Lưu trữ | Tam Quốc RSS for this section

Trương Phi cải thiện tranh trừu tượng

Trương Phi người nước Yên mới đây chuyển sang làm thêm về vẽ tranh trừu tượng. Phi đã có vài triển lãm, nhưng chưa thật bằng lòng, vì nhiều người đến xem mặt mũi tỏ ra vẫn hiểu tranh Phi.

Phi hẹn gặp Anh La ở nhà hàng càfê “Nước mắt Mặt Trời”.

-”Anh La à, làm thế nào để tranh của tôi trừu tượng thêm được nữa?”

-”À, cái đó thuộc về lĩnh vực siêu trừu tượng, lĩnh vực của người giảng tranh Phi à.”

Chén trà Gia Cát nửa mừng nửa lo

Ông Gia Cát Lượng ghé chơi nhà Cụ Hinh, mặt mũi nửa mừng hớn, nửa âu lo.

Pha trà mời Gia Cát, Cụ Hinh hỏi “ông Lượng vừa đi chơi một vòng, cái gì mừng quậy, cái gì khiến lo?”

-”Tôi qua mấy vùng, thấy người ta có câu ngạn ngữ đời nay, mà xưa không thấy.

Họ bảo, cứ nén ba anh nông dân lại, thì thành ra một Gia Cát Lượng.”

-”Ông thấy thế nào?”

-”Mừng. Mình được sinh ra có một lần, mà lại được coi bằng ba người được sinh ra, còn muốn gì nữa.”

-”Thế ông lo nỗi gì?”

-”Lo là mấy người này chưa nghĩ ra chuyện khác.

Lo rồi nhỡ một hôm họ tỉnh ra nửa chừng, rồi đòi đem Gia Cát này ra chẻ làm ba, để mà có được ba anh nông dân.”

Gia Cát Lượng dò nước đến chân

Ông Gia Cát Lượng để dành được ít tiền cắt thuốc, lại viễn du một chuyến.

Không đi Kỳ Sơn, mà qua Nuocdenchan thăm Cụ Hinh.

—-

Cụ Hinh đãi ông Lượng thật đơn giản : con mực nướng, và chai rượu vang đỏ Pháp Quốc.

Lúc nâng cốc, Cụ Hinh hỏi.

-” Ông Lượng thấy thời xưa với thời nay, có khác nhau gì nhiều không?”

-” Có chứ Cụ Hinh!

Xưa tôi mê mấy thứ rượu vùng Xuyên, nay thì cái vang đỏ Pháp Quốc này nó chinh phục mình.

Xưa quý nhau thì tặng nhau nàng hầu, nay thì ông Tổng thống tiềm năng của Pháp Quốc bị còng vì bị nghi là lả lơi quá hạn với cô hầu phòng Sở Phi Tân.”

Ông Lượng thế mà răng còn tốt, vẫn nhấm nháp được cái râu mực.

Đoạn ông Lượng hỏi.

-”Cụ Hinh à, chỗ thân tình tôi cứ hỏi nhé.

Trung Hoa giờ đang thịnh khí. Cụ Hinh không phải người Hoa. Cụ Hinh cảm thấy ra sao?”

-”Tôi nghĩ thịnh suy là chuyện thường tình.

Trung Hoa thịnh, thì tốt cho Trung Hoa.

Nhưng khi một thực thể nạp năng lượng vào mình, nó nạp cả cơ, và cả nguy cho mình.”

-”Cụ Hinh nói xa quá.

Tôi muốn hỏi là các nước bé hơn chung quanh Trung Hoa có xôn xao lo lắng gì không?”

-”Thế này ông Lượng à.

Nếu Trung Hoa là nước duy nhất trong thiên hạ, thì chả có nước nào khác để còn lo chuyện nước Trung Hoa.

Bằng không thì có các nước nằm trong cái quần thể tôi gọi là “Không Trung Hoa”.

Nếu các nước này không hiểu ra lẽ đó, thì họ sẽ dần dà gia nhập cái quĩ đạo Trung Hoa.

Nếu các nước này hiểu ra lẽ đó, thì họ khắc sẽ củng cố cái quần thể “Không Trung Hoa” đó.”

-”Vậy Cụ Hinh thấy vấn đề chính không phải là từ phía Trung Hoa?”

-”Không.

Vấn đề chủ yếu không phải là từ phía Trung Hoa, mà chính là từ phía quần thể các nước “Không Trung Hoa”, họ muốn gì, và sẽ làm gì với nhau.”

Ông Lượng xin cái tăm để gỡ cái râu mực trong kẽ răng.

-” Cảm ơn Cụ Hinh đã san sẻ suy tư.

Mà có lẽ như thế Cụ Hinh à.

Nếu người ta biết cân thế và lực, thì thiên hạ phải yên thôi.

Tôi đi chơi Cụ Hinh chuyến này về, thấy cũng an lòng.”

Tiễn trà Gia Cát

Trước khi ra về, Gia Cát Lượng dùng trà bên hồ cá cùng Cụ Hinh.

Cụ Hinh hỏi chuyện.

- “Ông Lượng à, xưa một đời lặn lội gió bão như thế, ông thấy được mất của mình thế nào?”

- “Nghĩ lại, ta lấy làm lạ chính mình.

Chỉ vì ông Lưu Bị có họ hàng xa xôi với vua nhà Hán, lại ba lần hạ mình đến nhà ta cầu mong, thế mà ta dấn thân khởi sự.

Chẳng hóa ra những quyết định to tát nhất trong đời người lại bị dẫn dắt bằng chút tiểu tiết thụ động như vậy ru?

Có thế thôi.

Ngàn năm vẫn đây

Ông Gia Cát Lượng ở chơi với Cụ Hinh từ mấy ngày nay.

