Bác Tộ hỏi.
-”Cụ Hinh có phân biệt được Pháp-hiến với Pháp-quyền không?”
-”Dạ, khó đấy ạ.”
-”Về sinh động học, thì thế này.
Pháp-hiến, là tùy ai người đấy hiến.
Pháp-quyền, là tùy ai người đấy quyền.”
Bác Tộ hỏi.
-”Cụ Hinh có phân biệt được Pháp-hiến với Pháp-quyền không?”
-”Dạ, khó đấy ạ.”
-”Về sinh động học, thì thế này.
Pháp-hiến, là tùy ai người đấy hiến.
Pháp-quyền, là tùy ai người đấy quyền.”
Mặt trăng màu nhợt nhạt
Đậu như một vương miện
Trên tóc nàng sậm đỏMặt trăng màu rực đỏ
Bắn tóe những hào quang
Váy nàng lỗ chỗ xuyênMặt trăng bừng sáng rực
Vuốt ve màu xanh ngọc
Đôi mắt nàng lư đưNữ hoàng của phố phường
Nàng tìm vào đây nhé
Trái tim tôi buồn thươngĐường lên gò núi cheo leo
Thách đố những kẻ túng nghèo khốn khóNhững cánh quạt của cối xay gió
Chở che mãi những người tình khốn say.Jean R.
|- HHM chuyển lời -|
Bác Tộ mời tuần trà mới.
Lại bảo.
-”Cụ Hinh à, phần bồi dưỡng về quyền làm người, nom vậy, mà phức tạp lắm.”
-”Bác Tộ có giải thích lại được không ạ?”
-”Đại khái, khi sinh ra, thì ai cũng có quyền làm người.
Sau đó, ai may, thì giữ gìn được quyền đó.
Còn không, thì thôi.”
Tuần trà xong, bác Tộ không bị say trà, mà vẫn bị say khóa bồi dưỡng triết học.
-”Cụ Hinh à, dẫu sao thì cái khái niệm tồn tại với hư vô, rắc rối đấy.
Tồn tại, thì tôi biết, xã hội đầy ắp tồn tại.
Nhưng hư vô là cái gì, làm sao mà sờ được nó, tôi áy náy mãi, không hình dung ra được. Mất cả ngủ, rồi bà nhà bắt tôi phải ngủ riêng, thế có phải là hư vô?”
Cụ Hinh động viên.
-”Bác Tộ à, đừng lo quá.
Đang sống, thì cứ tồn tại, đã là tạm đủ.
Sau sống, thì khắc ngộ được hư vô là cái gì thôi.”
-”Đã đến lúc ấy, làm sao mà tôi lại giảng giải lại được cho Cụ Hinh về hư vô?”
-”Thì tôi cũng sẽ đến lúc gặp hư vô mà. Có khi còn trước cả bác Tộ.”
Bác Tộ hỏi.
-”Cụ Hinh à, viết, có đổi thay được đời sống không?”
-”Có chứ.”
-”Như thế nào?”
-”Người mong bảo thủ, sẽ bảo thủ hơn.
Người mong tự do, sẽ tự do hơn.
Người không mong gì, sẽ không gì hơn.”
Nếu một hôm
Nhận ra mình lủi thủi hoài vòng quanh cái cối xaySửa mũ nón khăn gói
Chào dứt biệt khỏi cái cối xay.Nếu thoảng khi
Chạnh lòng nào thương nhớ cái cối xayDành ít lúc,
Cho cối xay tỉ tê cùng mình.|- 1305 HHM – |