Dòng thông tin RSS

Lưu trữ theo thẻ: Anh La

Một năm, vừa qua…

Năm nọ, mà cũng lâu lâu rồi a, anh bạn làm buổi liên hoan mời bạn bè vui vẻ.

Trước giờ, có cái bàn bóng kê ở ngoài sân, Anh La được mời thi đấu với một anh bạn “vừa mới đoạt giải vô địch bóng bàn ở một trường đại học”.

Anh chàng vô địch nọ quả nhiên cho Anh La một trận tơi bời trước các khán giả nhiệt tình.

Khi nâng cốc trong bữa tiệc, Anh La ngỏ ý phân trần “tôi có cái vợt một mặt gai dài, rời nó ra, là tôi không biết chơi kiểu gì, khó thế”. Đang hăng hơi cay, chủ nhà quyết định “tuần sau làm buổi liên hoan tiếp, đông người hơn, và có trận đấu lượt về”!

Tuần sau, thi đấu lượt về thật.

May thay, Anh La thắng được quả sát nút, giành lại thắng lợi trước tay vợt lợi hại.

Bữa liên hoan kết thúc vui vẻ, với lời hẹn của tất thảy mọi người rằng “năm sau sẽ làm lại trận đấu cùng liên hoan tại đây”.

Khách khứa của cuộc liên hoan năm sau đã tề tựu. Anh La không quên mang theo cây vợt cố hỉ của mình.

Anh bạn chủ nhà ra đón Anh La, lăm lăm dắt xe hộ, “tiếc quá, năm nay không làm buổi thi đấu bóng bàn được nữa rồi, Anh La à.”

-”Tiếc nhỉ, cũng là một cuộc hẹn vui vẻ.”

-”Anh bạn đối thủ của anh, trẻ như thế, mà đã chia tay cuộc đời, sau một cơn tim mạch bất ngờ tuần trước.”

Anh La không nói được gì…

Chợt nhìn thấy chiếc bàn bóng phủ bạt ở góc hành lang, nom như thứ đồ vật đã ngủ yên từ muôn thuở trong một nhà bảo tàng.

Quen quen viết thường, Quen Quen viết hoa

Anh La mời trà Cụ Hinh.

-”Anh La à, có người bảo ‘Cụ Hinh cho hỏi thăm anh Quen Quen nhé’. Ta ậm ừ vui vẻ, lòng phân vân, không rõ là mình biết, hay là không biết… Định bụng để rồi hỏi Anh La xem Quen Quen là ai?”

-”Dạ, cũng có nhiều người khi chuyện trò với Anh La, họ hay bảo ‘anh quen quen à’, thì Anh La vẫn thường bảo họ là ‘vâng ạ’ mà.”

-”Thế họ không bảo ‘quen quen viết thường’, hay ‘Quen Quen viết hoa’ à?”

-”Dạ, không!”

-”Thế thì khéo chính cái ậm ợ của Anh La đã làm cho Quen Quen thành ra cái tên mới của Anh La mất rồi!”

-”Chết, lại thế nữa a?”

Quên

Bác Đô mời Anh La chơi bóng bàn.

Xong trận đấu, ông Đô bảo.

-”Anh La chơi lần này ít lỗi hơn xưa.”

-”Dạ vâng, lâu quá tôi không chơi, nên quên hết cả các lỗi hồi xưa rồi ạ.”

-”Nhưng Anh La chơi lần này ít cú hay hơn xưa.”

-”Dạ vâng, lâu quá tôi không chơi, nên quên hết cả các cú hay hồi xưa rồi ạ.”

Cách điệu – II

Anh La giở trang báo, lén nhìn Cụ Hinh cười khúc khích.

-”Anh La cười ta chuyện gì à?”

-”Có bài báo giới thiệu ‘Cụ Hinh’ chính là tên gọi khác của tác giả của bài báo đây này! “

Cụ Hinh mỉm cười nhâm nhi càfé.

-”Ta chưa cười Anh La đó nha.

Cũng đã có báo đăng dẫn chuyện ‘Anh La’ là tên gọi riêng của… tác giả bài báo, à ha!”

Anh La chùi các khóe mắt, đoạn giở một tờ báo khác ra, lại càng cười rũ ra hơn nữa.

-”Ha hi hi, này, người ta đổi luôn “Cụ Hinh” thành “tôi”, thành “Mỵ Châu với tôi…” trong bài này , i hi i hi…

Vừa hay loa phường ọ ẹ, rồi véo von thẳng luôn vào giữa bài chèo…”là lúa í xinh, i đẹp, i í i i ì, í ì i…”

Không biết, và ngu – III

Cụ Hinh vui vẻ.

