấy có cô bạn, gọi riêng là “Bồ Đề Cơ Bản”, đeo đẳng 15 năm. Yêu nhau lắm, mất ăn mất ngủ. Đùng một cái trước Tết, mọi người loan tin rầm rộ rằng Thày chinh phục được “Bồ đề cơ bản” rồi. Thế là nàng dỗi, bỏ đi luôn, chỉ chào lại một câu xa xôi qua Cụ Hinh thôi.

Chắc thế nên Thày buồn.

- Thôi để ta chọn những từ không vần gửi cho Thày ngồi lắp thơ về nàng nha.

Hòa Thượng chúc Tết

Lần đầu tiên mặt trời ngượng nghịu ngó vào năm 2010, Hòa thượng Thích HocToan bèn tỏ lòng gần xa …

Cất nỗi buồn vào đâu
2010 Tháng Một 1
by thichhoctoan

.Viết câu thơ không vần thay cho lời chúc mừng năm mới đến bạn bè gần xa :

Cất nỗi buồn vào tài khoản tiết kiệm

Để ngày mới là niềm vui tươi rói

Còn cho ta rảnh chân thanh thản

Rảo bước với thời gian …

Anh La tỏ lòng lại thế này…


Cất nỗi buồn vào người mình yêu,
Mỗi đêm ngày một niềm yêu đẫm ấm.

Lãi ban đầu, lãi mẹ,
Đàn con lúc nhúc, lãi theo.

¨¨¨¨

Nghe rôm rả quá, mèo Abricot đi qua vừa thả thêm một câu …

Không vần chở ý cũng ngoan
Có vần không ý thế gian chuyện thường

Dấu chân Bạch Tuyết


Tuyết đầu mùa rơi mãi,
Sợ ta quên nàng ư ?

Trước khi được giày vò Bạch Tuyết bằng đôi tay, đôi chân, bằng mắt bằng môi, được lăn mình trên Bạch Tuyết… Cụ Hinh đã được gặp bao nhiêu nàng Bạch Tuyết xứ Đông xinh đẹp! Mắt sáng, lưng ong, vai mềm, tóc mượt, còn nước da như láng phù sa mịn màng ngăm ngăm…

Đừng hí hửng vội nhé, bài này không nói chuyện nàng Bạch Tuyết nhân gian đâu, mà nói chuyện nàng Bạch Tuyết thiên nhiên.

¨¨¨¨

Cụ Hinh đứng tuổi rồi mới có dịp ngao du sang xứ lạnh mùa đông. Nghe thế mấy vị ở xứ lạnh từ nhỏ tha hồ tự hào nhé, mà đúng thôi. Chẳng qua khách sạn mùa đông giá rẻ, mấy ông đối tác nhè mời mình sang lúc này mà thôi.

Trong lòng tự hẹn sẽ gặp nàng Bạch Tuyết.

Mà thật.

Thường thì mưa tuyết quả là một cơn mơ thật êm đềm. Không biết bắt đầu từ lúc nào, vì nàng Bạch Tuyết đến thật lặng lẽ, không muốn làm xây xước bất cứ một hiện hữu gì, kể cả hiện hữu tinh thần. Nàng chỉ rắc nhẹ, rắc mãi những bông tuyết li ti trên khắp cùng không gian, trong cái thời gian vẻ như chẳng tồn tại nữa.

Cũng có khi đóng cửa đi ngủ bình thường. Sáng dậy cả một tấm thảm đã trải xong của Bạch Tuyết, mênh mông nhưng cũng chỉn chu cho đến tận từng chi tiết.

Mở cửa ra, không nỡ dẫm bàn chân thô của mình lên cái công sức thầm lặng cả đêm này của nàng.

Tĩnh lặng, không một bóng người, không một sự quấy rầy nào nhắc tới sự tồn tại của nền văn minh.

Rồi cũng phải bước một bước, cảm giác thật sự không khác gì chàng Neil Armstrong thả bước đầu tiên lên mặt trăng!

Cảm giác về trọng lực thì chắc ngược lại. Cái sức nặng của mình làm vỡ những vòm không khí trong tuyết rất xốp, rất khô, nghe cứ lạo xạo miết đế giày thật gợi cảm. Mình quả đang là người đầu tiên phá cỗ nàng Bạch Tuyết!

Mỗi bước đi của của mình giờ đây là một thám hiểm về âm thanh, về cảm giác lạ lùng của cái sự tồn tại khác của nước, của sắc trắng tinh khiết, của sự thanh thản mơ màng trong trẻo của chính tinh thần mình.

Nhìn đỉnh những ngọn thông, nàng Bạch Tuyết thật không quên điều gì cả! Từng lá thông tí tách như những chiếc kim cũng được giát lớp tuyết óng ả bắt đầu ánh lên ánh mặt trời buổi sớm!

