Cụ Hinh tự cho rằng mình là người ít ganh tị.
Nhưng rõ ràng mình vẫn còn ganh tị nhiều với chàng mèo Abricot.
—-
Nếu sáng ra giá rét, tối um, mà Cụ Hinh vẫn phải loay hoay khăn gói đi làm, y như rằng Abricot chạy ra tiễn tận thềm cửa, rồi ngoảy đuôi đi vào ngay. Chàng lại còn vòng ra chỗ cửa sổ kính, ngoái mắt nhìn ra tiễn đưa lần chót.
Việc ăn uống thì Cụ Hinh phải lo chu đáo cho Abricot rồi. Cái này thôi không kể làm gì, chẳng hóa mình nhỏ nhoi.
Cụ Hinh mà ngồi đánh đàn thì Abricot cũng nhảy ra ghế bành bên cạnh lim dim nằm nghe. Nốt nào gảy không ngon lành thì chàng rung ngoáy tai coi thường, được cái không nói năng gì.
Cụ Hinh ra ngắm cá thì chàng phóng ra chiếm chỗ đẹp trước. Nếu cho cá ăn thì chàng quệt mình vào chân Cụ Hinh, nhắc nhở cái lẽ bình đẳng về cơ hội của muôn loài.
Mải chơi thì khỏi nói. Chàng nhảy phắt lên cây táo, bay sang nóc nhà kho, leo lên đỉnh, ngồi nhìn bốn phía xung quanh ngóng bạn. Nom còn như đang chiêm nghiệm nàng thơ cổ điển “nhìn từ đỉnh này cao chót vót, mất mát khi xưa chẳng bạc vàng“.
Hiếm lắm thì cũng có khi Abricot còn ra góc salon, ấn nút cái điều khiển tivi nằm trên ghế, vô tình hay hữu ý không biết, rồi giương mắt ra xem, đoạn ngủ gà ngủ gật.
Rồi cũng phải cho chàng đi khám, đi tiêm chủng đều đặn.
Đôi khi còn đưa chàng đi du lịch trên xe cả ngàn cây số.
—-
Bữa nọ, Cụ Hinh bảo Abricot.
- Trong nhà chỉ có một người trúng sổ số thôi.
- Là ai?
- Còn ai nữa, Abricot!
- Cụ Hinh nhầm rồi.
Kiếp trước ta vất vả hơn Cụ Hinh nhiều. Nhưng ta cũng đã tu hành công phu hơn Cụ Hinh kiếp này nhiều…
—-
Nghe thế, Cụ Hinh lại càng kính trọng Abricot hơn.
Mà cũng tự nhủ, cứ đà này thì mình còn tu mọt kiếp!