RSS Feed

Tag Archives: bee.net

Chuyện cái-tôi-hỏi, cái-tôi-trả-lời

Kể từ khi chúng ta có ý thức, ý thức này rộng đến đâu, và sâu bao nhiêu, thì tùy người, tùy lúc, mỗi chúng ta luôn luôn bị chia làm hai cái-tôi, CTH “cái-tôi-hỏi“, và CTTL “cái-tôi-trả-lời“. Không cố hỏi mình là ai, không gắng tìm mình là ai, thì hết chuyện cái-tôi mất rồi.

Ở đây chỉ là câu chuyện vui vẻ giữa chúng ta thôi nhé, các nhà phân tâm học chuyên nghiệp mà họ nghe thấy, rồi nhảy vào cuộc chuyện này, thì họ sẽ chẻ hoe nó ra thành ra cả trăm khái niệm, siêu này tiềm nọ, trò chuyện cả tuần không hết.

CTH “cái-tôi-hỏi“, và CTTL “cái-tôi-trả-lời” vậy mà chưa chắc đã cứ phải luôn luôn đi với nhau, ăn nằm với nhau. Tại sao ? Loài người chúng ta vẫn như thế, chứ sao!

Nên nếu lấy cái mạng mỡ « CTH/ CTTL” này ra để mà làm chuẩn phân chia loại người, về toán học ta sẽ có tất nhiên hai mũ hai, tức là bốn khả năng chính : có người mạnh về CTH, có người mạnh về CTTL, có người mạnh cả về CTH lẫn CTTL, và tất nhiên có những người chả mạnh về CTH lẫn CTTL này. Giữa bốn khả năng chính này thì tha hồ có các trạng thái chuyển tiếp giữa chúng, nhưng mà thôi…

—-

Nghiên cứu thì phải có ứng dụng chứ ! Thời đại khoa học, công nghệ và thương mại mà.

Thì đây, ta thử phép ứng dụng, và các bạn sẽ cho ý kiến nhé.

Người mạnh về CTH, có lẽ nên làm nhà báo tự phóng sự. Chả bao giờ lo thiếu bài vở nữa.

Người mạnh về CTTL, có lẽ nên làm người tự phát ngôn, chuyên trả lời các nhà báo tự phóng sự. Tự trả lời ngay cả khi không ai kịp hỏi hay định hỏi. Media phải được mùa thường xuyên.

Người mạnh về cả CTH lẫn CTTL, có lẽ nên làm nhà tự tuyên truyền học. Như thế mình sẽ thành những núi Thái Sơn tinh thần.

Riêng với người chả mạnh cả về CTH lẫn CTTL, họ nên làm gì nhỉ…, chính bạn Cụ Hinh cũng đang bị kẹt ở trong số này. Đơn giản nhất thì có lẽ nên làm nhà tự đồng tình học. Hòa đến cùng, còn gì yên đẹp hơn./.

Hai lần bất tử

Ông Tộ mới trúng vé số giải khuyến khích, bèn mời Cụ Hinh đi uống nước ăn mừng.

Tâm trạng lâng lâng trúng số, ông Tộ hỏi chuyện.

-“Cụ Hinh này, về khoa học, trong tương lai muốn bất tử, liệu có được không?”

-“À, được, cái đó thì dễ thôi ạ, ngay bây giờ.”

Mặt ông Tộ bừng sáng vui vẻ.

-“Hay quá nhỉ! Vậy làm thế nào ạ?”

-“Chỉ cần tin là mình bất tử. Có thế thôi.”

Thoáng có nét băn khoăn trên khuôn mặt đang vui vẻ của ông Tộ…

-“Thế ngộ nhỡ… rồi mình thấy ra được không phải là như thế… thì sao ạ?”

-“Khi mình lại còn thấy ra được không phải là như thế, thì mình lại còn bất tử đến lần thứ hai rồi ạ!”

 

Bee.net

 

Cùng một việc, hai kết quả

Anh La mời trà Cụ Hinh.

