Dòng thông tin RSS

Lưu trữ theo thẻ: Anh La

Họa sĩ Trần Trọng Vũ đoạt giải « The Pollock-Krasner Grant 2011-2012 »

Bạn dựng một bức tranh, rồi bạn cùng người xem biến vào bên trong bức tranh, rồi ngao du lạc luôn ở trong đó! Và bạn cùng những người xem làm nên những nhân vật sống động của chính bức tranh này, cùng với các cảm xúc đang diễn ra trong mình…

#Bức “Căn phòng đầm mưa” – Trần Trọng Vũ

Có tiếng lao xao trong bức tranh…

-”Liệu điều đó có thể thật không nhỉ?”

-”Câu trả lời là “được”.”

-”Có trừu tượng quá không?”

-”Câu trả lời là “có”.”

-”Cắt nghĩa thêm thế nào nhỉ?”

Họa sĩ Trần Trọng Vũ nghe thấy thế liền chui ngay vào tranh, rồi vái sống Anh La : “tôi mời Anh La ra nhâm nhi chén rượu cùng nhá, còn bức này không phải là bức “siêu trừu tượng” ạ!”./.

Đầu đuôi

Anh La ghé thăm phòng tranh thành phố. Người ta đang chuẩn bị cho một cuộc triển lãm các tác phẩm của một họa sĩ lừng danh của xứ sở ở đây. May mắn thay Anh La được đón vào thăm, rụt rè nhưng trân trọng, mãi sau mới biết là họ chót đoán ngầm rằng Anh La là “người của trển, qua kiểm tra xem công việc chuẩn bị ngô khoai đến đâu”.

Hết một vòng tranh, Anh La trầm ngâm ra cửa. Những bức tranh phi trừu tượng này sao mà đẹp sững sờ vậy.

Chợt cái bảng giới thiệu hiện ra ngay trước mặt, mô tả họa sĩ là người đã đẩy lui được cái lối vẽ bắt chước người tây xưa ra sao, dấy nên lối vẽ ta từ đó thế nào.

Đâu như có cái nhìn loay hoay từ sau gáy mình. Quay lại, Anh La chợt thấy ông nghệ sĩ tổ chức cuộc triển lãm đang tò mò ngắm mình quên cả bản thân.

-”Chào ngài, phòng tranh tuyệt vời! Dám hỏi ngài, họa sĩ đây xưa học nghề ở đâu ra vậy?”

-”Dạ chào ông, họa sĩ này học ở trường mỹ thuật tây ở ta ra ạ.”

-”Thế sao lời giới thiệu không nói gì chuyện đó?”

-”Dạ, cái đó không đáng kể ạ.”

-”Tôi chưa được rõ lắm…”

-”Dạ, không sao ạ.”

Cây (giả) dại

Cuối tuần giãn việc, lại đã gần Tết nhất, ông Đô mời Anh La ra phố dùng càfê.

Sau một vòng bàn luận giời đất, ông Đô chợt bảo :

- Anh La này, cái thứ cây dại, sao chúng khỏe thế!

Khắp vườn nhà tôi, không sao nhổ chúng đi hết được.

Nhổ đầu này vườn, chúng đã xanh um đầu kia vườn rồi.

Còn đám rau quả, chăm bẵm vậy, mà vẫn chết nắng chết rét…

- Tôi nghĩ thế này bác Đô ạ.

Người khôn mà ăn được cây dại, thì rồi họ sẽ đông quá.

Mà đã đông quá thì hết cả khôn.

Nên bọn cây đó là cây giả dại thôi.

Vào khuôn

Cái kỉ niệm mà lần đầu Anh La sang xứ Đoài đi dự hội thảo, thật không thể nào quên!

—-

Lâu rồi, Anh La sang xứ Đoài lần đầu, đi dự hội thảo về “công nghệ hóa và quản lý”.
Ngồi lâu máy bay háo người quá. Sáng hôm sau tỉnh dạy, Anh La lân la hỏi đi ngay chợ
dể mua hoa quả, cô thường trực chỉ đường ra siêu thị. Siêu thị đúng là cũng không nhất
thiết phải “cực to”, cái chợ này so với chợ Bến Thành hay Đồng Xuân thì còn phải kém
chúng về kích thước.

