RSS Feed

Category Archives: Thiền

“C ô n g P h u”

I.

Ông Pháp Đàn hỏi chuyện.

“Cụ Hinh à, tôi thấy khi phân tích về việc gì, người nói tiếng Việt hay nói đó là một việc ‘con fou’, khó hiểu quá.”

“Tiếng Việt gọi nôm na ‘công phu’ là thứ việc phức tạp, phải bền bỉ nghĩ nhiều, làm kỉ, lâu dài, mới nên được.”

“Ôi cảm ơn Cụ Hinh!

Tôi bị cái âm tiếng Pháp nó hành hạ cái chữ này suốt từ bao lâu, nay thì mới được giải thoát! Vì tiếng Pháp nghe ‘con’ thì là ‘đần’, mà ‘fou’ thì là ‘điên’, khổ thế đấy! Đã ‘đần’, thì chả cần đến ‘điên’, mà đã ‘điên’, thì khỏi cần đến ‘đần’, vậy mà lại có cái việc gì đó mà phải cần đến cả ‘đần’ lẫn ‘điên’, chắc là nó phải bí hiểm lắm!

Hóa ra chả có gì liên can cả nhỉ!! Cảm ơn, cảm ơn Cụ Hinh biết bao!!!”

II.

Hôm sau, ông Pháp Đàn hỏi chuyện.

“Tôi xem báo tiếng Việt, thấy chiến dịch chặt cây hàng loạt trong phố phường Hànội xem ra được chuẩn bị và tiến hành công phu lắm, có phải không Cụ Hinh?”

“Trong trường hợp này, nghĩ ra và lao vào làm cái chuyện đó thật cấp tập, bác Pháp Đàn dùng chữ ‘con-fou’, thì nên”.


#Văn hóa Nghệ-an

S o i g ư ơ n g

Thấy có người bước vào nhà, cụ Tỷ vồn vã ra đón “cháu chào bác ạ.”

Cô Tỳ, con gái cụ Tỷ, đỡ lời.

“Bố à, đây là bác Luống, phó phường, trước là học trò của bố mà.”

“Ôi, chào anh Luống, xin lỗi anh Luống, anh nom chững chạc quá.”

“Dạ, chào bác Tỷ ạ.”

Cô Tỳ quay sang bác Luống.

“Bố em từ mấy chục năm nay chẳng bao giờ soi gương, nên cụ cứ nghĩ ai xung quanh cũng già hơn chính mình ngày trước rất nhiều. Khổ thế đấy ạ.”

L ặ n g l ẽ

Anh La chuyện trò.

“Cụ Hinh à, ai thì rồi cũng chết. Chết kèn trống, và chết lặng lẽ thì có những hiệu ứng gì khác nhau nhỉ?”

“Chết kèn trống thì chết nhanh hơn trong lòng người khác.”

“Ơ, sao lại thế ạ?”

“Ai chết kèn trống, thì người khác chóng biết ngay là người ấy đã chết rồi.

Còn nếu ta chết lặng lẽ, có khi một trăm năm sau vẫn còn người hỏi ‘à, cái ông gì gì ấy, ống ấy đã chết chưa ý nhỉ?'”.

Đ ư ợ c t h à y

Anh La mở trang báo, chuyện trò.

“Cụ Hinh à, chuyện gặp thày học sự, quan trọng đến đâu nhỉ?”

“Ta nghĩ thế này.

Trong mỗi lĩnh vực hoạt động, gặp được người thày quí giá dẫn đường, người ấy sẽ có thể dẫn đưa bạn lên làm người thày của chính họ được.

Gặp được người thày trung bình dẫn đường, người ấy sẽ có thể đưa bạn lên làm người học trò xuất sắc của chính họ được.

Gặp được người thày ẻo lả dẫn đường, người ấy sẽ có thể đưa bạn lên làm người học trò ẻo lả của toàn thể loài người được.

Anh La tươi cười lỉnh đi pha trà.