Đêm hôm trước cả hai ngồi đánh cờ, thưởng trà sen mãi bên cửa sổ.

Khuya về, chợt Lượng bảo :

- “Không biết giữa Cụ Hinh đêm nay, với cái đêm ta còn ở Kỳ Sơn hơn mười bảy trăm năm về trước, liệu còn có cái gì gần như nguyên si, để có thể sẻ chia không nhỉ?”

Cụ Hinh khoan thai đứng dậy, ra vén màn cửa sổ.

Bầu trời đêm nay lóng lánh các vì sao.

-”Ông Lượng à, đây, bầu trời sao đêm Kỳ Sơn ấy, vẫn nguyên đây.”

Vạ khoác – hồi mười

Thời Tam Quốc sau khi Lưu Bị chết, Gia Cát Lượng cúc cung tận tụy lo việc triều chính.

Yên bề với Mạnh Hoạch xong với trò chơi bảy lần bắt thả, Lượng xin Hậu chủ cất quân chinh phạt Ngụy.

Mã Tốc là người nhiều chữ, làu thông binh pháp kinh sử. Thường được hội kiến lập mưu cùng Gia Cát. Có kế của Mã Tốc suất sắc, như kế ly gián Tào Tuấn cùng Tư Mã Ý – kể ra thì cũng hơi hoạn quan. Gia Cát cất Mã Tốc làm tham quân, trong bụng đã nghĩ đến Mã Tốc sau này có thể kế nghiệp mình.

Đoạn kéo quân ra đánh Ngụy.

Nhai Đình là cổ họng Hán Trung, mọi đường tiếp lương phải qua đây. Nhai Đình lại không có thành quách hiểm thế, việc dùng binh phải chi li chính xác. Đối thủ lại là Tư Mã Ý cùng danh tướng Trương Cáp.

Ai đảm được việc này là chuyện Gia Cát phải đau đầu.

Mã Tốc hăm hở nhất định xin đi, tự xin lập quân lệnh.

Can dọa không được, Gia Cát Lượng cắt riêng cho Mã Tốc thượng tướng rất tin cẩn là Vương Bình, dặn dò cẩn thận mọi việc chúng phải thương lượng cùng nhau làm, và cùng hai mươi nhăm vạn tinh binh.

Mã Tốc như đại bàng gặp được trời xanh. Cũng là lần đầu trong đời được tự cầm quân. Không còn ai cản được cái chí của mình. Vương Bình thì làm sao cãi được Mã Tốc !

Tư Mã Ý kéo quân vào, cười khẩy Mã Tốc, đánh cho nát như tương.

Toàn bộ đại quân của Gia Cát Lượng rung chuyển theo, lần lượt chuyển về chiến lược rút quân hoàn toàn.

Về trong Thục, chém đầu Mã Tốc theo quân lệnh, Gia Cát làm ma chay cho Mã Tốc cẩn thận, lại còn tự viết lời điếu.

Chúng hỏi sao Gia Cát lại khóc? Gia Cát nói ta không khóc vì Mã Tốc, mà vì nhớ Lưu Bị, người đã từng dặn mãi ta “Mã Tốc lời lẽ khoác lác hơn hiểu biết, chớ có trọng dụng”.

Lượng dâng biểu lên Hậu chủ xin tự giáng cấp thừa tướng của mình.

Lỗi Mã Tốc một phần, mà lỗi Gia Cát, chắc phải hơn thế.

Gia Cát hận Kì Sơn – Hồi chín

Định bụng mãi đi chơi thăm Gia Cát Lượng mà không xong. Không có lúc nào…

Đùng một cái, chính ông Gia Cát lại kì nhập Nuocdenchan chơi với Cụ Hinh chút lát, vui thế.

Mãi tới gần khuya, rượu mãi cũng chán rồi, Cụ Hinh mới mang cái câu hỏi ấm ức lâu nay ra trần tình.

- Cuối đời, tiên sinh sáu lần ra Kì Sơn khiêu chiến đánh gãi với nhà Ngụy, ta thật không rành ý ông lắm.

Đến lúc này, nước Ngụy của cha con Tào Tháo đã rộng lớn, bình ổn, đông dân, binh hùng, tướng mạnh, vua tôi ổn thỏa. Về danh vẫn còn Hán đế thời Tào Tháo và thời đầu Tào Phi , nhưng thật tình nhà Hán đã tiêu vong trên đất Ngụy.

Một cuộc giao tranh như thế chỉ có thể thất bại mà thôi, vì không thời, không thế, không sức. Mà cũng không nghĩa – người dân qua bao năm trời cùng khổ vì bạo loạn cũng không thiết tha gì giao tranh nữa.

Tôi hỏi thế khí không phải với tiên sinh, nhưng xin tiên sinh cứ qui cho mấy chén rượu nghen. Mà ái ngại thì tiên sinh cũng không nhất thiết phải trả lời làm gì.

- Cụ Hinh rõ là mượn rượu nhá! Văn sử triết có ai nỡ vặn ta vậy đâu? Cụ lại xát muối cái nỗi hận muôn thuở của ta.

Ta đã chót nể tình, rồi trung tiết phò cha con Lưu Bị, ta tự đưa lòng trung với nhà Hán xưa thành ý thức hệ không thể nghĩ vượt qua, ngu trung, để rồi sống chết giao tranh.

Cái tài thao lược của ta vẫn chỉ nắm trong sự nô lệ của một ý thức hệ. Cùng với lòng tôn sùng bạo lực.

Cái thất bại của sáu lần ra Kì Sơn, trên mọi thất bại về giao tranh, là thất bại của cái sự nô lệ của ý thức của ta. Cay đắng lắm, mà người đời không thấy, lại còn công kênh.