¨¨¨¨

Cụ Hinh muốn tìm lại Bạch Tuyết mà ngóng mãi, không thấy dấu chân của chính nàng Bạch Tuyết đâu…

¨¨¨¨

Cụ Hinh nhìn lên những mái nóc nhà cổ tích … Trên mái nhà xa xa kia … chà, đã có vệt chân xinh xắn của bạn mèo nào kịp tận hưởng vẻ đẹp của nàng Bạch Tuyết trước cả ta! Lòng ghen tị của Cụ Hinh nổi lên! Ta sẽ phải mách lại chuyện này cho nàng Bạch Tuyết, chú mèo hư đốn ranh khôn hơn ta ạ!

Bồ Đề Cơ Bản

Sáng thứ hai Cụ Hinh uể oải bắt đầu một tuần công việc nơi khách hàng. Ôi chao, họp với hành… Bao nhiêu công hướng dẫn, rèn luyện, sau một hồi lại đâu đóng đó cái cách họp hành chết tiệt không đi đến đâu này… Đấy là nói riêng với nhau ở đây thôi nhé ;-) , khách hàng mà biết thì chết luôn, mất cả tình, mất cả tiền oan!

Bỗng hệ thống loa của doanh nghiệp nhắc Cụ Hinh ra ngay nơi tiếp tân có việc… Quái lạ việc gì? Tỉnh cả ngủ.

Nơi sảnh tiếp tân một cô gái trẻ kiều diễm, “Nữ thần tự tin”, hai lúm đồng tiền rất thống nhất về hình học và số học, nở nụ cười chào đón Cụ Hinh. Cụ tự nhiên thấy hai đầu gối chùng lại, tai hơi ù lên… Vẫn còn hơn là mấy ông trưởng phòng đi qua, ông thì chúi ngã, ông thì dập môi tủ kính!

- Em chào Cụ Hinh, phiền quá, nhưng em có một thỉnh cầu nhỏ, xin Cụ vui lòng giúp hộ.

- Không có vấn đề gì! Hình như chúng ta gặp nhau ở đâu rồi chăng?

- Dạ không, em biết Cụ thôi, Cụ đừng hỏi vì sao đã nhé, thề đi nào…

- … Vâng, xin thề… Này, lâu lắm tôi chưa thề thốt với ai, nhất là với người đẹp thế này…

- Em say mê Hòa Thượng Thích Hoctoan, say mê lẳng lặng thế thôi… Hòa Thượng biết em, nhưng không bao giờ biết em say mê Hòa Thượng đến như vậy đâu. Cũng chẳng sao…

Mà em biết rằng Cụ có quen biết ít nhiều Hòa Thượng Thích Hoctoan.

- … [Cụ Hinh hơi ỉu, lại khó xử nữa...]

- Em nghe Hòa Thượng Thích Hoctoan tu luyện rất siêng năng. Mới đây Hòa Thượng đâu như lại vừa được công nhận là Bồ Đề Cơ Bản của tổ chức Phật Giáo Thế Giới. Em không rõ lắm, trong lòng thì tự chắc là Bồ Đề Cơ Bản là chức vị chỉ còn sau Thích Ca Mâu Ni. Em xin nhờ Cụ gửi lời mừng của em tới Hòa Thượng Thích HocToan ạ. Viết thư thì không tiện, mà em thích thế này hơn.

Cụ không cần nói tên, cứ tả lại cái cảm giác của Cụ lúc Cụ chợt thấy em, lại nói em biết Cụ Hinh, thế là Hòa Thượng biết ra ngay em là ai.

Thế thôi, em cảm ơn Cụ Hinh, em xin phép.

Cô gái chìa bàn tay nhỏ nhẹ bắt tay Cụ Hinh, hai lúm đồng tiền của nàng lại sắc nét tươi lên cùng ánh mắt. Rồi nàng thong thả ra đi, mờ dần xa xăm…

¨¨¨¨

Cụ Hinh cúi xuống di di mũi giày trên nền nhà trống trải… Thôi chết mèo Abricot gặm mất một góc dây giày từ bao giờ thế này!

Mà sao mình cấm khẩu, không nói nổi với cô ấy rằng nếu cô cần nhắn mình điều gì thì cứ nhắn qua Thày ThichHoctoan nhỉ? “Chỉ có cái dốt là trung thành với ta thôi”, Cụ Hinh tự an ủi…

Top ten 2009 siêu động Nuocdenchan

Năm 2009 đang đi dần vào lịch sử với 10 nhân vật siêu động của Nuocdenchan.
#
1. Uyên
2. ThichHoctoan
3. Ngô Quang Hưng
4. Thich Hong Hot
5. cf sua
6. Vân
7. Trường
8. HH
9. lamynhien
10.blueberry

Chủ tịch Ban giám khảo : Anh La.

#http://us.123rf.com/400wm/400/400/argus456/argus4560806/argus456080600511/3195439.jpg

Nhà với không-nhà

Ở xứ Tây ai làm nghề gì thì thì lấy danh từ nghề đó, cho thêm cái đuôi vào thành người hành nghề đó. Đơn giản vì họ không có cái của nợ nặng nề về đối nhân xử thế.

