Dòng thông tin RSS

Category Archives: Tam Quốc

Quan Vũ vui chân lạc Nuocdenchan – Hồi hai

 

Đang dở mấy nốt nhạc blues …

 

 ”Bayby, you’ re just as welcome to my lovin’ ” …

 anh La vào bảo “có khách quí!”, tay đón lại chiếc guitar Gibson yêu quí của Cụ.

QuanVu

Cụ Hinh bước qua thềm cửa ngó ra, “chà, tuyệt vời, Quan Vũ lại chơi !”.

- Vân Trường mạnh giỏi chứ?  Nom ông hôm nay nhẹ nhõm bao nhiêu!”

- Chào bác Hinh, muốn xung quanh vui vẻ, mình phải vẻ vui!

Vân Trường huýt một tiếng sáo,

 ” as the flowers in May”…

kết  điệu blues dở dang của Cụ Hinh, tươi tắn gọn gàng.

 

“Hôm nay ta ngồi thưởng nắng gió nơi hiên này, làm ván cờ thôi!  Thật tuyệt vời !”  Đôi mắt Vân Trường lướt quanh, đồi núi mây trời hồ nước bốn bề trong vắt.

* * *

Dở ván cờ Vân Trường có ý gác lại đó để chơi tiếp lần sau. Cụ Hinh háy mắt, anh La hiểu ý đem cất như nguyên hộ .

- Bác Hinh, em nghĩ rồi, thiên hạ họ thờ cái gì thì mình cũng chịu.

Em hỏi mấy cô bé xinh xắn, ngoan ngoãn, đi lễ Quan Công : sao vậy? Các cô   cười giòn “ứ chúng em không biết đâu! Các cụ xưa nay vẫn làm thế”.

Lại bình “mà bác sao trông giống ông Quan Công thế, đeo thêm bộ râu dài vào thì người ta xin chụp ảnh cùng trả tiền đấy!”.  Xong ôm nhau cười khúc khích, mắt tươi rói, má lúm đồng tiền, mình cũng vui lây.

Phải chối khéo mãi  “tối nay bận đi đóng cải lương vai Quan Vân Trường ”, các cô mới thôi nèo mình đi lễ cùng “cho người ta vái nhầm bác”.

Vậy cái mình nghĩ ngợi, lo lắng sâu xa thì người ta cũng khỏi nghĩ tới, cứ phiên phiến một đời thôi.

Ông Khổng Tử nói đúng, tu thân. Chứ đâu có tu hộ được người khác.

Nên rồi em cũng bớt chạnh lòng buồn cho thiên hạ.

Lần trước em giãi lòng với bác là theo cái lý tưởng lớn lao, nhưng em cũng hiểu rằng cái đó vượt xa ngoài tầm ảnh hưởng của mình.

 

**

Cụ Hinh vui lắm.

- Vân Trường à, anh nghĩ thật phải.

Thiên hạ không thờ Vân Trường này thì họ lại thờ ông Vân Trường khác, mặt mũi giống ông Lã Bố cũng nên!

Trong đầu họ có Ông Vân Trường của họ rồi. Này, cái mặt đỏ râu dài của ông cũng rất thuận cho việc đó.

Vân Trường cười ngất.

**

- Chuyện đời, mấy anh em kết nghĩa nhà Ông, có tin tức gì không?

-  Bận cả. Lưu Bị cuối cùng mở xưởng dệt chiếu xuất khẩu. Thành đạt. Trương Phi quay sang mở nhà máy giết mổ trâu bò lợn gà. Thưa gặp. Thời bình, Tết nhất gặp nhau uống chút rượu, ôn chuyện vườn đào, thế thôi.

Lưu Bị bảo “chú Quan Công giờ nổi tiếng hơn anh với Trương Phi nhiều quá rồi, có ai thờ anh em chúng tôi đâu!”

Trương Phi băn khoăn, “giờ em lại sợ sát sinh! Em trang bị lò mổ tự động hóa hết, nhưng rồi có lúc cũng chuyển sang nghề khác thôi.”

Trưong Phi lại bảo : “nếu giờ em xin đi học làm y tá hộ sinh, có đâu người ta nhận mình không? Để mình chuộc đức sinh.”

