Nhà giáo vĩ đại nhất
Nắng cuối thu vàng nhạt mờ sương. Mèo Abricot lại thoắt lên chạc ba cây táo nằm lim dim sưởi nắng, ngắm giời ngắm đất.
Giọng chuột Mickay từ trong hốc cây táo vọng ra.
-”Chào anh Abricot!”
-”Chào Mickay!”
-”Anh không đi học à? Mà em thấy người ta đang nói sắp đến ngày nhà giáo gì đó mà.”
-”Hôm nay là ngày lễ, nghỉ học. Ừ, anh cũng nghe nói thế.”
-”À, em hỏi anh nhá, với anh, ai là nhà giáo vĩ đại nhất?”
-”Là em.”
Mickay mở to mắt sung sướng, chợt rồi lại ỉu xìu xuống.
-”Anh chỉ giỡn mãi thôi! »
-”Đúng thật đấy!
Cả đời anh theo sát em, luyện đủ ngón nghề, mà đâu đã bắt được em!”./. “
Văn minh công nghiệp
Sớm ra, thường đúng vào lúc Cụ Hinh vừa ngủ say, thì y như rằng cái đồng hồ báo thức trổ tài chơi trò hùa dậy.
Bực một chút… Song nghĩ ra, mình vẫn còn tỉnh dậy hôm nay, hóa ra lại là may nhé.
Tài hơn nữa, chàng mèo Abricot ngủ ở cái giường con cạnh đấy cũng vươn mình ưỡn lưng ngáp dậy theo tiếng đài báo thức, rồi chạy nhún nhảy theo chân Cụ Hinh, không khác gì đồ chơi mới được sạc pin.
Lại hiểu thêm rằng, cái văn minh công nghiệp hôm nay đã vào đến tận máu chàng Abricot mất rồi./.
Chỉ có thế thôi
Chiếc lá trên thảm cỏ lấp láy dưới nắng, chấp chới theo những ngọn gió thoảng.
Chàng mèo Abricot đuổi sau, vờn trước, chộp bắt, tung hứng,lộn vòng với chiếc lá… Mắt mũi sáng choang.
-”Chỉ có thế thôi, mà Abricot không biết chán nhỉ?”, Cụ Hinh pha trà mời Anh La.
-”Cụ Hinh nói chỉ có thế thôi, còn Abricot thấy rất nhiều thứ hơn như thế nữa ạ.”
Hoa tuyết nắng chang
Mèo Abricot hộc tốc chạy vào nhà, vừa thở hổn hển, vừa mách Cụ Hinh.
- Ngoài sân nắng chang chang, mà hoa tuyết lặng lẽ rụng trắng thềm, phủ khắp mặt nước Cụ Hinh à.
Đoạn vểnh đuôi, ngoái đầu, dẫn bằng được Cụ Hinh ra sân.
—-
Quả thật, hoa tuyết trắng của Abricot đang nhẹ bâng phủ khắp không gian êm đềm, trong nắng xuân ấm nóng rực rỡ.
Cụ Hinh thì thường gọi chúng là hoa Anh Đào tháng Tư.
Sáng mồng Một Tết Năm Mèo
Sáng mồng Một Tết chàng mèo Abricot ngồi trên chạc ba cây táo, ngắm xuống thiên hạ.
Cô chuột Micka đang lúi húi trang điểm trong hốc cây táo, liền ngảnh ra.
- Em chào anh Abricot ngày đầu Năm Mèo nhé!
- Chào Micka, ta xin chúc Tết bạn!
- Sao nom Abricot tương tư thế?
- Ta đang tự hỏi, đâu ra cái hệ đếm mười hai rối rắm ở xứ Đông…
- Anh phức tạp nhỉ.
Hay là mình làm lịch mới, chỉ có hai Năm.
- Em nói sao?
- Năm Chuột, và Năm Mèo.
Mà thế là đủ.
Thưởng trà Tết Mèo
Sáng ra Anh La mời Cụ Hinh thưởng trà sớm, chàng mèo Abricot đã nghiễm nhiên một ghế tự lúc nào.
Cụ Hinh bảo.
- “Tết đến nơi rồi nhé! Tết Abricot!”
Anh La vồn vã.
- “Bao nhiêu người chúc mừng chàng!”
Abricot tương tư…
- “Ta có mấy lời này với Cụ Hinh cùng Anh La.
Trong biểu tượng mười hai linh vật được thờ phụng hàng năm ở xứ Việt, mười một linh vật trong đó cũng được thờ phụng ở Trung Hoa!
Cái khác duy nhất giữa việc thờ phụng các linh vật này ở xứ Việt, và ở Trung Hoa, là năm Mèo của xứ Việt thì lại là năm Thỏ của Trung Hoa.
