Dòng thông tin RSS

Category Archives: . Luận Ngữ

Thăm xứ Kì Èo

Vua xứ Tì sai biên một phong thư đưa cho Cụ Hinh, nhờ cầm sang thăm vua xứ Kì Èo hàng xóm.

Cụ Hinh rẽ đường vào xứ Kì Èo, qua làng này, bản nọ. Xứ Kì Èo độ vài trăm nóc nhà, ăn ở thưa thớt.

Vua xứ Kì Èo nhận phong thư, sai đọc, rồi liền đó mở lễ rượu quả rừng mời Cụ Hinh.

Nhà vua hỏi chuyện.

-”Vào xứ Kì Èo, Cụ Hinh thấy dân chúng ra sao?”

-”Thưa Đức Vua, tôi thấy dân chúng nói năng như lãnh tụ.”

-”Ngươi thấy thế là lạ à?”

-”Vâng, tôi băn khoăn, như thế thì Đức Vua làm sao trị vì được xứ sở ạ?”

-”Đừng lo Cụ Hinh à, họ chỉ giỏi bắt chiếc cái vỏ lời của ta thôi, nhưng ta là siêu lãnh tụ của họ.”

Thế nào là tương đối, thế nào là tuyệt đối

Đã hết giờ thuyết trình, cử tọa vẫn không chịu ra về.

Ai ai cũng hăng hái thắc mắc inh củ tỏi về sự khác biệt giữa tương đối và tuyệt đối liệu có là thật hay không.

—-

Anh La lại phải đăng đàn.

-”Các bạn cứ hiểu như thế này nhé.

Sống là tương đối.

Chết là tuyệt đối.

Rõ cả rồi chứ ạ?”

Cả hội trường lặng đi. Mọi người lục tục buồn rượi ra về. Nhiều người lấy mùi soa ra chấm mắt.

—-

Anh La quay sang thổ lộ với ông Đô, Viện trưởng Viện Trừu Tượng học, “tôi quả là lấy làm tiếc, là đã làm các anh chị em phải buồn đời đến như thế…”

Ông Đô mắt đỏ hoe, không nói năng gì.

Chí ít

Romeo hỏi Juliet.

- “Em có thể yêu ta chí ít được không?”

Juliet cười chúm chím.

- “Ít thì được. Chí ít thì không.”

- “Sao vậy?”

-” Romeo à, ‘chí ít‘ là một lý tưởng để nhắm tới, để tiến gần tới, mà không bao giờ đạt tới được!”

“Ai là Qui?”

Anh La ấm ách hỏi chuyện.

- “Cụ Hinh à, ngoài đường người ta đang lên cơn học tiếng Pháp hay sao, cứ lạo xạo ‘Ai là Qui‘ suốt!?”

- “À rồi, ta thì cứ nghe loáng thoáng ‘ái chà ki‘ xung quanh, điên cả người, tưởng người ta chọc quê mình.

Thày Thichhoctoan vừa viết thư giải thích lại cho ta rồi, rằng đấy là cái địa chíAi và Ky‘ gì gì đó thì phải!”

Tại sao vẫn còn có người say mê kiêu khoác?

Anh La hỏi chuyện.

-” Cụ Hinh à, tại sao vẫn còn có người say mê kiêu khoác nhỉ?”

-”Bởi vì người ta vẫn còn hy vọng.”

-”Hy vọng gì ạ?”

-”Hy vọng sẽ còn kiêu khoác được hơn như thế nữa.”

“Tôi khỏe!”

Ông Tộ mời trà Cụ Hinh.

Đang thưởng trà thì ông Tộ bị lên cơn nấc. Khổ thân.

Mỗi lần nấc, ông Tộ lại tự nói như hô “tôi khỏe!”.

—-

Phải hết mười lăm phút ông Tộ mới qua được cơn nấc.

Cụ Hinh hỏi thăm ông Tộ, đoạn tò mò “sao ông cứ phải hô khẩu hiệu ‘tôi khỏe!’ mỗi khi bị nấc vậy ạ?”

-”À, bà nhà tôi cấm tôi kêu ca rầu rĩ, nên tôi phải nói như thế.”

-”Thế nếu thay vì kêu ca rầu rĩ, ông không nói gì thì sao?”

-”À, bà nhà tôi bảo nếu có đau mệt gì, thì phải nói ra, cứ im như thóc thì kẻo rồi có ngày đi luôn, không ai biêt đâu mà lần.”./.

Thôi sủa học

Mỗi lần chàng mèo Abricot đi ngang qua một nhà hàng xóm thì y như rằng cậu chó lực lưỡng nhà này nhảy ra sủa dữ dằn. Chàng Abricot nhảy phắt lên bờ tường, ngồi ngó chú chó sủa hồi lâu, rồi đủng đỉnh đi tiếp men tường về nhà mình.

Không chỉ với Abricot, mà với bất cứ động tĩnh gì, chú chó này cũng nhảy ra sủa lấy sủa để ngay.

—-

Lâu dần, chú chó nọ khi thấy Abricot cũng thưa sủa dần. Gần đây có khi vừa sủa một câu, thấy Abricot ngắm xuống, chú chó cũng vẫy đuôi ngắm lại.

Rồi một hôm, Abricot hỏi vọng xuống.

- “Tôi là Abricot. Thế bạn tên là gì ạ?”

- “Tôi là Hugar.”

- “Tớ nói với bạn một câu nhé.”

- “Ừ, nói đi.”

- “Đừng sủa lăng nhăng làm gì, nên tập những bài nói, những bài hát cho hay, để mà vui cùng bạn bè thì hơn.”

- “Nhưng mà Abricot phải chơi với tớ nhá.”

