RSS Feed

Category Archives: Thiền

Tụng, và kinh

Bác Tộ bảo.

“Cụ Hinh này, trẻ em xứ mình học chết thôi luôn, nhất thế giới, mà rồi lớn lên không ít bạn vẫn ngơ ngơ, là làm sao?”

“Dạ, nếu phương pháp học là tụng, và nội dung học là kinh, thì càng tụng, càng kinh ạ.”

Vương vấn Giava

Giava, tự phong lấy mình làm Chinh Tây Đại Tướng Quân, một mình lên đường viễn chinh, thế rồi ghé qua thăm Cụ Hinh. Ngồi đấy, mà nom vấn vương, gần như bức tượng người suy tư được cất ở trong một căn phòng kín cửa đã tắt điện.

Cụ Hinh rót rượu đào, bảo “con người chắc chỉ một khi đã sang đến thế giới bên kia, thì mới hết vấn vương”.

Giava thoắt tỉnh, mắt mũi sáng trưng nhìn chăm chắm ly rượu.

“Ấy, lúc ấy, thì đã là lúc mình bị mất điện chiến lược toàn diện rồi, Cụ Hinh ạ!”

“Ơ, tôi đang nói một mình, vẫn tưởng Giava đang bị mất điện?”

“Dạ không, lúc nãy thì Giava mới chỉ ở chế độ vấn vương tiết kiệm điện thôi ạ.”

C h ẻ c h ữ

Cụ Hinh thỉnh thoảng ghé chơi cụ Tỉ. Cụ Tỉ cao niên, loay hoay cả tuần chẻ cho xong chữ “câu”, rồi chẻ sang chữ “lạc”. “Chẻ chữ” nghĩa là “chiết tự”, cụ Tỉ giảng.

Tuần sau nữa, cụ Tỉ chẻ xong chữ “bộ”.

“Cụ Hinh à, tôi chẻ xong, và giải xong chữ ‘câu lạc bộ’ rồi, hay lắm!”

“Thế à, tôi nghe rằng nó nhại âm từ chữ ‘club’ ra đấy mà”.

Giống bố

Cô Na thật xinh đẹp. Cô lấy anh chồng rất nhiều ưu điểm, chỉ tội hơi xấu trai.

Khách của anh chồng đến chơi nhà, khi thấy mấy cô bé con chạy lon ton thường hay ôm chúng vào lòng, khen “ôi, giống bố ơi là giống, như đúc”.

Có ông khách đến chơi nhà Na đã mấy lần, mà vẫn cứ hay làm như thế.

Hôm trước Na hỏi ông khách này.

“Bố chúng nó xấu giai như thế, có thật là các con gái tôi giống bố chúng nó như đúc không, thì bảo nào?”

Ông khách hết nhìn Na, lại quay sang anh chồng, mấy lượt…

“…Dạ… chị Na đã nói thế, thì em bây giờ cũng thấy là chúng nó chả giống bố chúng nó tí nào ạ.”

Đ ạ i v ấ n đ ề

Sĩ phu Khổng học thường mơ những vấn đề thật to, cho bõ một công phát ngôn tự siêu. Những “di sản”, “bước ngoặt”, “sán lạn”.

Đặt đại vấn đề có lợi thế là không cần phải thực hiện nó. Nói xong, là xong, còn tiền thì đi uống bia.

Lấy một vấn đề của mấy chục năm ròng không giải xong nổi: tắt cái loa phường ở các thành phố lớn. Việc này, mới thật là đại vấn đề: vấn đề của sự bất lực triệt để trước một vấn nạn đơn giản.

T ự s i ê u

Người phương Đông phát triển theo mô hình lý tưởng “Thánh nhân”, nghĩa là, đến một lúc nào đó, thì họ tự siêu.

Nếu bạn thấy một cô bé, hay một cậu bé vốn nhút nhát, thùy mị, một hôm tự nhiên phồng má, trợn mắt, vỗ ngực, thở ra lửa, đừng ngạc nhiên, điều đấy là hoàn toàn bình thường, giản nhiên, họ đã đắc đạo “Thánh nhân”.

Đ ạ i k h á i n i ệ m

Bác Tụn có tài. Nhưng bác chỉ quen dùng vài ba đại khái niệm, và giải thích mọi sự trên đời qua đó.

Cụ Hinh băn khoăn.

“Bác Tụn dùng ít khái niệm chế khuôn như thế, liệu có nhốt hết được các sự ở đời vào trong đó không ạ?”

“Ôi, Cụ Hinh đừng lo. Nếu chỉ cần nhốt bắt các sự, thì chưa cần gì phải huy động đến các đại khái niệm quí báu của tôi.”

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 101 other followers