Quan sát các nhà khoa học, nhà họa sĩ, nhà văn, nhà thơ, Cụ Hinh thấy họ có cái gì ngồ ngộ khá giống nhau, hơi tội nghiệp … rất khó diễn tả….
Sau này thì mới thấy các vị này thường có cái mẫu số chung là “nhà một mình“.
Tất nhiên, lĩnh vực nào cũng có vị siêu, rồi giỏi, rồi khá, rồi “ba chỉ”, rồi dở ương các loại.
…
Các vị này làm cái nghề rất bí mật, là luyện chưởng trong đầu môt mình, không phải luôn luôn thì cũng rất thường xuyên.
Cái được là các vị thường có cái nhìn “tương đối độc lập”. Cũng biết vậy thôi nhé, nhiều khi là nhặt được hòn đá ngoài chợ về rồi tí tởn cất kĩ, tin tưởng là có hòn ngọc của riêng mình ở trong.
Gặp được các vị trung bình khá trở lên thì nhiều khi rất vui, các vị có những cách nhìn nhận thú vị về vũ trụ nhân sinh, ví dụ như sự phát hiện về hang Cắc Cớ.
…
Cái điểm yếu nhất của các vị “nhà một mình” này (chỗ này coi như nói về người khác nghen, kẻo liên lụy mất vui) là không ít trong số họ thiếu kĩ năng làm việc và vui sống trong cộng đồng, đây là nói làm việc và sống chất lượng, chứ rủ nhau nâng chén 100% với “nòng nợn nuộc” thì chắc được thôi.
Vì không phải họ dốt, nói vậy thì thành căng thẳng! Mà vì họ không được luyện tập, và do vậy không ý thức được về sự phải luyện tập, trong môi trường này.
Lĩnh vực thơ ca thì may ra có lúc mở hội rượu thơ con cóc, chỗ này được. Tất nhiên những lúc trải lòng thì họ thường phải một mình.
Văn thì càng khó ngồi viết tập thể. Tập thể theo nghĩa em viết trang chẵn tôi viết trang lẻ rồi ghép vào nhau. Nhiều văn sĩ có giải pháp phụ, năng ra quán cà phê đông người ngồi viết.
Vẽ lại khó nữa. Mình đang vẽ nàng Vệ nữ thân thể nõn nà, lúm đồng tiền mời gọi, mà tay nào lại thêm cho bộ ria mép thì hết chuyện. Cứ đóng cửa chặt lại cùng nàng Vệ nữ, tha hồ vẽ và so sánh kiểm tra tận tay, cách hay đó nhé.
Còn các khoa học gia… nếu may mắn có được một đồng nghiệp hớn hở tinh thần cùng nhau, nhớ là phải cùng giới tính kẻo hết chuyện, thì may ra kĩ năng cộng tác mới tiến lên được, chứ không thì cũng gay go.
…
Câu chuyện trên đây không phải để cười, mà để các vị biết giật mình đôi chút.
Hành động tập thể bao giờ cũng rất khó, đây là nói những hành động có chất lượng.
Nó đòi hỏi người ta luôn luôn phải ở trạng thái “nghe”, xây dựng nền tảng chung theo thức “mở”, hiểu được vai trò của những người trong cuộc, vai trò của chính mình, thăm dò, trao đổi, hợp tác, thăng hoa.
Cái này thỉ phải học rất nhiều, luyện rất nhiều, tìm tòi rất nhiều, thi thố rất nhiều. Không ngồi giỏi giang một mình được.
Sao Cụ Hinh nói chuyện này nhỉ?
Bởi vì Cụ Hinh đi học chơi nhạc chểnh mảng với chúng bạn, mãi đến lúc sân khấu đã choang đèn thì mới hiểu mình không thể lơ ngơ một mình mãi được.
Bởi vì Cụ Hinh gặp được bao nhiêu sĩ phu xứ Đông tài năng thật sự, nhưng nền văn hóa xứ Đông chỉ rủ các vị chăn trâu thổi sáo một mình thôi. Cho nên bao nhiêu hiểu biết uyên bác đó không sao chuyển được thành ra được những tiến bộ cộng đồng.
Nói liều vậy nghen, thực ra Cụ Hinh không biết gì về khoa học, hay thơ, hoặc văn, họa thì khỏi bàn nghen.
Và xin lỗi các “nhà một mình“.