-“Hai người cùng làm chung nhau tận tình một việc, kết quả liệu có như nhau không?”

-“Còn phụ thuộc nhiều thứ.

Như năng lực đóng góp vào đó của mỗi người chẳng hạn.”

-“Ví như năng lực đóng góp vào đó tương đương nhau.”

-“Còn phụ thuộc nhiều thứ.

Như người tham gia là đàn ông, hay là phụ nữ chẳng hạn.”

-“Thế Cụ Hinh không chủ trương bình đẳng giới tính à?”

-“Còn phụ thuộc nhiều thứ.

Như là lĩnh vực làm chung nhau là lĩnh vực gì chẳng hạn.”

-“Cụ Hinh hôm nay lẫn rồi, chuyện chẳng đâu vào đâu…”

-“Ví như một nàng một chàng yêu nhau thắm thiết, với năng lực tương đương nhau.

Mà kết quả của cái công việc chung đó thì tất phải khác nhau rồi!”
./.

 

Bee.net

 

Chuyện một phần trăm


HOÀNG Hồng-Minh – bee.net

Có tiếng bấm chuông. Cụ Ty quay sang.

-“Để tôi ra xem ai… Nước vừa sôi, Cụ Hinh pha hộ tôi ấm trà nhá.”

Ông Tộ, tổ trưởng dân phố của phường cụ Ty ồn ã vào nhà.

Xong xuôi mục chào hỏi, điểm tin với tuần trà đầu, ông Tộ dốc bầu.

-“Hôm trước, cái vụ bầu lại tổ trưởng dân phố ấy, tôi bị thiếu béng mất một phần trăm. Mấy hôm nay mất cả ngủ. Rõ ràng tôi nhớ là tôi có bầu cho chính tôi, mà sao lại không đủ cả trăm phần trăm! Ở xứ Việt mình mà được bầu dưới một trăm phần trăm là bị sứt mẻ hết cả uy với tín “.

Cụ Ty phân vân.

-“Mấy ngày trước đó, ông có cãi giả bà nhà ông không, hoặc ông có chê món nào của bà ấy là mặn hay nhạt không?”

Ông Tộ gãi đầu…

Cụ Ty bảo.

-“Chưa bằng ở nhà tôi, mỗi lần tôi đun nước pha trà, bà nhà tôi cứ lẻn vào tắt bếp vào đúng cái lúc ấm nước còn thiếu mất một độ C để đủ một trăm! Uống trà ngái, « nửa chừng xuân thoắt gãy cành thiên hương ». May cho các ông, hôm nay bà nhà tôi đi vắng, không thì chúng ta cứ ngậm miệng thưởng trà ngái nhé.”

Cụ Hinh thổ lộ với hai ông bạn.

-“Tôi thì có may mắn mà quen với mấy cô phụ trách mấy tờ báo, các cô ấy vừa xinh đẹp, lại vừa thật nhiệt tình. Còn mơ gì hơn, nên thỉnh thoảng tôi cũng cố viết bài gửi bài cho mấy tờ báo ấy.

Nhưng mà cậy mình xinh đẹp, các cô ấy tự đặt ra cái lệ thế này, “với mỗi bài báo, chúng em xin cắt bớt một phần trăm câu chữ không đăng lên, để giữ lại làm kỉ niệm riêng”.

Tôi hỏi “một phần trăm nào sẽ bị cắt để không đăng lên ạ?”.

Các cô ấy bảo “cái một phần trăm mà chúng em thích nhất ạ, cho bõ là kỉ niệm riêng!”.

Thế mới biết người ta bây giờ xinh đẹp, nhiệt tình đã đành, lại còn thật là khéo léo.”./.

Đời sống tâm thức, đời sống tư duy


Bee.net – HOÀNG Hồng-Minh

Bắt đầu bằng một câu chuyện “đơn giản” đi.

“Thủ đô Hànội” là một diễn đạt quen thuộc đối với người Việt hôm nay. Quen thuộc đến mức mà khi nói “thủ đô” thì người ta thấy đó là “Hànội”, và khi nói “Hànội” thì người ta thấy đó là “thủ đô”. Đối với những “người tiêu dùng tinh thần” thường ngày, thì “thủ đô” và “Hànội” là một, đồng nhất, chả có gì phải bàn.

