< Xã tín – hồi ba
So với một số loài vật, con người hôm nay làm việc hơn khá nhiều. Làm gì dám tự cho phép mình ngủ đông một mùa… Loài vật không có các nhu cầu về nhu cầu, không biết sinh đẻ ra các nhu cầu lũy thừa lên, như phải ăn vài trăm loại phomát, uống vài ngàn loại rượu, và ngốn hàng vạn bài báo …
Vậy nên việc tìm ra niềm vui ngay trong khi làm việc là một cứu cánh.
Anh La thường cầu may vào mấy cô bạn đồng nghiệp đỡ đần cho mà thôi.
—-
Gioan là một cô bạn như thế.
Dẻo dai, bền bỉ, không chống cự lại thời gian… Thực tế nhất và đơn giản nhất, Anh La lấy chính cô làm cái nhịp biểu cho mình.
Cô lên lịch làm việc, trong đó có lịch uống càfê thiêng liêng.
Cô chia các buổi trưa trong tuần theo ngày. Thể dục nhịp điệu thứ hai, guitar workshop thứ ba, chạy xuyên rừng thứ tư, đi chợ thứ năm, ăn uống với bạn bè thứ sáu. Thiền thì cũng chỉ đến thế à. Nhiều đồng nghiệp cũng có những lịch hoạt động riêng đại loại như thế. Cái này Anh La thua xa.
—-
Một hôm Gioan rủ Anh La đi chợ ăn trưa nhanh và mua ít đồ. Hóa ra cuối cùng cô nàng chỉ nhằm mua mỗi chai xì dầu tây nhỏ nhắn. Anh La đã tập thể dục từ sáng sớm, những tưởng mình đã phải bê vác trâu lăn hộ đến nơi.
Ra khỏi quầy trả tiền, Anh La ngạc nhiên không thấy Gioan cầm đồ đạc gì cả.
- Gioan, cô quên khuấy cái chai xì dầu đâu rồi?
Gioan nở nụ cười êm thắm, khẽ kéo cái phécmơtuya ở cái túi đầm sang trọng nhỏ nhắn đeo bên người. Chai xì dầu nghiêng nằm ấm áp bên trong!
- Chết thôi! Nó mà lênh láng ra đấy thì cô vứt hết đồ với túi đi à!
- Nào có sao? Từ hàng năm nay người ta vẫn làm thế, có bao giờ việc gì đâu!
Không tin vào mắt mình, Anh La cẩn thận cầm ra chiếc lọ xì dầu dán nhãn Maggi. Chiếc lọ nâu đẹp, dày dạn, chắc chắn, và kín bưng như một pháo đài!
—-
Tản bộ trên đường Gioan thủ thỉ.
“ Anh La à, mỗi sản phẩm có uy tín được là vì chúng tìm được chỗ đứng đàng hoàng trong đời sống, có tín nhiệm, không gây sự, không phiền hà đến các đồ vật xung quanh, kiến tạo và cung cấp công dụng cho các đồ vật khác… Em làm về marketing, em biết.”
“ Như mỗi chúng ta trong đời sống mà thôi.”
“Bản năng con người không tôn trọng nhịp điệu. Anh cứ xem, Tạo Hóa làm nên mọi chuyện đâu có ăn cướp nhịp điệu thời gian.”
“Đấy nhé, anh lại cứ chúi người bước tới rồi. Thế là anh gây sự với thời gian, vào cái lúc đâu có cấp rút này.”
“Anh thử nhìn nhiều người quanh chúng ta xem. Họ nhìn chúng mình như đã là một cặp tình nhân! Vì họ không tôn trọng chính cái suy nghĩ của mình, chỉ cố nghĩ vội, nghĩ tắt, nghĩ cướp, cho thỏa mãn cái lòng ghen tị của mình mà thôi.”
Cái lúm đồng tiền của Gioan săn lại, nghiêm nghị, uy lực ra phết.
Và con đường về tới chỗ làm hôm nay sao mà ngắn thế.
—-
Đến hôm nọ, Gioan nhất định nhờ Anh La dẫn đi một cái cửa hàng Á châu để mua một chai “nuocmam”, gặng nghe Gioan mãi, Anh La mới hiểu ra. Gioan bảo hôm trước ăn đồ chấm nước mắm ở nhà cô bạn, sao mà cái nước chấm này ngon lạ lùng thế, tuy cái mùi của nó rất mạnh.
Ngại ngùng mãi, rồi Anh La cũng dẫn được Gioan đến một cửa hàng Trung Hoa.
Trả tiền xong, ra đến cửa, Anh La bỗng tái mặt, tim đập thình thình.
- Anh La, có gì đấy, sao không?
- Gioan, cái chai nước mắm đâu rồi?
- Đây, em để nó trong ví mà!
- Đưa nó cho tôi ngay à!
Anh La nhẹ nhàng dỡ chai nước mắm ra khỏi cái ví óng ánh của Gioan…
- Có gì vậy Anh La?
- Ngửi tay tôi thử xem…
- Chết, toàn mùi nước mắm….
- Lỗi tại tôi Gioan à. Nhưng chưa trầm trọng quá…
Cái khu chợ này… chưa hội nhập vào xã tín… Mà thôi, để rồi tôi sẽ giải thích kĩ lại cho Gioan sau…
Bản in trên Tiền Phong bị cắt lược bớt. No satisfaction.