Đến ngăn hoa quả, ồ thích thế. Bao nhiêu của lạ, tuy bày ra không chất núi như ở chợ xứ
ta. Xem ra cái kho đằng sau của họ to hơn nhiều phần cửa hàng bày cho khách, nên cứ
tưởng như sắp hết hàng đến nơi… Thích nhất là lại tìm được những thứ thật thân quen,
như nải chuối, quả dừa… Siêu thích thì là thấy ra những thứ quen thân từ nhỏ mà nay
hầu như không tìm thấy lại được ở xứ ta, tỉ như những quả nhót tây.

Anh La bắt đầu ra tay chọn hoa quả, tay bới tay đào, nâng lên đặt xuống, tung tung hứng
hứng, ngắm thẳng ngó nghiêng… Anh La quên phéng là mình đang đi mua hàng. Thỉnh
thoảng hay bị quên như thế.

Chợt thấy nóng gáy… cứ như có ai đâu đó đang ngắm mình. Ngoái lại. Quả thật, mấy
cặp mắt xung quanh vừa thoáng rụt khỏi gáy mình.

Trấn tĩnh lại… Không ai làm như mình cả, là sao?

À mà có lẽ…

Tất cả các quả cà chua đều to như nhau, bóng đẹp như nhau. Ngay bên cạnh lại còn các
túi lưới sẵn nửa cân hay một cân cà chua… Mấy bà nom rất khó tính, xem mấy ông
chồng đi bên cạnh cứ nem nép như tội phạm bị áp giải đi cùng, vậy mà khi tạt qua khay
hàng này thì các bà cứ thẳng tay vơ luôn túi cà chua, không một chút đắn đo.

Anh La tìm cô phụ trách quầy hàng tươi tắn.

- Chào cô! Anh La tặng khéo nụ cười.

- Chào anh, em có giúp gì được anh không ạ?

- Thế này nhé, cô đừng cười tôi.

Tôi mới sang xứ sở của cô tối hôm qua, mà cũng chỉ ở lại đây được có hai ngày.

Tôi muốn mua hai quả cà chua. Một quả nhỉnh hơn quả kia chừng 1/4 hay gấp rưỡi. Vì
tôi ăn bữa sáng và bữa tối, mỗi bữa một quả, nhưng mức lượng khác nhau.

- Hic hic… Em không cười đâu… Lúm đồng tiền của nàng sáng lên.

Nếu anh tìm ra hai quả như vậy, thì cửa hàng tặng anh luôn hai quả đó ạ!

- Thật a?

- Chúng em có qui trình lọc cà chua khi mua rồi.

Tất cả những quả to hơn hoặc nhỏ hơn bộ lọc sẽ không được thu mua lại.

- Người trồng trọt cấp cho quả to hơn, cô cũng không lấy?

- Không.

Chúng em rèn khách hàng, để họ không còn sờ mó nghịch ngợm hoa quả nữa, vừa lộn
xộn, vừa làm hỏng nát chúng.

Lúc nãy anh có nghịch cà chua đó nghen – mắt nàng lúng liếng định phạt chăng… Nhưng
trông cách ăn mặc của anh, em biết là anh chưa bị lọc, nên thôi, em chưa nhắc ngay.

Muốn tìm hai quả cà chua lệch nhau, anh đừng tìm em. Anh phải ra chợ phố, mỗi tuần
họ họp đôi lần.

Em chào anh nhé.

Về lại khách sạn, Anh La băn khoăn… Vào khuôn… Ờ nhỉ, nó là nền tảng của công
nghệ hóa và quản lý… Mai dự hội thảo, chưa biết nói gì, hay ta làm bài tham luận bắt
chước theo cô bán hàng này chăng?

Anh La ngồi vào bàn, loay hoay, đầu óc không tập trung nổi… Rõ ràng là trong các cô
bán hàng ở siêu thị vừa rồi, cô phụ trách quầy cà chua đó tươi mát hơn hẳn các cô khác…
Mình mà lên chức to, kéo được cô này về làm thư kí cho mình, thì hết ý nhỉ!