Ta cũng tự thẹn cả với Lưu Thiện con nhà Lưu Bị. Thiện tuy bất tài, mải chơi, nhưng cũng hiểu và chấp nhận rõ hơn ta về cái thực tế lịch sử và đời sống.

Nghe nói sau này nhà Tấn kế nhà Ngụy, bắt được Thiện, Thiện vui vẻ nhận làm quan huyện cho nhà Tấn. Thế chẳng phải là biết tự vượt hơn ta lắm ru?

Binh pháp makeno – Hồi Tám

NQH
Hà, chuyện này có thể hiểu theo 2 cách.
1. Không phải lúc nào cũng thực hiện được khẩu hiệu “tự làm tự chịu”. Có những cái, như cái loa phường, nằm ngoài tầm điều khiển của cái tai.
2. Dĩ nhiên là tự làm tự chịu rồi, như Joseph de Maistre nói: “Toute nation a le gouvernement qu’elle mérite”. Bọn Google-Translate dịch là “mỗi đất nước đều xứng đáng được hưởng cái loa phường của nó” :-) Ý cụ là ý nào?

Gia Cát Lượng thưởng trà với Cụ Hinh.

- Xưa ta bày trận mời quân phương Bắc vào, chúng nó nhất định đóng cửa thành không ra.

Ta gửi cả đồ lót của đàn bà cho Đại Tướng Tư Mã Ý, Ý lại còn đem đồ đó ra diện trước ba quân nữa chứ! Vẫn nhất mực không ra!

Binh pháp hay mà địch quân không thèm quan tâm, tưởng cũng chắng để làm gì.

Nay Ngô Tướng quân phi ngựa ra thách Cụ Hinh thi đấu binh pháp, riêng cái đó đã thấy cái pháp của Cụ cũng đã không uổng.

Nhưng coi chừng, kẻo Ngô tướng quân quyết lấy đầu Cụ Hinh đó nghen.

Suy nghĩ hướng đích giản dị

Nhiều bạn bè hay chất vấn Cụ Hinh học ở đâu ra, có đọc sách này sách kia chưa, nêu công án có bí gì không…?

Quả thật là Cụ Hinh không phải học giả, lại ít tích chữ, không rành trích dẫn.

Cụ Hinh gọi taxi.

- Anh cho tôi đi từ Quốc Tử Giám về chợ Đồng Xuân, giá cả bao nhiêu?

- Đường nay nhiều đoạn một chiều, phức tạp, lại hay tắc. Cụ cứ lên xe, rồi khắc đi khắc đến.

- Xin lỗi anh. Ta không phải người tinh về đồng hồ xe, lại cũng chưa tinh biết người. Thôi cứ 20 ngàn hôm nay thì anh chở ta, không thì hẹn nhau lần sau nhé.

- Thôi Cụ lên đi! Con chưa thấy ai nói chuyện Tam Quốc như Cụ ạ.

Nói chuyện cùng Củ Cải

Ông Tào Tháo hay nói với Cụ Hinh rằng “nếu ông muốn hiểu trái khoáy tôi thì nên đọc Tam Quốc!”.

Cụ Hinh bảo Tháo “Ông đừng lo. Thiên hạ toàn mượn chuyện nọ sọ chuyện kia thôi. Ta biết Ông, mà cũng biết có bao nhiêu ông Tháo khác trên đời rồi.”

Tam Quốc kể chuyện, ông Tào Tháo xưa hành quân xa xôi, thời tiết khó khăn, lương thực cạn kiệt, tướng sĩ đói rét, trách móc thở than.

Tháo gọi quan chủ về hậu cần lại…

- Ta có lời thật lòng khen ngươi thật tận tụy, chu đáo.
Rồi ta sẽ chu cấp đầy đủ cho vợ con ngươi sau này…

- Thừa tướng nói vậy là nghĩa làm sao?

- Nay đường sá xa xôi, thời gian đi lại ra ngoài dự kiến, quay về thì cũng không được nữa, địch sẽ đuổi sau lưng. Ta mong ngươi hiểu cho, rằng ta cần ngươi một việc thật lớn mà chính ta lấy cũng lấy làm đau xót.

- Xin Thừa tướng tha tội cho tôi…

- Không, chính ta phải biết ơn ngươi! Ngươi đừng lo, vợ con ngươi sẽ được đầy đủ!

Đoạn sai chém quan chủ bộ hậu cần, truyền ba quân rằng việc chúng đói thiếu là do quan chủ bộ hậu cần tham nhũng phí phạm, đã bị nghiêm trị.

Việc hành quân phải được thúc tiến. Binh tướng hãy sờ gáy, lấy gương này để tự soi.

Ba quân yên lòng, hành binh trôi chảy.

Rất nhiều chuyện trong thiên hạ người ta giải theo cái cách mà Tào Công Tam Quốc đã giải.

Nhiều người muốn mang các vật tế thần rất chính xác cụ thể ra làm lễ, và như thế mọi sự việc đã xử lý xong.

Người ta có lý của người ta. Và người ta đã làm ở khắp nơi.

Cụ Hinh không tìm cách làm Củ Cải khoái chí gật đầu kiểu như thế. Chưa kể rằng hiểu biết chuyên môn cũng như tư liệu tin cậy được về cái lĩnh vực đó thì vượt xa ra ngoài năng lực của Cụ Hinh. Cho nên những ai ham các chuyện đó thì phải tìm ở hàng quán khác thôi.

Cụ Hinh muốn cùng với Củ Cải học luyện suy nghĩ trầm lắng, cùng nhau hướng tới tạo dựng một đời sống yên vui, sáng tạo, tiến hóa.