Thực chất của câu chuyện thì lại không phải là như thế.

Thực chất chúng ta có một khái niệm “thủ đô” như một “địa giới logic”, nơi mà ở đó phần lớn các trung tâm quyền lực của một đất nước sẽ được tọa lạc. Ở đó chả có gì… ngoài những định nghĩa logic !

Ta có Hànội, một “địa giới vật lý”, đã thành ra một thực tế tâm thức, một dữ liệu tâm thức.

Ở một thời điểm xác định, ta có một « phép gán », một « ứng dụng », một “ánh xạ”, gán thành phố Hànội vào “thủ đô”, theo một mô hình quan hệ logic 1:1 được lựa chọn. Mô hình này là một lựa chọn mang bản chất đa nguyên về logic, vì mô hình 1:1 chỉ là một khả năng, nhưng không buộc phải là duy nhất. Tất nhiên cho đến hôm nay ta chưa thấy quốc gia bình ổn nào sử dụng một mô hình logic khác với 1:1 cho địa giới-thủ đô, ví dụ như 1: n hay n:1, hay n:n…, n khác 1. Đôi khi ta thấy có những « thực tế » khác, dụ như Bonn và Berlin ở giai đoạn đầu của thời kì tái hợp nước Đức vào những năm cuối thế kỉ XX đóng vai trò trên thực tế là các thủ đô trên đà dịch chuyển (mô hình 2:1), hay Jerusalem được cả Israel và Palestine thừa nhận về tâm linh là thủ đô của mình (mô hình 1:2), hay những thời kì một quốc gia rơi vào các xung đột quyền lực, ta thấy đẻ ra nhiều nơi giữ vai trò « thủ đô » (mô hình n:n).

Ta lại có một phép “chuẩn nhận”, “hợp pháp hóa”, được thực thi thông các qui trình lập pháp và tiếp nhận của cộng đồng. Phép chuẩn nhận này nằm vượt ra ngoài lĩnh vực tư duy logic, và nó có thể bị thay đổi theo thời điểm. Phép chuẩn nhận này tham khảo các bảng giá trị của cộng đồng về lịch sử, văn hóa, xã hội, chính trị… Về bản chất, nó thuộc về miền tâm thức. Thực tế là nhiều địa giới khác nhau của đất nước cũng đã từng được gán và được chuẩn nhận là thủ đô, theo dòng lịch sử.

Như vậy “thủ đô” là một khái niệm trừu tượng, thao tác “phép gán” cũng là một thao tác trừu tượng, còn thành phố Hànội là một “dữ liệu cụ thể” của tâm thức ở một thời điểm xác định. Và “thủ đô Hànội” là kết quả của một thao tác của tư duy trừu tượng, đã, và đang, được chuẩn nhận hóa bởi một qui trình tâm thức, để rồi tạo ra một thực tế, một dữ kiện tinh thần mới.

—-

Tất nhiên những ai quá bận bịu với muôn việc đời thường hàng ngày, thì có lẽ họ chưa có lúc nào để bỏ thời gian ra mà nghĩ ngợi về câu chuyện này. Và họ chấp nhận cái kết quả của qui trình tư duy-tâm thức này như một sự kiện vốn dĩ nó là như thế. Sự mặc nhận này tỏ ra thuận lợi, « tiết kiệm » cho quá trình tư duy-tâm thức của họ một khi “thủ đô Hànội” vẫn là một biểu đạt mang giá trị “đúng”, được chuẩn y. Cái có chăng đáng tiếc là một mắt xích của quá trình tư duy-tâm thức này ở bên trong họ bị hẫng tuột bỏ qua.