Nếu còn có người Việt nào không hiểu ra điều đó, lại còn học đòi ăn thịt mèo nữa, thì ta cũng không hiểu nổi những người Việt đó nữa.
Mà thôi, đừng vì thế mà kém vui Tết.
“
Nổi tiếng – hồi hai
Sáng nay đang ngồi uống càfê, mèo Abricot tỉ tê thế này.
- Cụ Hinh ạ, tối qua ta mê buồn cười quá.
Mười vạn người tụ tập ở sân vận động làm màn đồng diễn mừng sinh nhật Abricot, và để kết thúc, cùng hô “Khỏe!” vang trời.
Và ta cũng tiếc là không được đặt tên là “Khỏe!”.
Đúng lúc ấy thì sực tỉnh. Lại càng tiếc giấc mơ bị hết nửa chừng.
—-
Cô Uyên hôm nay tiện chân ghé qua chơi Nuocdenchan, cũng đang thưởng càfê cùng, sáng mắt ra :
- Vậy, Cụ Hinh có ý định đổi tên không nhỉ?
Giờ thì quả thật Cụ Hinh mới tỉnh táo hẳn.
- Thế này cô Uyên với Abricot ạ.
Thú thật, chính ta tối qua cũng mê thấy mình ở sân vận động, mười vạn người có lẻ, nhưng không phải là màn đồng diễn mừng sinh nhật Abricot!
Mà là người ta đang tổ chức lễ hội đổi tên.
Tất cả mọi người đều được chính thức đổi tên thành “Khỏe!”.
Riêng Cụ Hinh bị ban tổ chức từ chối, với lý do chính thức là vì “còn phải phấn đấu thêm!”.
Sinh nhật Abricot
Cả nhà vui sinh nhật chàng mèo Abricot.
Sau khi thổi nến, cô Vi, Anh La và Cụ Hinh chúc Abricot thêm được một tuổi.
Abricot dựng đuôi ve vẩy.
- Cảm ơn cả nhà. Quả thật là vui.
Nhưng mà thực ra thì ta cũng mất đi một tuổi.
Cô Vi tủm tỉm. Cụ Hinh ngắm nghía Abricot.
Đoạn Anh La hỏi.
- Làm sao mình lại “mất” cái mình chưa có?
Abricot nheo mắt.
- Làm sao mình lại “thêm” được cái mình phải có?
Mọt kiếp
Cụ Hinh tự cho rằng mình là người ít ganh tị.
Nhưng rõ ràng mình vẫn còn ganh tị nhiều với chàng mèo Abricot.
—-
Nếu sáng ra giá rét, tối um, mà Cụ Hinh vẫn phải loay hoay khăn gói đi làm, y như rằng Abricot chạy ra tiễn tận thềm cửa, rồi ngoảy đuôi đi vào ngay. Chàng lại còn vòng ra chỗ cửa sổ kính, ngoái mắt nhìn ra tiễn đưa lần chót.
Việc ăn uống thì Cụ Hinh phải lo chu đáo cho Abricot rồi. Cái này thôi không kể làm gì, chẳng hóa mình nhỏ nhoi.
Cụ Hinh mà ngồi đánh đàn thì Abricot cũng nhảy ra ghế bành bên cạnh lim dim nằm nghe. Nốt nào gảy không ngon lành thì chàng rung ngoáy tai coi thường, được cái không nói năng gì.
Cụ Hinh ra ngắm cá thì chàng phóng ra chiếm chỗ đẹp trước. Nếu cho cá ăn thì chàng quệt mình vào chân Cụ Hinh, nhắc nhở cái lẽ bình đẳng về cơ hội của muôn loài.
Mải chơi thì khỏi nói. Chàng nhảy phắt lên cây táo, bay sang nóc nhà kho, leo lên đỉnh, ngồi nhìn bốn phía xung quanh ngóng bạn. Nom còn như đang chiêm nghiệm nàng thơ cổ điển “nhìn từ đỉnh này cao chót vót, mất mát khi xưa chẳng bạc vàng“.
Hiếm lắm thì cũng có khi Abricot còn ra góc salon, ấn nút cái điều khiển tivi nằm trên ghế, vô tình hay hữu ý không biết, rồi giương mắt ra xem, đoạn ngủ gà ngủ gật.
Rồi cũng phải cho chàng đi khám, đi tiêm chủng đều đặn.
Đôi khi còn đưa chàng đi du lịch trên xe cả ngàn cây số.
—-
Bữa nọ, Cụ Hinh bảo Abricot.
- Trong nhà chỉ có một người trúng sổ số thôi.
- Là ai?
- Còn ai nữa, Abricot!
