Hôm sau Abricot lại bảo Micka.
- Chơi với Abricot mà trong lòng Micka vẫn sợ, sao không tuyệt giao?
- Anh đến nay vẫn là người đáng kính, đáng yêu mà!
Lại là láng giềng, không chơi sao được!
- Thế thì quả là Micka thật đáng khâm phục, biết vui sống, tuy mình ở cái thế khó hơn người khác.
- Ai dám chắc em đã ở cái thế khó hơn anh?
Giả sử có bạn hổ hung hăng chợt đến đây, em chui vào cái lỗ nhỏ này, anh liệu có vào được không?