Trương Phi tây du trảy Thiền kinh – Hồi bảy

Ba anh em nhà Lưu Bị, Quan Vũ cùng Trương Phi lâu lắm mới lại tụ nhau làm được bữa bún chả. Các vị liên tục gọi điện thoại giục Cụ Hinh, đến mức Cụ Hinh đã vào trong sân nhà Vân Trường, bị sặc khói chả rồi, mà điện thoại vẫn tiếp tục réo rắt.

Nhưng mà thật vui, “ăn uống mãi mãi là niềm an ủi”.

Đời sống mấy nay cũng không xáo trộn gì. Vân Trường thì vẫn bạn bè, thỉnh thoảng đi diễn tuồng Quan Công kiếm tiền, được khen “rất giống” khi đeo râu bôi mặt. Lưu Bị thì vẫn cái xưởng dệt chiếu xuất khẩu, tiền ít nhưng cũng nay đây mai đó ra phết. Trương Phi thì lâu nay thôi nghề thiến lợn thiến gà “vì em muốn kiêng sát sinh”, tuy chỉ là thiến thôi. Phi đi làm hộ sinh được vài năm nay, được các bà các chị khen “trông mặt thì hơi sợ, nhưng mà tay sờ vào đâu cũng thấy rất mát đấy”.

Cụ Hinh cũng kể chuyện mình, già rồi mà vẫn cứ phải đi làm cố vấn cho doanh nghiệp này, doanh nghiệp nọ. Mấy doanh nghiệp cũng lạ, cái Cụ Hinh tâm đắc lên chương trình giảng dạy và huấn luyện, thì họ cũng thờ ơ không luyện với huấn đến đâu cả. Ấy vậy mà vấn cứ thuê, “vì chương mục này đã được duyệt và quyết toán rồi”. Vả lại “nghe Cụ nói chuyện cũng vui, chả mất đi đâu”…

Vãn rượu, sang trà. Cụ Hinh ngỏ ý lúc nào có lẽ cũng muốn làm một chuyến đi sang Tây Trúc, xem có học thêm được ít Thiền Đạo, cho nó an cái tâm.

Lưu Bị sốt sắng.

- Tháng tới tôi có việc sang Tây Trúc chào hàng chiếu mới! Tôi ở mấy thành phố thôi, chào hàng các đại lý. Nếu Cụ Hinh sắp xếp được, tôi trả cho Cụ vé chuyến đi, nhưng phải tự đi vấn kinh nha.

Nghe đến đây Trương Phi bật dậy!

- Ấy, Tây trúc dù sao cũng là chốn xa xôi lạ lẫm. Cụ Hinh chưa thể đi ngay liều lĩnh được vậy! Tôi xin cùng anh Lưu Bị đi một chuyến rồi về mách lại Cụ Hinh!

Vân Trường cũng chen vào “Cụ nên nghe lời Phi!”.

Sẩm tối nay Vân Trường lại chơi Nuocdenchan. Khi động đến truyện Tây Trúc, Vân Trường tủm tỉm…


Đến Tây Trúc, Phi xông xáo lắm. Lặn lội một tuần thì đến được Am Thiền của Thày Vô Định.

Phi thực lòng mong học, suốt ngày tra vấn Thày. Thày Vô Định chả nói gì. Phi càng sốt ruột, cứ ở cạnh Thày là Phi tự nêu câu hỏi, tự phản bác, tự trả lời không ngớt. Được cái mạnh khỏe, chăm làm công việc ở Am Thiền.

Dăm hôm trước đây lần đầu tiên Thày Vô Định rủ Phi ra hồ nước ở chân núi bơi. Khi hai thày trò ra giữa hồ, đột nhiên Thày Vô Định ghìm đầu Phi chúi xuống duới nước. Phi khỏe lắm, vậy mà không thể nào giãy ra được, lử dần, no nước, nhũn ra. Rồi Thày Vô Định mới dìu Phi vào bờ. Thày xoa bóp hồi sức cho Phi, lại còn cõng Phi lên tận Am Thiền.

Hôm sau Phi lại sức, vẫn chưa sao hiểu nổi công lực của Thày Vô Định, thì Thày đã làm dấu mời Phi ra uống trà.

- Lúc ở dưới nước hôm qua con mong gì ?

- Dạ Thày, con chỉ mong ngóc đầu được lên khỏi mặt nước.

- Ta có ít quà và sách cho con đây.

Con sẽ lên đường về nhà. Về đến nơi, bao giờ con mong học như ở dưới nước mong ngóc đầu lên thở, chỉ khi ấy con hẵng mở sách của ta ra để học luyện, con đã nhớ chưa?

Phi quì xuống tạ Thày Vô Định.


Giờ này chắc Phi đang ở trên máy bay về đây rồi! Chuyện mới rồi là Phi gọi cho tôi lúc sẩm chiều, để kịp khoe với Cụ Hinh.

Tử Long lơ xe truyện – Hồi sáu

Hôm trước vừa leo lên xe ca đường dài nhà ta, tình cờ gặp ngay anh lơ xe Triệu Tử Long. Vất vả thật. Leo lên leo xuống, chất đòn gánh thúng mủng, vòng ra sau, buộc bu gà bu lợn … ôi chao… Ông Khổng tử nói “為 人 難” ;-) , “vi nhân nan”, làm người thật khó. Có lẽ nên nhấn thêm : làm người xứ Đông càng khó!

Thoăn thoắt, ít cười, nhưng hiền hậu. Bà con có vẻ quen rồi, rất lễ phép với Tử Long. Chưa thấy lơ xe nào được như Tử Long thật.

Cái xe ca oằn vẹo sang một bên, chỉ chực kềnh ra. Có lẽ cũng nhấn thêm : làm xe ca xứ Đông kinh khó nốt!