D â n c h ủ, d ễ, k h ó

Posted on

Mỵ Châu pha trà.

“Cụ Hinh à, em thấy nhiều xứ họ cứ thập thò ở bậu cửa dân chủ, bước ra, bước lui, mãi không qua bậu cửa ấy. Dân chủ là cái gì, mà khó khăn thế ạ?”

“Dân chủ, như một mong muốn lờ mờ, ‘dân chủ cho tôi’, thì dễ dàng như một cảm xúc. Dân chủ, như một thiết kế và thi công một tổ chức đời sống xã hội, thì rất khó khăn.”

“Khó khăn như thế nào ạ?”

“Ngoài những khó khăn tự nhiên vì các lợi ích, các quyền lực sẵn có, trước hết đó là khó khăn của hiểu biết, của văn hóa trên diện toàn cộng đồng. Dân chủ là một thứ nhu cầu về một cách thức tổ chức đời sống của cộng đồng, sao cho sự tự do của con người, của từng cá thể và của các hội đoàn, được đảm bảo nhất, mà lại khai mở sự phát triển vừa đa dạng, vừa nhân văn. Cho nên, bản chất của nhu cầu về dân chủ, về tự do là một thứ nhu cầu trừu tượng.”

“Trừu tượng, tức là nhu cầu không thật, theo kiểu sờ mó được ạ?”

“Thứ nhu cầu sờ mó được, là một loại sự thật.

Và thứ nhu cầu trừu tượng, cũng là sự thật, mà nó không có sẵn ở trong giới tự nhiên, như ở loài vật chẳng hạn.

Nếu con người và những cộng đồng của họ chưa có những nhu cầu trừu tượng, thì chưa có những giải pháp cho chúng.

Kìa Mỵ Châu! Nước trà sánh hết ra bàn rồi kìa!”

N ó i t r ư ớ c, n g h ĩ s a u

Posted on

Mỵ Châu hỏi.

“Nói trước, nghĩ sau, có nên không ạ?”

“Có lúc cũng nên.”

“Ơ, Cụ Hinh mà lại bảo ‘cũng nên’ nhé!”

“Chứ sao.”

“Sao, là thế nào ạ?”

“Nói, nhiều khi là để tống bớt chữ trong đầu ra. Khi chữ đầy chặt cứng đầu, thì người ta không nghĩ được nữa, nên phải mở đường cho chúng thoát ra, rồi thì mới nghĩ lại được tiếp.”

“À… mà có khi như thế, nhỉ… thảo nào, em thấy có nhiều người chắc là rất giỏi, rất lắm chữ, nhưng mà họ cứ phải nói trước đã, rồi nghĩ sau. Em cảm ơn Cụ Hinh nhé.”

C h ợ c h ữ

I.

Cụ Hinh đi lạc vào chợ chữ. Các thày mời đon đả «bác mua chữ giúp đi ạ ».

Đáp công người ta mời hoài, Cụ Hinh thăm hỏi.

« Chào các bác, chẳng hay chữ nào đắt, chữ nào rẻ.»

« Chữ nào cũng như nhau thôi ạ. Đây, hai chữ người ta mua nhiều nhất, ‘nhẫn’ đây, ‘nhàn’ đây, cùng một giá ạ. »

« Sao như có hai chữ nằm quảnh ở góc kia lại có giá bằng chỉ bằng một chữ thường? »

« Dạ, đấy là hai chữ ‘tác’, và ‘tộ’, khó phân biệt nhau, nên bán hai chữ kèm nhau rẻ như một chữ ạ.”

II.

Cụ Hinh hỏi.

« Thày có vẽ giúp được chữ ‘nhi-nhô’ không? »

« Dạ, nhà chỉ quen bắt chước vẽ theo lại những chữ mẫu hay sẵn có rồi, chứ chữ ‘nhi-nhô’ thì không thấy có mẫu, nhà không biết vẽ nó ra sao đâu ạ.”

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 111 other followers