- “Tất nhiên rồi. Nhưng mà đừng sủa lăng nhăng cả với bất kì ai khác nữa, được không?”

Hugar vẫy đuôi, đầu gật lấy gật để./.

Bặt tin, lành tin

Cụ Hinh lại có dịp ghé thăm xứ Tì bé xíu, mấy mươi nóc nhà.

Nhân lúc trà đàm, vua xứ Tì mời Cụ Hinh xem tờ báo xứ sở, ba tháng ra một lần.

-”Cụ Hinh thấy báo chí xứ ta thế nào?”

-”Sạch sẽ, toàn tin lành.”

-”Thế sao Cụ Hinh lại tủm tỉm vậy?”

-”Thưa Đức Vua, ta mải nghĩ tới cái chuyện người Ănglê có cái tật hay nói ‘bặt tin, lành tin’.

Họ ngây ngô thật! Chả nhẽ mình bặt tin, thì khỏi phải ra tờ lành tin?”

Không phải chuyện của Romeo lẫn Juliet

Romeo và Juliet nằm tắm nắng trên bãi cỏ ven hồ. Chẳng nói năng gì.

Ở một ghế băng không xa đó, một đôi bạn trẻ đang tư lự. Chả định nghe gì, mà gió cứ vẳng tới câu được câu chăng chuyện tỉ tê của họ.

-”Thật đấy, anh chết vì em”.

-”Thế sau khi anh chết vì em, thì anh sẽ chết vì ai?”.

-”Em kĩ tính thế! Cứ biết là lúc ấy anh đã là liệt sĩ vì em!”

Juliet cại ngón chân cái vào mắt cá chân Romeo./.

Biết cả rồi

Kết buổi đàm đạo, ông Plato hắng giọng.

-”Những điều ta vừa nói, các ông thực ra đã biết cả rồi. Từ lâu lắm. Từ khi các ông vừa mới sinh ra.”

Một ông loay hoay đứng lên.

-”Vậy, sao ngài lại còn phí công nói lại chúng như thế ạ.”

-”Vì bây giờ, ta muốn ông nhắc lại những điều ta đã bàn luận, để ta nhìn lại xem ta có còn nhớ chúng đúng không?”

-”Dạ, xin lỗi ngài… đúng lúc này thì tôi lại quên phỗng mất hết chúng rồi ạ!”

Yêu nhau, chỉ tổ hại sức khỏe

Ông Tộ hỏi chuyện Cụ Hinh.

-”Tôi xem báo, thấy họ nói rằng với một số người, thì yêu nhau chỉ tổ hại sức khỏe.
Tôi thấy thế thì phân vân quá. Có phải vậy không ạ?”

-”Vâng, chắc là như thế.”

-”Thế thì, họ còn yêu nhau để làm quái gì nhỉ?”

-”Vâng, để họ hại sức khỏe.”

Thà không hiểu nhau, còn hơn suýt hiểu nhau

Posted on

Bạn Cụ Hinh
quen biết
nhiều đôi vợ chồng
ta/tây
hay
tây/ta
rất hòa thuận.

Cho
đến
khi
họ
bắt đầu
nói được tiếng của nhau.

Bạn Cụ Hinh
quen biết
nhiều đôi vợ chồng
ta/ta
hoặc
tây/tây
rất rối rắm.

Cho
đến
khi
họ
bắt đầu
không nói được tiếng của nhau.

Vãn Cảnh Nuocdenchan

Posted on

Anh La mời trà Cụ Hinh, đọan bóc cái phong bì tươi mát của Hiệp Hội Vãn Cảnh vừa gửi tới. Vừa đọc, lại vừa tủm tỉm.

Cụ Hinh đâm sốt ruột.

-”Anh La à, đọc to lên cho ta nghe với nào.”

Anh La hắng giọng… lại hắng giọng…

“Hiệp hội Vãn Cảnh xin điểm tin tuần qua liên quan đến bạn bè vãn cảnh Nuocdenchan.

Tuần qua rất tiếc là không có ai từ châu Phi, hay từ Nam Mỹ đến vãn cảnh Nuocdenchan cả! ;-( Hai miền này có lẽ cần được người Việt đến đó thăm dò và mở mang thêm.

Còn lại thì từ mọi miền đều có bạn bè đến ghé.

Nếu chưa có bạn nào từ Bắc Triềutiên đến ghé thăm, thì cũng đã có bạn đến từ Cuba. Cuba có internet! Ngoài ra thì việc dạy tiếng Việt cho người ở Trunghoa lục địa hóa ra quan trọng hơn là cho người ở Đàiloan.

Nền vãn cảnh trong nước Việt chiếm ngôi mạnh mẽ nhất, thật là vui! Điều đặc biệt là Hoakì luôn luôn chiếm soái ở ngôi thứ hai, giành giải năng động! Lại còn đặc biệt hơn nữa, ngôi thứ ba đã thuộc về Thụysĩ, vượt lên trên nước Pháp lười nhác.

Bạn bè xa xôi nhất không quản cung đường, là New Zealand không mệt mỏi!”

—-

Cụ Hinh vui vẻ tiếp trà Anh La.
./.

Hiền nhân, ngây ngô

Posted on

Hiền nhân ái ngại nhìn người ngây ngô bên đường.

-”Ta muốn cho ông một lời khuyên, người có nhận không?”

-”Được, nhưng ông phải trả tôi tiền công tôi nghe ông nhé.”

Vô tận, hữu tận

Posted on

Anh La hỏi chuyện Cụ Hinh.

-”Cụ Hinh à, vô tận là gì nhỉ?”

-”Anh La à, thế anh biết cái hữu tận chứ?”

-”Vâng, chắc là có ạ.”

-”Thì vô tận là cái tồn tại đem trừ đi cái hữu tận à.”

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 60 other followers