Tư duy bắt buộc phải làm việc với các khái niệm “đã được định nghĩa” (với các mức độ trừu tượng hóa, chính xác hóa khác nhau) dựa trên các thao tác tư duy (được mô thức hóa như các thao tác logic). Tư duy là một quá trình làm việc nghiêng về có ý thức, và chịu trách nhiệm về sự “hợp pháp” của các kết quả tư duy của mình, theo nghĩa là quá trình này không được vi phạm các qui tắc logic (ví dụ qui tắc đồng nhất, qui tắc cấm mâu thuẫn…).

Nhưng riêng bản thân qui trình tư duy không thôi thì không bao giờ đã là “đủ” cho đời sống tinh thần. Các dữ liệu mà tư duy thao tác trên đó, về bản chất, là các sự kiện tâm thức, nếu được truy nguyên lùi lại sâu xa. Qui trình “chuẩn nhận” các kết quả của quá trình tư duy dựa trên các bảng giá trị nằm bên ngoài địa hạt thuần logic. Hơn thế nữa sự phóng tưởng, trực giác… là những năng lực tuyệt vời để mở ra những miền đất mới cho các sự kiện tâm thức mới. Những năng lực này không « suy ra được » từ các thao tác logic.

Nếu như trong tinh thần của mình ta chỉ có các diễn biến tâm lý, thì tinh thần ta thật là bát nháo. Cái đó tương tự như cái chợ vỡ, tuy là « giàu có » đi chăng nữa.

Nếu như trong tinh thần của mình ta chỉ có các diễn biến tư duy logic chay, thì tinh thần ta lại thật là cằn cỗi.

Tưởng cũng chẳng cần thiết phải nói thêm rằng hai thực thể này, tâm thức và tư duy, chúng đan bết vào nhau, thấm đẫm vào nhau, tạo thành ra các vỉa tinh thần chồng chất lẫn nhau trong thực tế. Nhắc lại như thế, vì mỗi bạn đọc của chúng ta dạo này đều khá khó tính, ai cũng đọc bài theo kiểu hệt như tổng biên tập đang kiểm duyệt bài vậy. Đi xem spectacle thì cần có tinh thần rộng hơn là đi duyệt vở diễn nha.

—-

Bạn Cụ Hinh đi vãn cảnh nhà chùa về, đầu óc vẫn còn đang vấn vương với cái câu chuyện nọ với thiền nhân nhà chùa, thế mà bước chân đã lại tự dẫn mình ra chỗ cô hàng phở xinh đẹp trẻ trung đấy sức sống ở góc phố quen rồi./.

Chuyện Thày Trò, Tây Ta…

Giống như hầu hết các bạn hôm nay, tôi có may mắn được làm học trò từ bé. Và chính hôm nay, may mắn thay, tôi vẫn được làm học trò, vẫn đi học thêm những cái mình thích học trong thể thao, âm nhạc… Rồi tôi cũng đã làm thày giáo ở trường đại học đôi chút ở quê nhà, gần nhất là tí chút hè năm nay. Và tôi cũng đã làm thày giáo một thời gian ở trường đại học xứ ngoài, ở Paris. Cho nên những kỉ niệm thày trò đan nhau thật chồng chéo, nhiều hương vị, nhiều thứ chung nhau, mà nhiều thứ cũng thật khác nhau mênh mang.

Học trò ở ta khi nhỏ thấy thế giới thày cô thật xa vời. Nền giáo dục xưa thì chỉ có thày. Cô là mãi gần đây. Cô chính là thày, thày giáo nữ.

Chữ thày trong tiếng ta chính là “bố”. Trong nhà xưa có thể gọi bố mẹ là “thày bu”, xưng là con hoặc em. Khi đến lớp (hoặc thày đến nhà dạy), thày thay mặt bố mà dạy con, nên quan hệ tiếp tục là “thày – con” hay “thày – em”. Nhưng sau này người ta không gọi giáo viên nữ là “bu giáo”, không biết có nên đáng tiếc việc đó hay không? Một chữ là ơn thày, nửa chữ là nhờ thày. Trẻ phải kính thày như kính cha. Cha xử con chết, con không chết là đồ bất hiếu.