Được cái nay họ ít ghen tị. Cả hai ngại suy nghĩ rộng hơn ra…

 

**

- Này, bác Hinh có tin gì về Gia Cát Lượng không? Lâu quá em không gặp lại Lượng!  Nghe nói ông ấy lên núi làm nương, cất rượu, chế thuốc, viết sách …

- Có  vậy đó, khó  tính hơn. Lúc nào phải sắp xếp gặp nhau…

- Em nợ nhiều nhất không phải Lưu Bị hay Trương Phi, nói việc đạo. Nợ Gia Cát Lượng không ít. Nay mình thanh thản hết rồi, muốn hiểu ra vài nhẽ thôi.

… Khi về với Lưu Bị, Lượng trẻ hơn em. Thư sinh, sạch sẽ, từ tốn, mà oai phong. Cứ ở cạnh Lượng em tự thành như con trẻ bồng bột, cái đó làm em tức khí lắm.

Đến giờ em vẫn không hiểu hết tại sao Lượng dám giao cái đất khó, đất hiểm nghèo như Kinh, Tương cho em? Em thì hăng quá rồi …
 
Vì Quan Vũ là em Lưu Bị mà Lượng không dám thay đổi người coi Kinh Tương? 

Khi Lượng còn quản Kinh Tương cùng với em, đất này vững như bàn thạch! Quân sư Bàng Thống bất ngờ sa cơ trúng tên đạn tử vong trong Thục. Gấp rút phải vào giúp Lưu Bị bình Thục, Lượng  dặn Mã Lương ở lại giúp em. Mã Lương thông minh, tận tụy, nhưng không có uy để em phải nghe.

Vậy Lượng biết trước em sẽ mất sạch ư , sẽ bị mất đầu ư?  Hai châu này sẽ buộc phải bị mất ư?  Lượng có nhẫn tâm về chuyện này không ? Có thiếu đạo hay minh triết để làm đủ bổn phận của bậc trị quốc? Em không sao hiểu hết được …

… Cũng không thấy ai chê Lượng chuyện này, chỉ thấy lỗi Vân Trường, dù sao thì cũng chỉ là một anh võ phu… Cũng có lúc em hỏi qua Lưu Bị chuyện này, anh ấy chỉ lảng, rồi lại nói chuyện giá cả chiếu đang lên xuống ở châu Phi với Nam Mỹ, đành thôi…

 

**

 …  phần tiếp cuộc chuyện , xem hồi sau  …

Nỗi lòng Quan Vũ – Hồi một

QuanVu

 

Hôm trước lơ mơ thế nào thấy có ai gõ cửa chùa .Mặt trông quen quá, lại rất hiền từ, nhác vẻ buồn buồn. “Bác Hinh không nhận ra em à…”. “Trời Ông Quan Vũ ! Sao nom Ông có vẻ kém khí thế vậy!”

Mừng mừng tủi tủi, bao chuyện xưa cứ tuôn chảy hoài . Thả chân dưới bãi “Nuocdenchan” mé bên chùa ,Vân Trường dãi bày ruột gan .

“Mãi  sau này em mới thấy ra cái con người thật tầm thường của mình. Vừa có tí ti công danh, trong bụng đã thấy thực sự mình chỉ rướn chân là nuốt được sao Bắc Đẩu . Nhìn Tháo hay Quyền, cũng chỉ đáng trong nửa khoé mắt . Xem mẹo Gia Cát cũng trò trẻ con . Lại tự thầm rằng, thiên hạ chỉ thoáng nghĩ tới mình là đã tim đập chân run .”

“Nháy mắt một cái, sạch sành sanh, trơ ra hai cha con bị trói nghiến. Em thương Quan Bình khôn xiết … Tưởng được làm con nuôi mình, lại  tận hiếu đến thế, Bình học được điều gì, lập được nghiệp gì.  Hóa ra chỉ vì người cha nuôi thậm ngu kiêu mà bị bắt trơ ra đó, chết không nhắm được mắt . Rồi bao tướng sĩ tiết tháo với mình hóa bụi trong oan nghiệt … Sao mình ác thế !”

- Nghĩ được thế cũng bắt đầu giải được rồi, mà chuyện cũng đã lâu, Vân Trường à . Cụ Hinh vỗ về…

“Em cũng tự an mình thế . Nhưng em còn buồn hơn bởi một chuyện khác vẫn cứ tiếp diễn ra”.

“Là thế này . Khắp nơi trong thiên hạ, khắp nước này nước nọ , người ta thờ gương em mới chết .”

“Mình thậm ngu kiêu mình chịu . Con mình, bạn bè mình đau theo, càng đau . Giờ đây thiên hạ cun cút học đòi theo, em còn mặt mũi nào nữa .”

“Vậy sao chẳng buồn hả bác Hinh ?”

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 60 other followers