Dòng thông tin RSS

Lưu trữ theo thẻ: Abricot

Trí nhớ

Có lần chàng mèo Abricot được đến nhà bạn chơi, xa nhà mình cả ngàn cây số. Ngay tối hôm sau ở đó, Abricot lại đã lẻn qua cửa nhà… đi chơi tiếp. Cụ Hinh đi tìm mãi, không thể nào thấy Abricot đâu…

—-

Sáng ngày hôm sau, Abricot ngồi chờ trước cửa nhà!

—-

Vậy mà mỗi khi bị chê trách, Abricot hiểu ra, nhưng không thấy để bụng, hay dỗi bực, hay hớn hở… như sĩ phu.

Bình thường, điềm tĩnh.

Chắc không phải vì thiếu trí nhớ.

Cùng đọc

Hiền, mà lành

Chú nhím con bò lổm nhổm, chậm rãi, tự tin trong vườn.

Mèo Abricot khoái chí lắm, bỏ cả mươi phút kiên nhẫn lần mãi theo chú nhím để ngắm nghía.

Cụ Hinh có vẻ như lo cho chú nhím… Vậy mà cả hai có vẻ yên ổn.

Anh La quay sang Cụ Hinh.

-”Chú nhím hiền, mà lành. Bộ đinh của chú ấy, không dễ bị bắt nạt đâu ạ.”

-”Ta cũng đang tự hỏi, hay là mèo Abricot thực ra đang muốn theo học chú nhím?”

Thả vui

Mèo Abricot oài người nằm tắm nắng trên thềm, lác cả mắt nhìn xuống mấy cánh hoa ngay phia dưới.

Abricot sinh sự mê hoa từ bao giờ?

Trên cánh hoa có chú bọ tí hon đang khéo léo điều khiển mấy chục cái chân bé xíu của mình để di chuyển.

Thỉnh thoảng Abricot lại tự ngắm chân mình… Mình mới có bốn chiếc, mà đã phức tạp…

Có thế, mà cũng hết cả buổi trưa.

Nhưng còn hơn là những ai chui vào đâu đó để mà đành hanh tập thể… Abricot nghĩ ngợi.

Nhà giáo vĩ đại nhất

Nắng cuối thu vàng nhạt mờ sương. Mèo Abricot lại thoắt lên chạc ba cây táo nằm lim dim sưởi nắng, ngắm giời ngắm đất.

Giọng chuột Mickay từ trong hốc cây táo vọng ra.

-”Chào anh Abricot!”

-”Chào Mickay!”

-”Anh không đi học à? Mà em thấy người ta đang nói sắp đến ngày nhà giáo gì đó mà.”

-”Hôm nay là ngày lễ, nghỉ học. Ừ, anh cũng nghe nói thế.”

-”À, em hỏi anh nhá, với anh, ai là nhà giáo vĩ đại nhất?”

-”Là em.”

Mickay mở to mắt sung sướng, chợt rồi lại ỉu xìu xuống.

-”Anh chỉ giỡn mãi thôi! »

-”Đúng thật đấy!

Cả đời anh theo sát em, luyện đủ ngón nghề, mà đâu đã bắt được em!”./. “

Văn minh công nghiệp

Sớm ra, thường đúng vào lúc Cụ Hinh vừa ngủ say, thì y như rằng cái đồng hồ báo thức trổ tài chơi trò hùa dậy.

Bực một chút… Song nghĩ ra, mình vẫn còn tỉnh dậy hôm nay, hóa ra lại là may nhé.

Tài hơn nữa, chàng mèo Abricot ngủ ở cái giường con cạnh đấy cũng vươn mình ưỡn lưng ngáp dậy theo tiếng đài báo thức, rồi chạy nhún nhảy theo chân Cụ Hinh, không khác gì đồ chơi mới được sạc pin.

Lại hiểu thêm rằng, cái văn minh công nghiệp hôm nay đã vào đến tận máu chàng Abricot mất rồi./.

Chỉ có thế thôi

Chiếc lá trên thảm cỏ lấp láy dưới nắng, chấp chới theo những ngọn gió thoảng.

Chàng mèo Abricot đuổi sau, vờn trước, chộp bắt, tung hứng,lộn vòng với chiếc lá… Mắt mũi sáng choang.

-”Chỉ có thế thôi, mà Abricot không biết chán nhỉ?”, Cụ Hinh pha trà mời Anh La.

-”Cụ Hinh nói chỉ có thế thôi, còn Abricot thấy rất nhiều thứ hơn như thế nữa ạ.”

Hoa tuyết nắng chang

Mèo Abricot hộc tốc chạy vào nhà, vừa thở hổn hển, vừa mách Cụ Hinh.

- Ngoài sân nắng chang chang, mà hoa tuyết lặng lẽ rụng trắng thềm, phủ khắp mặt nước Cụ Hinh à.

Đoạn vểnh đuôi, ngoái đầu, dẫn bằng được Cụ Hinh ra sân.

—-

Quả thật, hoa tuyết trắng của Abricot đang nhẹ bâng phủ khắp không gian êm đềm, trong nắng xuân ấm nóng rực rỡ.

Cụ Hinh thì thường gọi chúng là hoa Anh Đào tháng Tư.

Sáng mồng Một Tết Năm Mèo

Sáng mồng Một Tết chàng mèo Abricot ngồi trên chạc ba cây táo, ngắm xuống thiên hạ.

Cô chuột Micka đang lúi húi trang điểm trong hốc cây táo, liền ngảnh ra.

- Em chào anh Abricot ngày đầu Năm Mèo nhé!

- Chào Micka, ta xin chúc Tết bạn!

- Sao nom Abricot tương tư thế?

- Ta đang tự hỏi, đâu ra cái hệ đếm mười hai rối rắm ở xứ Đông…

- Anh phức tạp nhỉ.

Hay là mình làm lịch mới, chỉ có hai Năm.

- Em nói sao?

- Năm Chuột, và Năm Mèo.

Mà thế là đủ.

Thưởng trà Tết Mèo

Sáng ra Anh La mời Cụ Hinh thưởng trà sớm, chàng mèo Abricot đã nghiễm nhiên một ghế tự lúc nào.

Cụ Hinh bảo.

- “Tết đến nơi rồi nhé! Tết Abricot!”

Anh La vồn vã.

- “Bao nhiêu người chúc mừng chàng!”

Abricot tương tư…

- “Ta có mấy lời này với Cụ Hinh cùng Anh La.

Trong biểu tượng mười hai linh vật được thờ phụng hàng năm ở xứ Việt, mười một linh vật trong đó cũng được thờ phụng ở Trung Hoa!

Cái khác duy nhất giữa việc thờ phụng các linh vật này ở xứ Việt, và ở Trung Hoa, là năm Mèo của xứ Việt thì lại là năm Thỏ của Trung Hoa.

Nếu còn có người Việt nào không hiểu ra điều đó, lại còn học đòi ăn thịt mèo nữa, thì ta cũng không hiểu nổi những người Việt đó nữa.

Mà thôi, đừng vì thế mà kém vui Tết.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 87 other followers