Các bố mẹ xưa góp gạo nuôi thày thường đều là những người chưa từng được có chữ. Họa chăng đôi nhà cũng có biết chữ, nhưng mới vài ba chữ, chưa đủ để dạy nhau. Chữ ngày xưa là thứ chữ thiêng liêng của thánh hiền, thứ chữ không đánh vần được, học chữ nào biết chữ đó, nhầm là chuyện thường. Sự hơn kém nhau ở thời xưa hóa ra rất lượng tử, rất rõ ràng, chứ không rối rắm như hôm nay : đếm xem tổng số lượng chữ mỗi ai đã biết là biết tài. Cứ thế mà ra tiêu chuẩn bầu giáo sư với tiến sĩ thì kể cũng tiện. Trong một xã hội sơ giản như thế, ai có chữ cũng thành thày. Ta có thày chữ. Ngoài ra thì ai có hiểu biết hơn người xung quanh chút đỉnh, thậm chí có vẻ hơn thôi, thì cũng thành thày : có thày thuốc, thày võ, thày địa lý, cũng có cả thày tướng, thày số, thày bói, thày mo.

Cái nếp đó, học trò và gia đình ta đến hôm nay vẫn giữ được gần như nguyên vẹn, với những hiệu ứng tân kì.

Các cô (hầu như không có thày) dạy trẻ ở nhà trẻ có vai trò giáo dục thật ra rất quan trọng, nhưng do các cô chưa dạy “chữ”, nên xã hội ngầm coi thường họ hơn, xem như họ “chưa phải ra thày”. Chuyện này lại sẽ phải có bài bàn riêng.

Các giáo viên phổ thông thì giữ được ảnh hưởng cổ truyền lớn lao nhất. Gia đình và trẻ em cư xử với các thày cô này gần như trong mối quan hệ cổ truyền nguyên trạng, thày cô là cha là mẹ học sinh. Ngày nhà giáo, trẻ em đã đành, nhiều bạn bè nay đã trở thành ông thành bà, có cháu nội ngoại rồi, cũng vẫn nô nức í ới từ cả tháng để rủ nhau đi thăm thày cô dạy phổ thông hồi xưa. Đó là một nét đặc biệt nhất trên thế giới ! Nhưng kì lạ thay, các thày cô dạy Đại học thì lại không còn được hưởng cái lòng thành kính trung trinh này! Ngày lễ này rất thoảng qua ở các trường đại học, so với bậc phổ thông. Nhất là khi các sinh viên đã tốt nghiệp, thì hầu như không có chuyện họ phải í ới nhau đi thăm lại thày với cô của thời đi học đại học nữa. Họ chỉ phải lo cái bổn phận đi thăm lại thày với cô thời tiểu học và trung học mà thôi.

Từ điều này ta có thể thấy ra nhiều mặt.

Đối với xã hội, gia đình, học đại học không phải là cái thứ sống chết nữa. Các thày cô ở đại học nay dạy kiến thức, chứ không phải là những bậc « dạy chữ », bậc « khai chữ » thiêng liêng.

Đối với sinh viên, họ không còn là đám trẻ con ne nét nữa. Cái yêu mến thày cô ngày xưa ở tiểu học và trung học có nội dung lấm lét ở bên trong, nay với thày cô ở đại học, « sợ » thì có “sợ” nhưng không đến nỗi “khiếp”. Bỗng nhiên mặc cảm cha mẹ – con cái ở họ tan biến đi. Nếu thày với cô lại mới ra trường, thì sự chênh lệch tuổi tác so với sinh viên lại càng ít đáng kể hơn. Các thày cô ở đại học mặt khác cũng biết tự kiềm chế hơn, cư xử bình đẳng hơn đối với các sinh viên… Cho nên người ta có cảm giác, và tự cho phép nữa, rằng quan hệ thày trò ở bậc đại học được phép “nhạt” đi.

—-

Khi sang Paris, tôi lại có dịp đi học, với những xúc cảm mới.