Đang ngổn ngang vậy, thế mà Tử Long nhận ra …

- Ôi Cụ Hinh! Em giờ sang ở hẳn đất Việt rồi! Mỗi kiếp sống một gầm trời cho khác đi. Nhà em nay chân núi Ba Vì. Hết chuyến này là đổi ca lơ xe, cũng ngay gần đó. Cụ phải về chỗ em hàn huyên thôi, không thể khác được.

Cái miệng rất duyên, rồi lại thoăn thoắt việc…

¨¨¨¨

Lương thiện, đơn giản, lại được cô vợ Mường khéo thu vén, ngôi nhà Tử Long rất đáng yêu, nằm trên sảnh đồi nhìn sang núi Ba Vì. Với ruộng vườn này, không đi làm thêm lơ xe thì nhà Tử Long cũng sống tốt rồi. Tử Long chạy lơ xe thu vén thêm, vợ chàng mở rộng được dần cơ ngơi nơi miền đồi núi nên thơ này.

Lần trước gặp Tử Long, chàng cô đơn bao nhiêu, lần này chàng yên ấm bấy nhiêu.

Ngồi quán gió trong vườn chiều xuống, trông ra núi đồi ruộng nương, Tử Long luôn tay rót trà, người sao nom hiền lành thế! Ai mà nghĩ rằng đây anh hùng trận Tương Dương khi xưa. Cô vợ xinh ngoan thì đang lúi húi quay con lợn mán con ở góc vườn, thơm nức!

- Này, Tử Long có đọc báo chí ầm ĩ chuyện phát hiện “mộ Tào Tháo xưa” không?

- Có, em có đọc.

- Ông Tháo xưa cũng yêu tài Tử Long à!

- Vâng, không vậy em cũng không thể thành anh hùng trận Tương Dương được! Ông ấy truyền cho tướng lĩnh phải bắt sống Tử Long, không được chém. Em thừa cơ mà thoát. Cũng lâu lâu nay Tào Mạnh Đức có gọi điện cho em xem lúc nào rảnh gặp nhau, vẫn chưa xếp được. Kiếp này Tào Mạnh Đức sao đáng yêu thế, lịch lãm, thanh thoát, bạn hữu!

- Khi xưa về Thục, Tử Long đâu có đi hầu nhiều Lưu Bị nữa, mà hay đi với Gia Cát hơn, phải không?

- Quả có thế, vì sao thì em không rõ. Đó là chuyện giữa Lưu Bị với Gia Cát. Em là người quen trung thành với sứ mệnh, chứ cũng không đòi hỏi.

- Gia cát thừa tướng có bao giờ nói chuyện đưa Tử Long ra thay Vân Trường ở Kinh Châu không?

- Không ai nói chuyện đó, sử sách cũng không. Nhưng em biết Gia Cát rất tin dùng em trực tiếp, hoặc dưới sự chỉ dẫn của một quan văn tin cẩn nào đó, ví như Mã Lương, hay Đặng Chi sau này.

Em không có tài mưu lược như Vân Trường. Nhưng Vân Trường mưu lược chưa đến mức xuất chúng, sức mạnh hơn người, tính khí quá kiêu ngạo. Vân Trường lại là anh em kết nghĩa với Hán Vương Lưu Bị. Khí mạnh hơn trí. Cái họa cho Vân Trường gần như bày sẵn, không ai cứu được.

- Nếu Lưu Phong, Mạnh Đạt lại cứu thì sao?

- Quá muộn rồi, không thể được. Sau Lưu Bị hại Lưu Phong, em nghĩ tàn nhẫn quá, chẳng qua cũng là để vớt vát cái kém cỏi của mình khi để Vân Trường tổng quản đất Kinh Châu nguy khó như vậy.

Cứ nghĩ tới hai người con nuôi chết đau xót, Quan Bình nhà Vân Trường, Lưu Phong nhà Lưu Bị, em chạnh lòng, cũng giận hai người. Lưu Bị tinh lắm, có cảm giác điều đó ở em, cũng hơi tránh em khi đó …

Tuy vậy em là con người của sứ mệnh, chỉ biết múa thương thôi, còn lại là chút tấm lòng.

- Tử Long thật đáng yêu. Ta lâu chưa gặp lại Gia Cát tiên sinh. Cái ta băn khoăn từ lâu là sao Gia Cát không cử Tử Long và Mã Lương ra giữ Kinh Châu, như vậy cái mẹo “bắc cự Tào Tháo, đông hòa Tôn Quyền” của Gia Cát mới co cơ nên việc.

Hay Lưu Bị không chịu tin người ngoài trừ anh em kết nghĩa ?

Hay Vân Trường không chịu bỏ Kinh Châu vì thấy mình như vua con ở đó?

Hay Gia Cát cũng không tin Tử Long và Mã Lương đủ sức giữ Kinh Châu?

Hay cả Lưu Bị và Gia Cát đều không nghĩ Vân Trường đổi tính nhanh đến thế?

- Giữ được Kinh Châu hay không, em là võ tướng, em không đánh giá được hết. Cụ chịu khó đi chơi lại Gia Cát xem sao? Nghe nói Gia Cát giờ bốc thuốc gảy đàn trên Lai Châu. Lạ thế, anh hùng xưa tụ về đất Việt cả!

Hôm nào Cụ định đi chơi Gia Cát nhắn em tháp tùng nghen!