- Cụ Hinh nhầm rồi.
Kiếp trước ta vất vả hơn Cụ Hinh nhiều. Nhưng ta cũng đã tu hành công phu hơn Cụ Hinh kiếp này nhiều…
—-
Nghe thế, Cụ Hinh lại càng kính trọng Abricot hơn.
Mà cũng tự nhủ, cứ đà này thì mình còn tu mọt kiếp!
Trẻ lâu
Mèo Abricot ngủ gật trên ghế.
Đoạn giật phắt mình, quay sang Cụ Hinh đang thưởng trà.
- Ta ngắm Cụ Hinh, quả thật là Cụ trẻ lâu.
- Cảm ơn Abricot. Hy vọng thế, nhưng chưa dám tin thế.
- Cụ thử ngẫm xem.
Khi Cụ đón Abricot về Nuocdenchan, Abricot mới là đứa trẻ, mà Cụ thì đã quá trưa.
Bây giờ thì Abricot lại đã ngả chiều, mà Cụ thì vẫn cứ chỉ quá trưa hơn tí tẹo thôi à.
- À, là so với Abricot?
- Thế Cụ đang nói chuyện với ai?
Người lịch sự không nói chuyện với Giời, mà với người tiếp chuyện.
- Xin lỗi Abricot, chỉ tại ta trẻ lâu quá mà.
Nhưng so với các bạn mèo khác thì ta thấy Abricot lại còn trẻ lâu hơn!
…
Abricot nở mũi, nhảy xuống ghế ra hồ xem cá.
Vào nếp và tự do
Đến chơi Nuocdenchan, bạn bè Cụ Hinh tha hồ bày các đồ ăn thức uống mà không phải lo anh chàng mèo Abricot làm loạn bao giờ cả.
Rất đơn giản, không phải chỉ là chính Abricot, mà trước hết là mọi người qua lại Nuocdenchan phải “vào nếp”.
Cho Abricot ăn riêng thức ăn của chàng.
Cho ăn vào một giờ nhất định, ở nơi cố định, theo định suất cố định đã được nghiên cứu hướng dẫn.
Và không vui lên hứng chí thì người đang ăn cũng lại cho Abricot ăn cùng thức ăn, ăn cùng thời điểm, cùng chỗ.
Abricot đàng hoàng, đĩnh đạc, không còn phải ngó nghiêng xin gì nữa, cũng không phải vụng trộm gì thêm. Mà rồi nay có cho linh tinh chàng cũng không đoái hoài.
Chàng uống nước trong ao, cá nổi lên đớp lưỡi chàng, chàng vui vẻ ngắm chúng bình yên.
…
Gia đình, tập thể, xã hội cũng vậy, phải vào nếp.
Đừng nhầm tự do với nhốn nháo vô tổ chức.
Tự do là để mọi người có thể chủ động tham gia thúc đẩy làm tiến hóa tổ chức xã hội, sao cho tổ chức xã hội ngày càng hiệu quả hơn, trơn chu, dễ thở và vui sống.
Nhốn nháo vô tổ chức, người ta đang tạo ra tai họa cho chính mình, không thể khác được.
Thiên lý và thông minh
Chàng mèo Abricot rất thính, Cụ Hinh thái độ thế nào là chàng biết ngay, và thích ứng liền.
Còn Abricot như thế nào, thì mãi Cụ Hinh may ra mới hiểu.
Hiểu nhau, nghĩa là cả hai chia sẻ chung một thiên lý, logos.
Hiểu nhanh, hiểu chậm… ai thông minh hơn ai?
Micka chuyện với Abricot
Chàng mèo Abricot xem chừng tư lự hơn mọi khi.
Cô chuột Micka bảo.
- Anh chơi với em, phỏng có phiền muội gì chăng?
- Không mơ hồ về cái yếu của mình, quả quyết yêu đời thiết tha.
Cái bản lĩnh đó của Micka, không riêng gì ta lúc này, cả cái xứ ta, ai cũng đáng phải ngẫm suy hành định.
Abricot tâm sự với Micka (II)
Hôm sau Abricot lại bảo Micka.
- Chơi với Abricot mà trong lòng Micka vẫn sợ, sao không tuyệt giao?
- Anh đến nay vẫn là người đáng kính, đáng yêu mà!
Lại là láng giềng, không chơi sao được!
- Thế thì quả là Micka thật đáng khâm phục, biết vui sống, tuy mình ở cái thế khó hơn người khác.
- Ai dám chắc em đã ở cái thế khó hơn anh?
Giả sử có bạn hổ hung hăng chợt đến đây, em chui vào cái lỗ nhỏ này, anh liệu có vào được không?



Phản hồi gần đây