Bài trên Tiền Phong

Học vui lây

Càfê Năm Mới, Anh La ngả người trên ghế bố xem tràng giang những trang báo về những người thành công và may mắn trong năm xưa.

Cụ Hinh chuyền bóng.

- Anh La say sưa đọc những chuyện này từ bao giờ vậy?

- Cũng lâu rồi ạ.

- Anh học được ở họ nhiều không?

- Dạ, gần như không đáng kể.

- Thế anh học được cái gì qua đó?

- Một thứ thôi, nhưng rất đáng kể.

- Hay thế, anh kể ta nghe, có khi ta cũng muốn học cái đó.

- Thế này, Cụ Hinh ạ.

Lúc mới đọc những chuyện này, mình ganh ghen lên phừng phừng.

Rồi đến lúc nào đó, mình chua xót cho thân phận mình.

Sau thì mình dửng dưng.

Bây giờ thì mình bắt đầu vui lây vì những thành công và may mắn của họ.

—-

Cụ Hinh vui vẻ.

- Cảm ơn Anh La. Quả là nhờ thế mình học được ở chính mình.

Xã tín V – Vẻ đẹp quí phái

< Xã tín – hồi bốn

Sau bao nhiêu năm lạc nhau, Anh La gặp lại được anh bạn cũ xưa trên mảnh đất xa xôi này. Chàng Lynh, cùng trường nhạc từ thuở ấu thơ.

Thật tuyệt vời!

Lynh hồ hởi mời Anh La đi uống càfê hàn huyên ở sảnh sân trước tòa thị chính.

Đủ chuyện xưa xộc ra, như hai chàng vừa mới trốn ngủ, chui ra khỏi trường nhạc đi chơi buổi trưa năm nào cùng mấy chúng bạn. Các làng ổi, hồng xiêm, nhãn… vây quanh trường, con dốc phi lao dài với những chú châu chấu voi vĩ đại không thấy ở đâu khác. Quảng Bá một thời thơ mộng. Leo qua bờ đê thì ra đến bãi sông Hồng, đỏ ngau cả từ đất bãi, nước sông, đến cánh buồm và làn da dân chài. Rồi chuyện tổ piano của Lynh hầu hết toàn con gái, chuyên được là tổ mẫu, cờ gì nhỉ? Tổ của Anh La là tổ violon, suốt đời cờ Rùa.

Rồi chuyện quá nửa năm sau thì lụt nước trong trường, cả trường được về chiếm cả tòa Văn Miếu Hà nội. Hà nội đẹp và vắng tanh, vì tất cả các trường học bình thường vẫn còn đi sơ tán, chưa được mở lại. Được chiếm lĩnh trọn cả Văn Miếu nửa năm trời, hỏi có gì bằng? Dãy này tổ nhị sáo, dãy kia tổ violon, dãy nọ tổ piano, rồi các tổ violoncelle, thập lục, accordéon… Xa nữa là các tổ họa. Nô đùa nhau trong mọi ngóc ngách Văn Miếu của riêng mình, tự hỏi có phải mình là những học sinh cuối cùng của Văn Miếu từ hàng trăm năm nay không?

Trời ngả chiều dần, rồi cũng đến lúc phải chia tay.

Lynh nhất định trả tiền, “tôi đi làm rồi, có lương đàng hoàng. Anh La cứ có công việc đàng hoàng rồi mời tôi sau!”.

Lynh gọi thanh toán. Người nhà hàng nhanh nhẹn mang ra tờ thanh toán kẹp lại để trên bàn rồi mất hút.

Lynh đếm tiền, để lại trên đĩa, rồi cùng Anh La ra về.

—-

Trên đường về, Anh La thắc mắc.

- Lúc trả tiền, anh đếm kỹ chứ?

- Có, kỹ rồi.

- Thế họ không ra nhận ngay à?

- Không nhất thiết, mà đa phần là họ không ra nhận ngay.

- Thế nhỡ mình trả thiếu họ thì sao?