Tào Tháo dụng nhân – Hồi Năm

Quan Vân-Trường tuần trước gọi điện, bảo “Cụ Hinh, Cụ có muốn uống rượu bàn anh hùng không”. Lại còn cười rục rịch. Cụ Hinh chưa rõ đầu cua tai nheo gì sảy…

- Tôi chuyển máy Cụ nghe nhá…

Allô, Cụ Hinh! Chắc Cụ bất ngờ hả. Tào Mạnh-Đức đây. Cứ phải gặp nhau thì mới ra nhẽ nhé. Có Ông Vân Trường làm tín, ta với Cụ ngại gì nữa! Cụ cứ bày xong rượu thì Vân-Trường và ta đã sẵn sàng nâng chén!

¨¨¨¨

Chưa kịp cùng anh La bày biện xong xuôi thì Vân-Trường với Tháo đã bấm chuông vào cửa! Hai ông này giờ bấm di động đâu có kém mấy cậu choai choai! Ra các ông gọi Cụ Hinh khi đã đứng ngay trước cửa Nuocdenchan rồi.

¨¨¨¨

Tháo nom người nhanh nhẹn lắm. Lại còn mode nữa. Ao da đen mỏng nhẹ, mềm láng, cổ quàng khăn sụ xù trên nền cái áo phông hồng tía, quần bò nhung mịn, chân đi đôi giày đen óng, tóc lại hơi chải dựng vuốt lên! Vân Trường thì vẫn như mọi lần, ấm áp và chắc chắn.

- Ta nâng cốc! Cụ Hinh nom giản dị nhẹ nhõm ha, có phải chạy việc nhiều không? Tháo tôi giờ làm marketing, tìm kiếm đánh giá rồi mua các hợp đồng, sau bán lại cho các hãng lớn. Ai chả phải kiếm ăn, mỗi kiếp một việc thôi. Ông Vân-Trường gần đây hay đi với tôi. Lúc nào không được việc thì coi như mình đi du lịch mất tiền… – Tháo cười sảng khoái – Cụ Hinh đừng nhìn tôi như tự bao giờ nhé! Tôi là Tháo hôm nay, hiền khô rồi, nhỏ bé rồi ;-) ) Mà sẽ có lúc phải nhờ đến Cụ Hinh đó nghen, nhờ Cụ đi cùng trò chuyện sao cho đối tác vui vẻ, chỉ cần vậy thôi.

¨¨¨¨

Vòng hết chuyện đông tây nam bắc… Khuya quá rồi, ai cũng ngà ngà cả. Thôi thì giở chuyện xưa ra nhắc lại để luyện chống chứng chóng quên vậy…

- Mạnh Đức, ông gặp lại Lưu Huyền-Đức rồi chứ?

- Thì tôi vừa tháng trước bán lại cho Lưu Bị cái hợp đồng về nông trường trồng cói! Ai nói câu này nhỉ, “không có gì lạ bằng ngày hôm qua”? Gặp nhau bây giờ vui vẻ quá còn gì! Cả ông Vân-Trường đây hôm đó cũng dự lễ kí. Vân-Trường đẹp tính lắm, có mặt ở đâu là không khí tin cậy tràn trề đó!

- Mạnh-Đức, ta nghĩ cái tài dùng người của Ông thời xưa đã vượt xa những người đương thời!

- Cụ Hinh lại quá chén quá khen đó!

- Thôi ta không nói nữa. Ta để Vân-Trường nói xem sao…

- Anh hùng không nói chuyện được với nhau lại phải cậy tới ta ư? – Vân-Trường ngả người đắc chí trên ghế bành mây đan…

Thời xưa quả là thời đại loạn. Ai cũng trương ra cái ác của mình. Tôi đã trương ra, Tào Công thì càng phải trương ra khi thống lãnh cả một cái đống đại quyền như vậy. Ông Tháo khỏi cãi nhé…

Nhưng ngẫm lại thì Cụ Hinh không thể sai.

Tào Công biết anh Lưu Bị là bậc anh hùng, nhưng vì mong muốn sớm chinh phục được toàn cục, Tào Công vẫn thiết tha vời Lưu Bị về với mình, chuyện này quá nổi tiếng rồi.

Riêng chuyện với Vân-Trường tôi thì Tào Công đối đãi đến mức không ai tin nổi, từng li từng tí một, tuy tôi một mực rõ ràng trước sau sẽ về với Lưu Bị, địch thủ lớn nhất của Tào Công! Trời rét Tào Công còn may cho cái túi gấm để tôi đeo gìn giữ bộ râu!

Từ Thứ vốn giúp Lưu Bị, mắc lừa về với Tào Công để thăm mẹ, rồi quyết chẳng giúp gì Tào Công. Tào Công vẫn nuôi dưỡng Từ Thứ như không có gì xảy ra! Mẹo này giờ Tào Công cũng vận trong thương trường đó nhé, mẹo mua hãng của địch thủ rồi cho nó nghỉ. Chàng Bill Gates cũng áp dụng y trang mẹo này!

Tào Công phá Viên Thiệu, thu thập được bao nhiêu là thư tín của người ta thông thương với trong triều để “làm phản” chống lại Tào Công … Tào Công cho đốt hết để đám người vốn ở với Viên Thiệu từ nay yên tâm ở với Tào Công.

Tào công phá thành chiếm đất, nếu người ta đã hàng thì thường phục cho họ nguyên chức vụ để đại binh còn đi tiếp.

Tào Công trước khi mất mang lụa là quà cáp ra biếu đầy đủ các cung tần mỹ nữ, dặn chúng “các ngươi có thân, ai ai cũng phải chịu khó lo cho cái thân mình mới được”.

Đa phần chư tướng phụng sự Tào Công đều nên người, được hậu đãi.

Vậy thì tuy xưa ông ấy gian hùng, lắm lúc cũng cực kì thẳng tay phóng ác, “thà ta phụ người chớ để người phụ ta”, nhưng về đại thể thì Tào Công vượt xa hẳn các anh hùng đương thời về dùng người.

