RSS Feed

Category Archives: . Luận Ngữ

Spinning

Trang Châu mời Cụ Hinh qua chơi. Vợ Trang Châu lại chiều Cụ Hinh, làm cho bữa cơm rất “thanh”.

Cụ Hinh bảo.

« Trang Châu suy nghĩ như thế nào ạ? »

« Tôi nhặt một cái ý, đem thả rông vào trong đầu mình, cho nó quay tít, spinning… »

« Có lẽ mình quay nhanh vừa thôi, nhanh quá thì tổn thọ, hoá ra tổng số vòng quay thành ra lại ít hơn. »

Vợ Trang Châu mải nghe chuyện, cứ cái muôi quay tít bát canh. Chợt giật mình quay sang.

« Thế Cụ Hinh suy nghĩ như thế nào ạ?”

« Tôi nhặt một cái ý, đem thả rông vào trong đầu người khác, cho nó quay tít, spinning… »

Trang Châu nhẹ nhàng quay sang.

« Em làm sánh hết cả canh ra bàn rồi. Có lẽ mình quay nhanh vừa thôi, nhanh quá thì tổn thọ, hoá ra tổng số vòng quay thành ra lại ít hơn. »

Đa phương tiện

Ông Suề ghé thăm Cụ Hinh. Lâu quá rồi mới gặp lại nhau.

Chuyện trò mươi phút, Cụ Hinh bảo.

“Chả nhẽ tôi nhầm, nhưng bác Suề ạ, bác không giống nhiều mấy với bạn Suề của tôi ngày nào.”

Ông Suề gãi đầu.

“Để tôi nhớ lại cái đã… Hồi trước tôi chuyện trò với Cụ Hinh như thế nào nhỉ…? Hay là vì tôi lâu nay đã quen thể hiện qua công nghệ đa phương tiện, mà chúng ta nói chuyện như thế này thì ít phương tiện quá!”

Hỗ liên võng

Nếu như người Việt không gặp người Âu, họ sẽ vẫn dùng chữ vuông.

Và sẽ không có chữ “Internet”.

Nền chữ vuông này không có khả năng nhập cảng chữ mới, vì nó không biết ghi âm. Nó là một hệ thống luôn luôn phải “dịch”, cái gì cũng “dịch”, “dịch theo sở thích”, tạm gọi là “nền dịch học”.

Nền chữ vuông này về căn bản sẽ luôn luôn dùng lại chữ cũ, để đong chở nghĩa lạ, chả có cách nào khác. Và thường thì nghĩa lạ sẽ bị ức chế, hoặc bị lai căng bởi chính những chữ cũ.

Các khái niệm, mô hình lạ… một khi rơi vào hệ thống này thường sẽ bị dịch đi dịch lại, cho đến khi chúng bị mất nghĩa, bị đổi nghĩa, bị thuần hoá thành ra của hệ thống cũ. Cải cách, canh tân… rất khó khăn.

Không có “internet”, bạn sẽ có cái gì đó đại loại như hỗ liên võng 互聯網

Đừng buồn cười, xung quanh bạn nhiều người vẫn rất mê dùng rất nhiều chữ gốc vuông mà có khi chính họ không hiểu, và không cần hiểu, những “hàn lâm”, “viện sĩ thông tấn”, “công hàm”, “bị vong lục”, vân vân.

Với nhiều người, việc dùng những từ làm người khác không hiểu, đó chính là thế mạnh của họ, việc đó độc lập với việc chính họ có hiểu chúng, hay là không.

Người xứ ta qua đôi mắt người ở Pháp

 
Mắt bạn nhìn, đã là một chuyện.
Người ta lại có thể dùng được mắt của bạn, để mà rồi nhìn ra tiếp nữa, lại cũng là một chuyện.
 
Như thế, gọi là mênh mang.
Cụ Hinh 
 
– 
 
(PLO)-  Người ở Pháp thực ra cũng là người xứ ta thôi, ông là Hoàng Hồng Minh, tác giả của cuốn sách được gắn với một thể loại mới toanh “tản bút- tùy văn” với tên gọi “Lòng người mênh mang”.

Cuốn sách vừa ra mắt bạn đọc thủ đô tối 6-8 với sự có mặt của GS Ngô Bảo Châu- người được giới thiệu với “nick name”: Hòa thượng thích học toán.

Cuốn sách như lời rao của đơn vị tổ chức là hội tụ khá nhiều cái duy nhất: Cuốn sách duy nhất của Alpha Books được Giáo sư Ngô Bảo Châu ngỏ ý được viết lời giới thiệu.

Cuốn sách duy nhất của Alpha Books bạn đọc không tìm được thông tin giới thiệu về tác giả theo cách thông thường…và đặc biệt là nhà làm sách cũng khuyên: Cuốn sách duy nhất mà bạn chỉ nên đọc rất ít trang mỗi lần và đọc nhiều lần mỗi trang…

Tác giả (trái) và GS Ngô Bảo Châu tại lễ ra mắt. Ảnh V.THỊNH

Thực ra, cách gọi thể loại như thế nào đi chăng nữa thì mạch xuyên suốt của cuốn sách vẫn là những chuyện trò của tác giả với bạn bè, trong đó khi tác giả là cái tôi dẫn truyện, khi tác giả bấu víu vào một nhân vật khác để bộc lộ ý đồ. Lúc này tác giả là Cụ Hinh, lúc khác đã ẩn mình vào ông A, bà B nào đó.

