Dòng thông tin RSS

Tại sao bò cười?

Mỵ Châu thỏ thẻ bóc gói fromage “Bò cười”.

- “Cụ Hinh à, tại sao bò lại cười ạ?”

Cụ Hinh ngắm Mỵ Châu…

“Tại sao bò cười?
Khoe hàm răng trắng
Rủ mình chán lo.”

Mỵ Châu chúm chím, không dám cười.

Của nả

Bác Luống bảo.

-”Để tôi mời Cụ Hinh thưởng thêm tuần trà mạn của tôi vừa được cô cháu của tôi tặng từ hôm ngày sinh của tôi mới rồi trong vườn của tôi đang rộ hoa tầm xuân của tôi nhé.”

-”Cảm ơn bác Luống, nhưng xin bác hôm khác đi, tôi ngồi lâu quá thì lại thành ra nốt của bác, mà như thế thì rồi bác lại bận rộn vất vả quá đi với trăm thứ bà rằn của nả của bác ạ.”

Được khen quá trời

Trong những lời bình, Cụ Hinh thấy có những lời khen mình quá trời, những lời khen rất mỹ miều, chỉ tội chúng hơi lạc đề.

Định cứ OK cho thỏa chí mình, nhưng hoá ra chúng thuộc chủng loại “spam”, tiếc quá.

Nghĩ bụng, thế mà vẫn có những nơi người ta say mê những lời khen tụng dạng “spam”. Mình có nên học theo họ không nhỉ?

Bởi vì

Mỵ Châu bảo.

-”Em thấy ít nay Cụ Hinh lười viết a”.

-”Bởi vì…”

-”Sao lại như thế ạ?”

-”Bởi vì để trả lời được Mỵ Châu, thì lại phải viết bài.”

Món tái hâm

Mỵ Châu chọn bàn ăn trưa cùng Cụ Hinh.

-”Cụ Hinh à, em nghe có người gọi ‘món tái hâm’. Hay mình gọi món ấy thử nhé?”

-”Thôi khỏi đi, Mỵ Châu à, chính ta đang sắp trở thành món tái hâm đến nơi rồi.”

Thày thuốc

Trong buổi tiệc nhỏ Cụ Hinh được giới thiệu làm quen với một cô bạn trẻ xinh xắn gốc Trung Hoa, cô Li Dạ.

-”Thật hân hạnh được biết Li Dạ, thế bạn đang còn đi học, hay đã đi làm rồi?”

-”Dạ, em vừa học, vừa làm ạ.”

-”Về ngành gì vậy?”

-”Y học cổ truyền ạ.”

-”Ôi, tôi kính phục các thày thuốc lắm!”

-”Tại sao ạ?”

-”Tại vì cuối đường đời họ sẽ là những người chờ đón tôi.”

-”Cụ Hinh buồn cười quá, họ có thể là những người chờ đón Cụ Hinh suốt đời chứ!”

-”Cảm ơn Li Dạ! Ta nâng cốc nhé.”

-”Cụ Hinh chúc em gì nào?”

-”Thày thuốc, như mẹ hiền.”

-”Cái ấy, khó, nhưng không phải là quá khó ạ. Ngạn ngữ Trung Hoa cũng đã nói như thế ạ.”

-”Sau đó, thày thuốc, như vợ hiền.”

-”Cái ấy, khó ạ, nhưng cũng chưa phải là không thể làm được ạ. Ngạn ngữ Trung Hoa chưa thấy nói như thế ạ.”

-”Sau đó nữa, thày thuốc, như bồ hiền.”

-”Cái ấy, để em phải nghĩ đã a… mình uống đã nha… Dạ, khó quá đấy ạ!”

Mật độ thánh nhân

Mỵ Châu mời Cụ Hinh thưởng ly càfé nắng xuân.

-”Em hỏi Cụ Hinh, nhé.

Tại sao, có những nơi mình đến, hầu như không thấy đâu bóng thánh nhân?

Và có những nơi, thì cứ vừa ra ngõ là gặp độp ngay thánh nhân ạ?”

-”Thế Mỵ Châu chưa hiểu rằng ở nơi nước đục, thì mới có cá lớn à?”

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 88 other followers