- Vân-Trường bao quát cả rồi, Cụ Hinh nâng chén, ta chỉ thêm cái này. Ta chê Tào Công là ông nhìn chung rộng lòng với tướng hơn là với sĩ.

¨¨¨¨

Tào Tháo đang cầm chén vội đứng lên, đoạn quì xuống trước Vân Trường và Cụ Hinh :

“Cụ Hinh thì ta thầm chịu rồi, tối nay được nghe Vân Trường chỉ rõ mọi chuyện tài tình đến như vậy, Tháo đây một lòng kính phục hai vị, và tin rằng nhờ sức Cụ Hinh với sức Vân-Trường cùng hợp lại, ba chúng ta khắc có ngày ra khỏi đói nghèo!

Còn bao nhiêu tội lỗi xưa ta xin ghi nhận cả, mong các người cứ thẳng thừng chỉ ra nếu hôm nay ta còn có biểu hiện gì tỏ không biết điều, để ta biết mà sửa mình.”

¨¨¨¨

Anh La hý hoáy mở rượu tiếp…

- Mới có Cụ Tào nhận lỗi đó nghe…

Tào Tháo ngủ mơ … – Hồi bốn

 

Đời Tam Quốc ông Tào Tháo là bậc anh hùng, rất giỏi dùng người giỏi. Có điều Tháo khôn quá, lại đa nghi, thêm nữa không chùn tay hại người khi cảm thấy cần thiết. Ý Tháo chỉ là không bỏ sót, người đời thì gọi là giết nhầm.

Tháo có tài dụng được mọi việc như lấy đồ trong túi, kể cả giấc mơ.

 

#

 

Sau này đã ở ngôi cao Thừa tướng, Tháo nhiều ân oán, vua Hán cũng khiếp sợ. Tháo lo bị ám hại. Trong một bữa tiệc lớn Tháo dặn quần thần ”khi ngủ ta hay nằm mơ, lúc đó hay chém người khác mà không hay biết. Các người nên cẩn thận“. Nói rồi ném chén rượu xuống đất, cười ha hả, lại ngâm thơ tỏ chí mong ngày thâu thiên hạ về một mối. Rồi món nợ xây đền Đồng Tước khoá xuân nhị Kiều

Đêm về Tháo say rượu ngủ nghê. Bọn lính hầu không để ý gì, biết tính Thừa tướng cũng hay thất thường. Xưa nay Thừa tướng vẫn âu yếm và đối xử rộng rãi với chúng mà.

Tối sau Tháo lại làm cuộc uống rượu bình thơ. Tối đến Tháo say quá, lên giường, dưới gối cất sẵn thanh gươm.

Gần canh một Tháo u ơ mê, gọi tên anh lính hầu. Tên này lo lắng chạy vào, Tháo nhỏm dậy vung gươm chém chết ngay. Rồi lại lên giường ngủ tiếp như không.

Sáng hôm sau Tháo dậy, khóc ầm ĩ thương xót tên lính hầu. Đoạn cho ma chay cẩn trọng, cấp tiền tuất hậu hĩnh cho gia đình hắn.

Triều thần khiếp vía.