- Thường mình trả dôi ra một chút. Mà cũng có thể có trường hợp nhầm lẫn thiếu thật nhỉ, có thể lắm…

- Thế họ cũng chấp nhận thế à?

- Đấy là vẻ đẹp ở Pháp! Khi trong xã hội người ta còn lấy niềm tin làm vẻ đẹp quí phái./.


Bài trên Tiền Phong

Xã tín IV – Xì dầu, nước mắm

< Xã tín – hồi ba

So với một số loài vật, con người hôm nay làm việc hơn khá nhiều. Làm gì dám tự cho phép mình ngủ đông một mùa… Loài vật không có các nhu cầu về nhu cầu, không biết sinh đẻ ra các nhu cầu lũy thừa lên, như phải ăn vài trăm loại phomát, uống vài ngàn loại rượu, và ngốn hàng vạn bài báo …

Vậy nên việc tìm ra niềm vui ngay trong khi làm việc là một cứu cánh.

Anh La thường cầu may vào mấy cô bạn đồng nghiệp đỡ đần cho mà thôi.

—-

Gioan là một cô bạn như thế.

Dẻo dai, bền bỉ, không chống cự lại thời gian… Thực tế nhất và đơn giản nhất, Anh La lấy chính cô làm cái nhịp biểu cho mình.

Cô lên lịch làm việc, trong đó có lịch uống càfê thiêng liêng.

Cô chia các buổi trưa trong tuần theo ngày. Thể dục nhịp điệu thứ hai, guitar workshop thứ ba, chạy xuyên rừng thứ tư, đi chợ thứ năm, ăn uống với bạn bè thứ sáu. Thiền thì cũng chỉ đến thế à. Nhiều đồng nghiệp cũng có những lịch hoạt động riêng đại loại như thế. Cái này Anh La thua xa.

—-

Một hôm Gioan rủ Anh La đi chợ ăn trưa nhanh và mua ít đồ. Hóa ra cuối cùng cô nàng chỉ nhằm mua mỗi chai xì dầu tây nhỏ nhắn. Anh La đã tập thể dục từ sáng sớm, những tưởng mình đã phải bê vác trâu lăn hộ đến nơi.

Ra khỏi quầy trả tiền, Anh La ngạc nhiên không thấy Gioan cầm đồ đạc gì cả.

- Gioan, cô quên khuấy cái chai xì dầu đâu rồi?

Gioan nở nụ cười êm thắm, khẽ kéo cái phécmơtuya ở cái túi đầm sang trọng nhỏ nhắn đeo bên người. Chai xì dầu nghiêng nằm ấm áp bên trong!

- Chết thôi! Nó mà lênh láng ra đấy thì cô vứt hết đồ với túi đi à!

- Nào có sao? Từ hàng năm nay người ta vẫn làm thế, có bao giờ việc gì đâu!

Không tin vào mắt mình, Anh La cẩn thận cầm ra chiếc lọ xì dầu dán nhãn Maggi. Chiếc lọ nâu đẹp, dày dạn, chắc chắn, và kín bưng như một pháo đài!

—-

Tản bộ trên đường Gioan thủ thỉ.

“ Anh La à, mỗi sản phẩm có uy tín được là vì chúng tìm được chỗ đứng đàng hoàng trong đời sống, có tín nhiệm, không gây sự, không phiền hà đến các đồ vật xung quanh, kiến tạo và cung cấp công dụng cho các đồ vật khác… Em làm về marketing, em biết.”

“ Như mỗi chúng ta trong đời sống mà thôi.”

“Bản năng con người không tôn trọng nhịp điệu. Anh cứ xem, Tạo Hóa làm nên mọi chuyện đâu có ăn cướp nhịp điệu thời gian.”

“Đấy nhé, anh lại cứ chúi người bước tới rồi. Thế là anh gây sự với thời gian, vào cái lúc đâu có cấp rút này.”

“Anh thử nhìn nhiều người quanh chúng ta xem. Họ nhìn chúng mình như đã là một cặp tình nhân! Vì họ không tôn trọng chính cái suy nghĩ của mình, chỉ cố nghĩ vội, nghĩ tắt, nghĩ cướp, cho thỏa mãn cái lòng ghen tị của mình mà thôi.”