Tất cả cũng nhằm vạch ra những góc nhìn của tác giả về xứ ta, cái xứ mà ông cho rằng: “Người dân xứ ta vốn là dân vui vẻ, Cụ Hinh rất tin như vậy. Có điều gần đây dân ta hay cáu gắt, bực bội, bận rộn, cẩu thả, bữa bãi, ồn ĩ khôn nguôi”- trích “Xã hội vui vẻ”.

Điều thú vị ở những bài viết ngắn trong sách đúng như nhận xét của họa sĩ Lê Thiết Cương, người đã nhận vẽ bìa và minh họa cho cuốn sách hoàn toàn tự nguyện là: Những câu chuyện nhỏ nhưng nói chuyện lớn.

Chẳng thế mà chỉ từ cái cửa quay ở các khách sạn lớn, lòng vòng đưa đẩy thế nào rồi tác giả lại nâng tầm triết luận kiểu như: “Cái quy tắc của xã hội văn minh phải chuyển bằng được ra ngoài, khách thể hóa chúng. Con người phải được vào nề nếp, bị kỷ luật hóa bằng chính những đồng thuận đã được chuyển ra ngoài”.

Hay từ câu chuyện dân gian “Lợn cưới, áo mới” mà thành cái kết đầy ám chỉ như: Người xứ ta có rất nhiều nét hay/ Riêng về lời khen thì có vẻ hà tiện quá…

Câu chuyện được kể trong “Lòng người mênh mang” là những sự vật, hiện tượng mà con người đô thị va đập hàng ngày trong xã hội, nhưng không phải lúc nào chúng ta chạm, sờ, bấu, đập..vào nó mà nhận ra được.

Cái hay của tác giả đúng như GS Ngô Bảo Châu đã viết trong lời tựa: Không tranh thủ lên lớp chúng ta mà nhẫn nại đóng vai trò Dế Cụ.

Đúng là xứ ta qua mắt người sống ở xứ người mang hình hài của một nơi chốn ừ thì cũng nhiều cái dang dở, khổ sở, ẩn ức…nhưng đôi lúc cũng hài hước, thú vị lắm…

Viết Thịnh

http://plo.vn/van-hoa-giai-tri/nguoi-xu-ta-qua-doi-mat-nguoi-o-phap-487797.html

D ị c h h ọ c

Bản tiếng Việt từng có tiền lệ “dịch” đầu đề “The Thorn Bird” thành ra “Tiếng chim hót trong bụi mận gai”, thoạt nghe cứ tưởng là tiếng hót của người dịch.

Bản tiếng Pháp cũng theo chủ nghĩa tuyên huấn, “dịch” thành “Những con chim giấu mình đến chết”, cố cầm tay dắt lối người đọc.

Nhưng mà có sao đâu.

Cũng có thể rằng, loài chim luôn cố bay lên cho đến được đỉnh của những cây Thorn cao nhất trong những cánh rừng ở xứ Úc, kịp trước khi phải chết, loài ấy một khi chúng di cư sang đất Việt sẽ phải học thích ứng luồn lách để sống được và hót trong những “bụi mận gai”.

Còn nếu chúng bay được đến tận nước Pháp, chúng sẽ phải biết tự cải trang, để được chết dưới một cái tên khác.

Ngại sống, thích lên lớp

Có cuốn sách nói.

“Chết là một phần tự nhiên của sự sống mà tất cả chúng ta chắc chắn sẽ phải đương đầu, không sớm thì muộn.”

Đã là tự nhiên, thì cần gì phải đương đầu. Trong một số trường hợp còn không thể kịp biết cái chết của mình xảy ra.

Nhiều người theo Phật học sợ sự sống, nhưng lại chủ trương “tái sinh ở kiếp sau”, đây là một mâu thuẫn vô cùng về lý thuyết. Đáng nhẽ chỉ việc gạch cái chủ trương lý thuyết đó đi, là hết chuyện.

Nhưng mà, gạch nó đi, thì còn biết rao nói chuyện gì?

Ngại sống, thích lên lớp, đấy là cái gốc của vấn đề.

Nếu yêu cuộc sống, dám sống, thì tha hồ chủ trương “tái sinh ở kiếp sau”, cho đời mình càng mãi thêm vui.

 

Bạn bè cho chữ

DSC07193

Nhầm không nhầm

Bác Tộ cho Cụ Hinh xem tấm ảnh xưa đang thưởng trà cùng người bạn. Nom cứ như hai bác Tộ sinh đôi đang thưởng hai tách trà sinh đôi.

Bất giác, Cụ Hinh bảo “bác Tộ thưởng trà cùng bác Tác à?”