 

~~~

 

Nằm trên bãi cát ở bên kia suối vàng, ngắm trăng sao, anh lính hầu giờ mới kịp tỉnh ra. Chẳng oán gì Thừa tướng, ngài lúc nào chẳng tỉnh, tối trước ngài siêu tỉnh mà thôi. Anh oán mình mơ lâu, siêu mơ, cho nên mới đến nỗi này.

 

#http://lh4.ggpht.com/_Iz3Q547NyWA/SlrqxbMsx1I/AAAAAAAAD1w/o9j5LIp5gLU/s800/Tao%20Thao.jpg

Lưu Bị rẽ đường ghé Nuocdenchan – Hồi ba

 

Thuyền vừa ghé bờ Nuocdenchan, nhìn lên cổng đường bộ vào nhà có bóng ai quen quá. Cụ Hinh cạp thuyền, rảo bước. “Chào bác Hinh, nào nhận ra ta không?” . “Trời đất ông Cựu Hoàng Thúc, Lưu Hoàng Thúc!”. Tay bắt, mặt mừng!

 


(*) Tranh : Tào Tháo luận anh hùng với Lưu bị

 

 

- Nghe mãi chuyện Vân Trường với Ông tỉ tê nhau! Hôm trước gặp Vân Trường, cậu ta lại giục Cụ Hinh nhắc mãi. Vâng tôi đến thăm Ông đây, cho thoả chờ với mong!

Hết tuần trà, rồi tuần rượu, Cụ Hinh vẫn chưa quen lại với một ông Lưu Bị anh hùng thời đổi mới!

- Ông ngắm tôi như đi dự thi hoa hậu đấy à? Nãy đến giờ chưa được một lời!

Lưu Bị kể ra vẫn phảng phất một bóng dáng anh hùng, toả rõ trong sự tự tin đến quá tự nhiên, bất kể hoàn cảnh.

- Lưu Bị à, tôi ngắm Ông vì đang cố lọc ra cái hôm qua và cái hôm nay của Ông, sao rõ khéo trộn vào nhau đến thế! Nghe chuyện Vân Trường kể thì cảm giác như Ông tự chôn vùi hết con người xưa của mình rồi. Vậy mà không phải! Nên ta cứ ngắm hoài. Vui thay!

- Thế nào là hôm qua của ta?

- Thì Ông từng là vua, hơn thế, là đế !

- Chưa đủ đâu bác Hinh! Ta từng là, trước hết, anh dệt chiếu, bán chiếu!

Cụ Hinh đứng dậy, lùi lại hai bước, vái dài Lưu Bị :” Ông quả không làm tôi thất vọng, Bị à. Tôi vái Ông, vái cả cái tình bạn khó khăn của chúng ta!”. Đoạn cười ngất nâng chén.

- Bị đang cố trở thành vua chiếu đây! Lại một chén vui…

**

- Ta kể chuyện này bác Hinh nghe.
 
  Cuộc sống  là gì? Là đi tiếp. Đằng sau có ma, chớ ngó lại.

  Nhiều năm trước ta đói quá. Không còn vốn liếng gì nữa cả! Tiền không, danh không, bạn bè cũng rách rưới, cũ kĩ, hoen gỉ như mình! Khoẻ như Trương Phi em ta mà phải đi thiến gà kiếm sống, đi rải lạc rang cho các quán nước chè đầu phố! Ngũ hổ xưa của ta, Quan, Trương, Triệu, Mã, Hoàng… Được cái hết loạn lạc họ đều chấp nhận cuộc đời mới, sống lành sống hẹp, không sinh sự, tìm cái vui trong sự thanh thản tinh thần của mình và của những người áo vải xung quanh.

Triệu Vân làm xế lơ, đi áp tải xe bus đường dài. Tính cẩn thận nghiêm ngặt, mấy hãng xe tin dùng.

Mã Siêu chuyên nuôi dê vắt sữa, làm sữa chua bán. Tay sờ tí dê quen đến mức ngồi không là thấy thiếu cái gì trong tay để nhẩn nha!

Hoàng Trung cao tuổi, vẫn phải chuyên đi đào giếng thuê mãi.

Riêng anh Quan Công không ngờ đuợc sống rất vô vi! Quan nổi tiếng quá, bạn bè cứ tự nhiên mang đồ đến thả vào nhà thôi, can cũng chả được! Ai cũng nghĩ, lễ được Quan Công thì vừa tỏ được lòng yêu quí bạn, lại vừa sẽ được phúc về sau. Còn hơn đi lễ đền Quán Thánh, sao được gần thần nhân bằng. Vân Trường có cái buồn bã của người tâm tư, nhưng không phải lo nhiều về cái ăn cái mặc.

Ta loay hoay mãi, rồi cái nghề dệt chiếu bán chiếu từ xưa lại từ trong mình chui ra, sinh ư nghệ, tái sinh ư nghệ, chưa bao giờ phải tử vì cái chiếu cả!

Nhưng ta đổi mới, hướng ra ngoài, xuất khẩu.

Ta cũng thăm thú nơi đây nơi kia để học hỏi thêm cái nghề này.

Ta sang cả Thổ Nhĩ Kì, gặp cả bạn của Ông Hinh, Ông Aziz Nesin! Chà, con người tuyệt vời làm sao, chỉ nghe “bạn Cụ Hinh” là Ông ấy xông pha rẽ phố phường xe chạy loạn thần kinh, còi bóp inh ỏi, đưa ta đi như Triệu Tử Long xưa rẽ quân trăm vạn! Đưa đi thăm xưởng dệt chiếu tư nhân, nhỏ có, to có. Đưa đi thăm xưởng dệt chiếu quốc doanh…

Bọn dệt chiếu quốc doanh Thổ Nhĩ Kì thật hề. Cũng kế hoạch, từ một tuần, một tháng, một quí, một năm, rồi đến kế hoạch năm năm!!!  Chi tiết, bảng ngang cột dọc, lác rức hết mắt!

Ta hỏi đốp, “các ông lập kế hoạch miên man như vậy, loè ai?”

Giám đốc bảo : “Bí mật bác nhé, bình thường không nói đâu.”
“Chúng em lập kế hoạch để vượt kế hoạch trước thời hạn bác ạ! Có bác Aziz Nesin đây làm chứng! “

Ta quát “lập sao lại để vượt, nói ngay không ta chém đầu!” – Xong phải xin lỗi chúng, vì thỉnh thoảng ta vẫn quen tác phong xưa, mà bọn này nói năng lem nhem, khó hiểu, khó chịu!

“Dạ để được nhà nước thưởng ạ, chứ chỉ lương không thì chết đói bác ạ! Thế là biết bác được ở cái đất nước đổi mới rồi! Chúng em phận hèn, ở cái đất nước Thổ Nhĩ Kì Thổ Tả thế này, chúng em phải uốn éo suốt ngày, suốt đời, lệch hết cột sống với xương chậu. Lại còn bị bác dọa chém đầu… Hu hu… hu hu…”

Ta mủi lòng quá, dỗ mãi…, phải tặng cả phong bì an ủi. Ông Aziz Nesin sau giải thích cho ta là ở xí nghiệp quốc doanh, bác đến thăm, lại đi cùng em - dù sao cũng rất nổi tiếng, mà đoạn dám quát “chém đầu”… Họ nghĩ bác giả vờ là khách ngoại quốc, nhưng thật ra là người của bên thanh tra nhà nước, đến đòi hối lộ đây, sợ lắm! Các thanh tra ở Thổ cũng đói, hay lảng vảng đi thăm các xí nghiệp quốc doanh kiểu như vậy. Anh nào cũng ăn vụng ăn chặn của anh khác, đúng là thổ tả vòng quanh!

 

**

 

- Cụ Lưu và Cụ Hinh nghỉ chuyện xuống quán dưới hồ xơi cơm nhé, anh La đon đả.

 

——————————————————————————————————————–

...phần tiếp câu chuyện giữa Lưu Bị và Cụ Hinh, xem hồi sau sẽ rõ ...
(*)  Tranh trích từ http://www.diendanvanhoathethao.net/showthread.php?t=202&page=55
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 51 other followers