Cái lúm đồng tiền của Gioan săn lại, nghiêm nghị, uy lực ra phết.

Và con đường về tới chỗ làm hôm nay sao mà ngắn thế.

—-

Đến hôm nọ, Gioan nhất định nhờ Anh La dẫn đi một cái cửa hàng Á châu để mua một chai “nuocmam”, gặng nghe Gioan mãi, Anh La mới hiểu ra. Gioan bảo hôm trước ăn đồ chấm nước mắm ở nhà cô bạn, sao mà cái nước chấm này ngon lạ lùng thế, tuy cái mùi của nó rất mạnh.

Ngại ngùng mãi, rồi Anh La cũng dẫn được Gioan đến một cửa hàng Trung Hoa.

Trả tiền xong, ra đến cửa, Anh La bỗng tái mặt, tim đập thình thình.

- Anh La, có gì đấy, sao không?

- Gioan, cái chai nước mắm đâu rồi?

- Đây, em để nó trong ví mà!

- Đưa nó cho tôi ngay à!

Anh La nhẹ nhàng dỡ chai nước mắm ra khỏi cái ví óng ánh của Gioan…

- Có gì vậy Anh La?

- Ngửi tay tôi thử xem…

- Chết, toàn mùi nước mắm….

- Lỗi tại tôi Gioan à. Nhưng chưa trầm trọng quá…

Cái khu chợ này… chưa hội nhập vào xã tín… Mà thôi, để rồi tôi sẽ giải thích kĩ lại cho Gioan sau…


Bản in trên Tiền Phong bị cắt lược bớt. No satisfaction.

Xã tín III – Khế ước trò chơi

< Xã tín – hồi hai

Anh La thèm chơi môn bóng bàn, tịnh không biết phải chơi ở đâu? Vào công viên thấy mấy chiếc bàn đá, năm thì mười họa có vài cậu bé ra quần nhau mươi phút! Hoặc vài dăm bữa đến nhà bạn, chui xuống tầng ngầm, đánh với nhau được vài quả đực cái.

Mấy vị đồng nghiệp mách “anh phải gia nhập Liên đoàn bóng bàn quốc gia!”. Nghe mà không tin vào tai mình.

—-

Cuối cùng thì nhu cầu mạnh hơn lòng dút dát, anh La tìm đến một câu lạc bộ bóng bàn gần nhà.

- “Chúng tôi chào đón anh! Anh cứ việc chơi thử ít tuần. Nếu thấy phù hợp thì anh đăng kí, nộp tiền, và nhận thẻ là thành viên của Liên đoàn bóng bàn quốc gia tức thì!

Anh sẽ tham gia luyện tập, thi đấu, và giỏi thì cứ việc lên hạng cho đến khi thành nhà vô địch”.

Lạ thay, chính cái môn bóng này đưa anh La đi khắp các hạt trong vùng, gặp gỡ, thi đấu, mà cũng là thăm thú đó đây. Mỗi phường xóm người ta cố tổ chức câu lạc bộ với khả năng của mình. Nhiều khi là xin lại những nhà kho cũ, hay tận dụng tầng ngầm của một bể bơi, hay chia sẻ theo giờ khu nhà tập của nhiều bộ môn thể thao, nghệ thuật, văn hóa khác nhau, hay sang ra có khi được tòa nhà do một người giàu có yêu bóng bàn biếu tặng lại trước lúc rời cõi.

Các phòng bóng thi đấu phải được thỏa mãn các tiêu chuẩn của Liên đoàn về độ rộng, chiều cao, chiếu sáng, an toàn, cùng các bàn bóng, và… bóng. Và câu lạc bộ đăng kí trở thành thành viên của Liên đoàn.

Với người chơi thì khung vợt và các mặt vợt phải được Liên đoàn công nhận, có danh sách hằng năm.

Lịch thi đấu các đội của các câu lạc bộ trong vùng theo hạng được sắp xếp và công bố trước cả nửa năm – mỗi năm có hai mùa, và thứ hạng cá nhân, thứ hạng đồng đội được xếp lại theo kết quả. Ai bận gì thì đã phải thông báo trước từ rất sớm để lãnh đạo các câu lạc bộ lo việc “chuyển quân”, sắp xếp.