Ở xứ Đông chỉ những vị thành tài hoặc “có vẻ thành tài” trong những lĩnh vực hoặc rất truyền thống, hoặc được coi là danh giá ,hoặc đáng thèm muốn, và phải có vẻ tự tại, thì mới được gọi là “nhà”.

To nhất thì có nhà vua.

Rồi có nhà văn, nhà thơ, nhà báo, hay nhà giáo, nhà thuốc, nhà họa sĩ, mà cũng có nhà buôn… nhà nông, không thấy nhà “công”.

Cũng gọi nhà nhạc sĩ, nhưng lại không gọi nhà hát, nhà guitar, nhà piano, nhà sáo, nhà bầu, nhà tì bà…

Không thấy gọi nhà bộ đội, nhà công an…

Không gọi nhà lái xe, nhà trông xe, nhà bán bia, nhà thiến gà thiến lợn…

Vợ chồng gọi nhau cho oai: nhà ơi.

¨¨¨¨

Chuyện cũ, có cô gái xinh đẹp đứng bên đường vẫy xe. Liền đó chiếc xe tải long xòng xọc đỗ lại ngay. Anh lái xe hồ hởi xuống mời cô gái lên cabine.

Cô cảm ơn rối rít, đoạn quay lại bụi cây gọi : “nhà ơi, xe đến”.

Anh lái bỏ ngay cô gái, trèo lại lên cabine.

- “Xin lỗi, xe này chở người, không chở nhà”.

Turn left, turn right

Ai cũng cười cợt, coi thường anh La. Đến lúc Vi làm bạn gái anh La thì đám xung quanh bắt đầu hay bị sái cổ vì thắc mắc. Họ trách Vi là chính. Xinh đẹp nhường ấy, ra ngoài ai cũng biết Vi là cô Bạch Tuyết chiêu đãi viên hàng không có tiếng, ấy vậy mà lại chịu anh La!

Đến lúc anh La đẩy các vụ bán tranh trừu tượng rầm rộ lên thì mọi người ớ ra. Không ai khen anh La, người ta chỉ thấy cái đám mua tranh thật kì quặc.

Nay thì anh La quyết đinh mua một chiếc xe ôtô thật đẹp, hiện đại.

Chưa cửa hàng nào đáp ứng được định nghĩa của La. Ôtô là phải “automobile”, tự chạy được hết, điều khiển được bằng ý nghĩ. Cuối cùng may quá, dòng xe được trang bị bộ GPS – máy định vị mách đường tự động – đã thuyết phục hoàn toàn được anh La!

Mở cửa bên phải, chờ Vi vén váy ngồi lên điệu đàng, anh La khép cửa, đi vòng qua trước mũi xe, rồi vào khoang lái… Đám quen thuộc không còn ai nghi ngờ về khả năng thanh thoát khi cần thiết của anh La nữa!

“Cái ông La này tài thật! Người ta sắm xe đẹp rồi thì mới có người đẹp ngồi cạnh! Ông này cao thủ, đi ngược chiều mà vẫn xong!”. Dân tình kháo xôm nhau vậy.

Nhưng trong xe anh La lại ít ngắm Vi. Anh khoái nhất … là chuyện trò, đúng hơn là nghe ngóng cái GPS và nhắc lại những lời vàng của nó.

Cái GPS mách đường giỏi, nhưng rất kiệm ngôn. Lúc nào đi thẳng thì nó chẳng nói gì, kệ. Chủ yếu chỉ có 2 câu nó nhắc khi cần : “turn left”, “turn right”, nghĩa là “xoay sang trái”, “xoay sang phải”. Có thế thôi mà hút hồn chàng La.

Vi tính cả chiều, nên cũng kệ chàng La hí hoáy với GPS. Nàng ngẩng đầu đón những tia nắng trốn đùa trong vòm lá ven đường, tặng lại những nụ cười tươi mát cho những cái ngắm nhìn thân thiện của người qua đường lén chiêm ngưỡng vẻ đẹp thánh thiện của nàng.

¨¨¨¨
Sau khi đi xem phim về, Vi và La cũng phải nhanh nhẹn thu xếp đồ đạc rồi đi ngủ. Mai Vi lại phải bay đường dài qua châu Âu, nghĩ đến đã ớn người…

Vừa chợp mắt ngủ được một lúc, Vi lại nghe La nói nhỏ “turn left”. Chiều La, Vi nằm xoay sang trái, loay hoay rồi cũng ngủ lại được.

Lúc nữa Vi lại nghe thấy La thì thào “turn right”… Hơi bực mình, rồi Vi cũng xoay sang phải.

Vi mơ thấy sắp hạ cánh xuống Paris… La lại thì thầm “turn left”. Lại tỉnh, hơi tức rồi… Nhưng thôi… Vi lại nằm xoay sang trái.

“Turn right”. Vi ngồi bật dạy, cho cái quật vào lưng La! La giật bắn mình, mở mắt hỏi sao chuyện gì? Điên người nhưng Vi bật cười, ra chàng vẫn đang mơ cái GPS trong đầu chứ đâu phải mơ mình!

Mà thôi dạy cho nó lệch giờ một thể!

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 60 other followers