“Đúng rồi, sao Cụ Hinh tài thế? Đây là bác Tác người Hoa, bạn xưa của tôi.”

“Dạ, xin lỗi bác Tộ.”

“Đúng, sao lại xin lỗi?”

“Dạ, tôi buộc miệng ạ, thực ra chỉ là vì nhìn thấy chữ ‘Tộ’, mà nhầm ra thành chữ ‘Tác’. Đây này, vết mực chữ ‘Tộ’ còn mờ mờ ở góc này đây”.

“Không, không phải, đấy là chữ ‘Tác’.”

“x¨h¨¨ v¨¨v¨”

‘Xã hội vui vẻ’ của Hoàng Hồng Minh

Thứ Sáu, 08/08/2014 08:40

(Thethaovanhoa.vn) – Hoàng Hồng Minh tếu táo cả khi tả anh bạn Ngô Bảo Châu: “Thày Thích Học Toán là người mẫn cảm. Giữa ăn ngon và mặc đẹp, thày đặt trọng tâm vào lĩnh vực thứ nhất. Ngược lại thày mê phụ nữ mặc đẹp hơn phụ nữ ăn ngon”.

Nhắc đến tác giả Hoàng Hồng Minh, độc giả trong nước chưa thấy quen, nhưng giới trí thức tinh hoa thì không lạ. Anh học logic học, là chuyên gia công nghệ thông tin tại Pháp. Hai ngành đó khiến anh tự nhận bị biến thành một “con cá khô”, nhưng tình yêu đối với “những dòng chảy đa văn hóa” đã giúp con cá khô “quẩy mình” trở lại.

Cuốn sách đầu tay của Hoàng Hồng Minh, tản bút tùy văn Lòng người mênh mang (Quyển thứ nhất), ra mắt tối 6/8 tại Không gian sáng tạo Trung Nguyên, Hà Nội.

Xã hội vui vẻ – ra sách để tụ tập đàn hát

Hoàng Hồng Minh bắt đầu viết blog cách đây vài năm với biệt danh Cụ Hinh, đối đáp tung hứng cùng “Hòa Thượng Thích Học Toán” (GS Ngô Bảo Châu, một người bạn chí cốt của anh). Thế rồi, tiếp tục những bài viết khác đăng ở nhiều nơi. Những bài viết đó làm nên Lòng người mênh mang.

Tác giả Hoàng Hồng Minh (ngồi ôm đàn) hát cùng GS Ngô Bảo Châu và TS Giáp Văn Dương. Ảnh: Mi Ly

Hoàng Hồng Minh không giấu diếm một niềm đam mê lớn của mình là chơi đàn và ca hát. Có cảm giác anh tổ chức ra mắt sách cốt để… chơi nhạc. Với công chúng dự buổi ra mắt sách, rất đông giới trí thức, việc chứng kiến Hoàng Hồng Minh đàn hát, Ngô Bảo Châu và Giáp Văn Dương cùng các con gái nhẩm hát theo ca khúc Let It Be của The Beatles hay Wonderful Tonight của Eric Clapton cũng là một kỷ niệm vui vẻ.

Với tính cách đó, không lạ chút nào khi những bài viết ngắn của Hoàng Hồng Minh như các tiểu phầm, đầy hài hước, châm biếm. Anh nhất quyết đưa cái cười vào trang viết với bất kỳ đề tài nào, kể cả những đề tài xã hội nghe chẳng vui chút nào.

Chuyện nhỏ và chuyện lớn

Họa sĩ Lê Thiết Cương nhận xét: “Anh Minh từ những chuyện rất nhỏ nói về những chuyện rất lớn”, nhưng sẽ đầy đủ hơn nếu thêm một ý ngược lại: Có những đề tài nghe to tát nhưng vào văn Hoàng Hồng Minh lại giản dị lạ lùng.

“Cụ Hinh” nói chuyện niềm tin trong xã hội từ những chai xì dầu, nước mắm, nói chuyện khoảng cách phát triển giữa đô thị – làng ven đô,  từ giấc mơ ăn Tết ở trung tâm Hà Nội của một ông cụ mà cả đời không thực hiện được. Hoàng Hồng Minh quan niệm: “Trên thế giới người ta đưa ra rất nhiều khẩu hiệu để phấn đấu cho một đời sống no ấm, tiến bộ, dân chủ, kỷ luật, văn minh… Người ta quên rằng vui vẻ là cực kỳ quan trọng”.

“Người dân xứ ta vốn là dân vui vẻ. Cụ Hinh rất tin như vậy. Có điều gần đây dân ta hay cáu gắt, bực bội, bận rộn, cẩu thả, bữa bãi, ồn ĩ khôn nguôi. Vậy thì phải tìm cách trở về vui vẻ thôi” – anh viết. Chơi đàn, ca hát nghe có vẻ không phải chuyện lớn, nhưng nếu khiến con người vui vẻ thì lại là chuyện rất lớn.

Hạ Huyền
Thể thao & Văn hóa

Đứng yên đã, nào…

Mải làm điệu mãi
Ngã lăn ra đấy
Có mà
Chết nhau…

DSC06776

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 95 other followers