Việc di chuyển thi đấu là cố gắng tự nguyện của các thành viên, thường trên nguyên tắc lá lành đùm lá rách. Những người có xe đăng kí chuyên chở các vận động viên cho câu lạc bộ.

Tiền nong vận hành của các câu lạc bộ ngoài phần đóng của người tham gia còn có sự trợ giúp của chính quyền vùng, thị trấn qua quĩ thuế, và của một vài doanh nghiệp.

Các câu lạc bộ loay hoay cũng trang trải được các chương trình huấn luyện quanh năm do các huấn luyện viên có bằng cấp đào tạo.

Nói nghe đơn giản. Nhưng khắp vùng Balê với bán kính hàng chục cây số, hầu như tất cả các phường, xã đều có câu lạc bộ bóng bàn riêng là thành viên của Liên đoàn quốc gia! Nếu bạn nhân lên hàng chục môn thể thao khác, rồi các lĩnh vực văn hóa nghệ thuật khác, bạn sẽ thấy một nền tảng khổng lồ của đời sống được dựng lên từ những cố gắng rất giản dị của mỗi cá nhân.

Và các câu lạc bộ này còn phải cạnh tranh nhau để kéo về được nơi mình đông đảo vận động viên, cùng những đấu thủ giỏi!

—-

Nửa đêm đi thi đấu xong, các toán quân lục tục kéo từ các địa hạt về, vừa thông báo kết quả, vừa để tụ họp. Câu lạc bộ thành quán ăn đêm. Các bàn được chắp lại làm mâm chung, “cỗ” kéo đến hai ba giờ sáng. Đơn giản là bánh mỳ, phomát, xúc xích, patê, đồ uống và chút rượu vang do mấy vị “anh nuôi” thủ quỹ chuẩn bị, ai nhiệt tình có khi nấu cả nồi súp mang đến. Quả thực là một đại gia đình thể thao, già trẻ trai gái đầm ấm thân tình, vác mọi chuyện trong tuần ra tâm sự.

Dần dà anh La vỡ ra rằng trong cái xã hội hiện đại nơi mà con người phải di chuyển và đổi thay công việc liên miên, chính những câu lạc bộ mới là những tổ ấm xã hội bù đắp lại đời sống cộng đồng cho các cá nhân. Nhiều thành viên ở đây cùng nhau đã mấy chục năm, ngày nào còn hai mươi mà nay đã về hưu.

Một môn thể thao, cũng có thể một môn nghệ thuật nữa, đã thành hành trang suốt đời của mỗi con người.

—-

Công việc khi đang làm các dự án thật bề bộn, nhiều khi tối mắt tối mũi.

Chiều tối thứ sáu là tối thi đấu bóng bàn, làm sao để yên các bề đây. Thật là nan giải.

Anh La ấp úng gãi đầu nói chuyện này với ông giám đốc dự án của doanh nghiệp tư nhân.

Ông giám đốc mỉm cười.

- “Nếu ông giám đốc nào cũng giữ nhân viên lại thì làm gì còn cái Liên đoàn bóng bàn quốc gia của anh!

Thế này nhé.

Các câu lạc bộ cũng là những tổ chức xã hội, cũng có những dự án của mình.

Bất kể công việc căng thẳng đến thế nào, nếu anh đã thông báo rằng các tối thứ sáu là nằm trong lịch thi đấu của Câu lạc bộ mình, doanh nghiệp và các đối tác đều phải thả anh đi, thậm chí còn giục anh dứt áo ra đi, kẻo muộn.

Chúc thắng trận nhé! Lên đường thôi!

À mà có khi anh còn chưa biết, tôi ở trong Liên đoàn bóng bầu dục!”./.


Bài trên Tiền Phong

Thư thả hội họp

Sáng nay xong việc với ông Đô, viện trưởng Viện Trừu Tượng học, Anh La dùng càfê cùng ông Đô.

Chợt Anh La buột miệng hỏi.