-”Mình còn biết rằng mình có cơ ngu, thế đã là may mắn, may mắn hơn nhiều người rồi, Anh La ạ.”

Không biết, và ngu – II

Anh La bảo.

-”Cụ Hinh được như thế, cũng đã là gì rồi ạ.

Anh La bây giờ ngủ đã không say, lại còn hay mơ, vậy là đã ngu toàn phần ạ.”

Không biết, và ngu

Anh La mời trà Cụ Hinh.

-”Cụ Hinh à, không biết, và ngu, khác nhau như thế nào ạ?”

-”Lấy ta đây làm ví dụ nhé.

Khi ta ngủ say, thì ta không biết.
Khi ta tỉnh dậy, thì ta ngu.”

Chuyện Miến Điện

Cô Miến là vợ anh Điện. Cô Miến là người xinh đẹp, mẫn cảm, dễ mến.

Anh Điện là bạn lâu ngày của Anh La.

Hôm trước cô Miến nhắn gặp Anh La ở hàng café “để em hỏi có chút việc”.

-”Anh La à, cả tuần nay anh Điện yêu em không được như mọi khi.”

-”Tức là thế nào?”

-”Cứ như là anh ấy không cảm giác hết được chính em.”

-”Hôm trước tôi vừa gặp anh Điện, thấy anh ấy bị tắc mũi, ăn món nào cũng không cảm giác được mà.”

-”A… Ừ nhỉ… Có thế mà em không nghĩ ra! Mà anh ấy nữa, cũng không biết đường mà nói ra!

Em cảm ơn Anh La, em về nha.”

Họa sĩ Trần Trọng Vũ đoạt giải « The Pollock-Krasner Grant 2011-2012 »

Bạn dựng một bức tranh, rồi bạn cùng người xem biến vào bên trong bức tranh, rồi ngao du lạc luôn ở trong đó! Và bạn cùng những người xem làm nên những nhân vật sống động của chính bức tranh này, cùng với các cảm xúc đang diễn ra trong mình…

#Bức “Căn phòng đầm mưa” – Trần Trọng Vũ

Có tiếng lao xao trong bức tranh…

-”Liệu điều đó có thể thật không nhỉ?”

-”Câu trả lời là “được”.”

-”Có trừu tượng quá không?”

-”Câu trả lời là “có”.”

-”Cắt nghĩa thêm thế nào nhỉ?”

Họa sĩ Trần Trọng Vũ nghe thấy thế liền chui ngay vào tranh, rồi vái sống Anh La : “tôi mời Anh La ra nhâm nhi chén rượu cùng nhá, còn bức này không phải là bức “siêu trừu tượng” ạ!”./.

Đầu đuôi

Anh La ghé thăm phòng tranh thành phố. Người ta đang chuẩn bị cho một cuộc triển lãm các tác phẩm của một họa sĩ lừng danh của xứ sở ở đây. May mắn thay Anh La được đón vào thăm, rụt rè nhưng trân trọng, mãi sau mới biết là họ chót đoán ngầm rằng Anh La là “người của trển, qua kiểm tra xem công việc chuẩn bị ngô khoai đến đâu”.

Hết một vòng tranh, Anh La trầm ngâm ra cửa. Những bức tranh phi trừu tượng này sao mà đẹp sững sờ vậy.

Chợt cái bảng giới thiệu hiện ra ngay trước mặt, mô tả họa sĩ là người đã đẩy lui được cái lối vẽ bắt chước người tây xưa ra sao, dấy nên lối vẽ ta từ đó thế nào.

Đâu như có cái nhìn loay hoay từ sau gáy mình. Quay lại, Anh La chợt thấy ông nghệ sĩ tổ chức cuộc triển lãm đang tò mò ngắm mình quên cả bản thân.

-”Chào ngài, phòng tranh tuyệt vời! Dám hỏi ngài, họa sĩ đây xưa học nghề ở đâu ra vậy?”

-”Dạ chào ông, họa sĩ này học ở trường mỹ thuật tây ở ta ra ạ.”

-”Thế sao lời giới thiệu không nói gì chuyện đó?”

-”Dạ, cái đó không đáng kể ạ.”

-”Tôi chưa được rõ lắm…”

-”Dạ, không sao ạ.”

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 87 other followers