RSS Feed

Category Archives: . Luận Ngữ

N ó i t r ư ớ c, n g h ĩ s a u

Posted on

Mỵ Châu hỏi.

“Nói trước, nghĩ sau, có nên không ạ?”

“Có lúc cũng nên.”

“Ơ, Cụ Hinh mà lại bảo ‘cũng nên’ nhé!”

“Chứ sao.”

“Sao, là thế nào ạ?”

“Nói, nhiều khi là để tống bớt chữ trong đầu ra. Khi chữ đầy chặt cứng đầu, thì người ta không nghĩ được nữa, nên phải mở đường cho chúng thoát ra, rồi thì mới nghĩ lại được tiếp.”

“À… mà có khi như thế, nhỉ… thảo nào, em thấy có nhiều người chắc là rất giỏi, rất lắm chữ, nhưng mà họ cứ phải nói trước đã, rồi nghĩ sau. Em cảm ơn Cụ Hinh nhé.”

C h ợ c h ữ

I.

Cụ Hinh đi lạc vào chợ chữ. Các thày mời đon đả «bác mua chữ giúp đi ạ ».

Đáp công người ta mời hoài, Cụ Hinh thăm hỏi.

« Chào các bác, chẳng hay chữ nào đắt, chữ nào rẻ.»

« Chữ nào cũng như nhau thôi ạ. Đây, hai chữ người ta mua nhiều nhất, ‘nhẫn’ đây, ‘nhàn’ đây, cùng một giá ạ. »

« Sao như có hai chữ nằm quảnh ở góc kia lại có giá bằng chỉ bằng một chữ thường? »

« Dạ, đấy là hai chữ ‘tác’, và ‘tộ’, khó phân biệt nhau, nên bán hai chữ kèm nhau rẻ như một chữ ạ.”

II.

Cụ Hinh hỏi.

« Thày có vẽ giúp được chữ ‘nhi-nhô’ không? »

« Dạ, nhà chỉ quen bắt chước vẽ theo lại những chữ mẫu hay sẵn có rồi, chứ chữ ‘nhi-nhô’ thì không thấy có mẫu, nhà không biết vẽ nó ra sao đâu ạ.”

Đ ồ n t i n

Mỵ Châu hỏi « Cụ Hinh à, có công nghệ để đồn tin không ạ? »

« Có chứ, nhiều. »

« Ví dụ ạ? »

« Mỵ Châu chịu khó đào một cái hố thật sâu, ở nơi không có một ai.

Rồi trèo xuống đó, nói ra điều không nhịn được.

Rồi trèo lên, lấp lại hố.

Thế là xong. »

P h ó d ự

Cụ Hinh được nhắn đến dự buổi gặp mặt vui vẻ đầu năm ở phường.

Cô thư kí phường xinh lơ đưa tờ giấy thăm dò cho Cụ Hinh “Vì một phường hiện đại”.

“Cô ơi, mục ‘chức vụ cao nhất đã từng trải qua’, tôi ghi như thế nào nhỉ? Tôi chưa bao giờ có chức vụ gì cả.”

“Dạ, vậy bác cứ ghi ‘phó dự’, cũng được ạ.”

“Nghĩa là gì ạ?”

“Dạ, phó phường viên dự khuyết ạ.”

Đ ầ y đ ủ

Ông Luống qua chơi, mở iPad “Cụ Hinh xem tí này, bài diễn văn tôi chúc các phường viên nhân dịp cuối năm”.

… Hết bài diễn văn, ông Luống bước xuống trong tiếng vỗ tay vang dội ở hội trường phường, vỡ cả tiếng loa iPad…

“Tôi phát như biểu thế, là được chứ ạ, Cụ Hinh? Lời chúc có quên sót điều gì không ạ?”

“Bác chúc mọi người rất đầy đủ, rất chi tiết, chằng chịt. Nhưng mà tôi không kịp nhớ hết, xin bác Luống nhắc lại hộ cho ạ.”

“Dạ… Tôi cũng chịu thôi… không nhớ nổi. Cô thư kí của tôi đã cố gắng tổng hợp các lời chúc trên nhiều báo từ nhiều chục năm qua, và gói ghém kĩ chúng vào bài diễn văn của tôi đấy ạ.”

Thờ cúng

Cụ Hinh ghé thăm cụ Nhác ở vùng quê. Cụ Nhác đang thắp hương bàn thờ. Bàn thờ của cụ Nhác rất lớn.

Xong việc, cụ Nhác mời Cụ Hinh nước vối quê.

“Chẳng hay, bàn thờ của cụ Nhác thật là rất lớn ạ.”

Cụ Nhác thong thả.

“Tôi thờ không phân biệt trẻ già, trong nhà trong họ cứ có ai chết, là tôi thờ cả, cho nên quả là đông đảo.”

“Vâng.”

“Ở xứ quê tôi, thì chỉ còn có việc thờ người chết là thiêng, chứ còn có việc gì ai coi ra gì đâu. Cụ Hinh xơi nước vối quê đi, kẻo nguội ạ.”

Li ti

Mỵ Châu mời Cụ Hinh càfé week-end.

« Em thấy quanh đây có những người say những chuyện rất to. »

« To thế nào? »

« Ví dụ họ luận bác này không đáng được giải Nobel, cô kia nom thế mà cũng hoa hậu. »

« Họ có nói theo chỉ đạo của ai không? »

« Chắc là không ạ. »

« Thế thì bình thường, tự do nói ra, miễn là đừng bạo lực. »

« Sau đó có ai vừa khác ý, thì họ nổi xung. »

« Thế họ có bị ai bắt giữ không? »

« Chắc là không ạ.”

« Thế thì bình thường, miễn là đừng bạo lực. »

« Vâng, em muốn biết cái khác, tại sao họ chỉ thích những chuyện rất to? »

« Rất to, thì có thể là dễ nhìn hơn là rất nhỏ… Cái chữ trên menu bé li ti thế này… chịu thôi, Mỵ Châu đọc hộ nhé.”

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 112 other followers