- Bác Đô à, mấy năm nay mình không tổ chức họp hội nghị toàn thể “Nhân viên thuận hòa” cuối năm. Lần cuối mình làm là năm nào nhỉ?

- Chết thật… Tôi cũng quên phéng thật. Có lẽ cũng đã đến hơn ba năm nay ta không họp…

- Thế tỉ lệ biểu quyết mọi khi ở hội nghị đó là bao nhiêu?

- Thì cứ khoảng 100% gì đó.

- Từ bấy đến nay, người ta có dư luận gì không ạ?

- Không họp thì đâu còn thấy ai mà dư luận?

- Ừ bác Đô à.
Nếu có ta đã sẵn có cái truyền thống biểu quyết 100%, thì cứ thư thả rồi họp sau cũng thế.

Xã tín II – Hẹn hò

<- Hồi Một

—-

Anh La cặm cụi công việc và học sống ở đất người.
Đồng nghiệp hôm nào, nay có người cũng thành bạn.
Như ông Giăng chẳng hạn, là sếp, mà ông lại rất quí mến Anh La.

—-

Một hôm vào lúc nghỉ càfê giữa giờ, ông Giăng ngỏ ý mời Anh La đến dự bữa cơm ở nhà ông. Anh La vui vẻ nhận lời ngay, đúng theo tinh thần Á Đông. “Người ta là cấp trên của mình, lại mời mình, không nhận lời bằng thách đấu kiếm à?”.

Ông Giăng vui vẻ nhìn Anh La, đoạn giở lịch ra ngắm nghía, lật đi lật lại. Cuối cùng Giăng lấy mấy ngày đưa ra cho Anh La chọn, cái gần nhất thì còn hơn hai tháng nữa! Cũng đúng theo tinh thần Á Đông, Anh La sốt sắng nhận cái ngày gần nhất, miệng lẩm bẩm “sao mà lâu thế!”.

—-

Mấy tuần làm việc trôi đi, thỉnh thoảng ông Giăng vẫn đi công cán xa.

Rồi một hôm lại nhân lúc nghỉ càfê lại có ông Giăng ngay đó, Anh La gợi ý hỏi rằng cái ngày mời cơm nọ của Giăng có gì thay đổi không.
- Anh La có bận gì khác à?
- Dạ không.
- Thế thì có gì để bận tâm đâu. Cứ thế nha.
À mà trưa nay Anh La có rảnh không?
- Vâng, cũng rảnh.
- Tôi mời Anh La ra ăn nhà hàng nhé. Cuối tuần ta thư giãn đôi chút. Thế mọi chuyện của Anh La ổn cả chứ?
- Vâng, công việc chạy rất tốt.
- Hay quá!
Mà này, lần sau nếu tôi hỏi như thế vào lúc uống càfê, hãy quên công việc, kẻo càfê kém gu mất đi!
Giăng cười tươi kéo Anh La cười theo.

—-

Mãi rồi mới đến cái tuần cuối sát ngày mời cơm. Tuần này ông Giăng đang bận việc nơi khác.

Cuối cùng cũng đến cái ngày mời cơm, vẫn không thấy Giăng đâu.

Mà Giăng cũng không gọi điện báo lại gì cả.

Anh La sốt ruột cả ngày.

Đến giữa chiều, không chịu nổi nữa, Anh La điện cho số riêng của Giăng.
- Giăng à, Anh La đây…
- Chào Anh La, vui vẻ cả chứ?
- Vâng. Tôi muốn hỏi Giăng là tối nay vẫn có buổi mời cơm chứ?
- Tất nhiên rồi! Tôi nghỉ phép cả chiều nay để làm cơm mời Anh La đây, và mấy người bạn nữa. Thế nhé, chốc nữa ta gặp nhau à.
- Cảm ơn Giăng, chốc nữa nhé!

—-

Anh La tắt máy, tim đập giật cả thái dương.

“Thế mà Giăng vẫn cứ khen mình là minh triết phương Đông! Rõ mình tuổi trâu, sinh giờ gà lên chuồng, mệnh nước đục dưới ruộng!”

Bài trên Tiền Phong

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 72 other followers