Có những giáo viên tận tình đến thế. Để kịp chuẩn bị tài liệu cho năm học tới, một ông giáo gọi điện hỏi tôi địa chỉ, rồi mấy hôm sau chạy ôtô đến tận nhà để đưa cho tôi giáo trình, rồi động viên cố gắng, rồi hẹn khi vào năm học sẽ gặp lại nhau để trao đổi chương trình! Lúc này đang là mùa hè ! Thày trò quả là những người bạn, làm sao để cùng nhau thành công cái việc chung : việc dạy, và học.

Cả năm học trôi qua, không thấy xã hội có cái ngày lễ giáo viên ầm ĩ nào cả. Ở các trường phổ thông cũng vậy. Rất nhiều bố mẹ hầu như còn không hề biết tên, không biết cả mặt giáo viên! Bận quá, ai việc nấy thôi. Trong xã hội cũng vậy, không thấy đài báo tuyên truyền, ngợi ca thống thiết gì về giáo dục, về thày cô cả.

Thế rồi về sau tôi cũng bắt đầu tham gia giảng dạy về bộ môn Công nghệ Thông tin và Quản lý ở vài trường đại học.

Đi dạy CNTT cho sinh viên các ngành khoa học tự nhiên, như khoa Toán – CNTT, thì … vất vả! Các vị này có tư duy gần gụi với các thuật toán. Cả lớp toàn con trai, may được vài ba cô gái kéo mắt lại. Những giờ bài tập thì mình phải chuẩn bị ém số lượng bài gấp đôi lên, kể cả các cách giải, đề phòng các vị giải bài nhanh quá rồi ngồi chơi, không biết làm gì. Coi chừng nhất là mấy anh chị cao thủ giải bài như bay ! Được cái các bạn giỏi ở đây thường cũng không có lối chơi trội, mà nhã nhặn đợi chờ bạn bè, hoặc giúp đỡ lẫn nhau.

Còn đi dạy ở bên mấy trường KHXH thì như đi chấm thi hoa hậu. Cả lớp chỉ có mấy mống con trai nhút nhát, còn lại toàn là các bạn gái thanh tú, tao nhã, thích nói chuyện bên lề nhiều hơn là giải bài… Giờ nghỉ thì cùng xuống lấy càfê, ra bãi cỏ ngập nắng mênh mông, ngả ngốn tán đủ thứ chuyện.

Nhưng chả bao giờ có cái ngày lễ học trò ôm hoa thẹn thùng chúc thày gì cả! Chạnh lòng nhớ năm nào về chuyện trò vui vẻ với các bạn ở khoa Quản lý trường ĐHQG HN, cuối giờ được các bạn tặng hoa, phát biểu cảm tưởng, được chụp ảnh, lúc chụp ảnh bạn lớp trưởng lại còn khéo ý tứ đẩy mấy bạn gái xinh nhất lên đứng cạnh thày… Làm thày như thế, thích quá a.

Cũng phải công bằng, có một năm nọ, vào cuối một buổi học, một cô sinh viên vốn khá thân trong lớp, cô Marie, đã nhã ý mời mấy bạn trong nhóm cùng đề tài và tôi cùng thưởng thức đĩa bánh cô làm, và dùng nước quả… Thế rồi Marie bất ngờ tặng tôi cây hoa xương rồng bé xíu thật xinh xắn ! “Hôm nay là Tết ! Chủ nhật vừa rồi bọn em đi ăn phở nên phát hiện ra ngày này ! Với sáu giờ lệch pha, nào ta nâng cốc chúc Giao Thừa! “. Lòng tôi bất ngờ tràn dâng sung sướng, chợt nuôi nao nhớ quê nhà… Tôi ôm hôn cảm ơn Marie và chúng bạn.

Mình bao giờ cũng phải sống hai lần. Sống, và nghĩ lại về cuộc sống.

Đáng nhẽ Thiên nhiên phải cho ta hai cuộc đời để làm hai cái việc đó thật tách bạch thảnh thơi.

Nghề nào cũng đáng tôn quí. Ở các xứ sở đã phát triển, nếu các ngành mà bãi công, ta sẽ thấy ngay rằng ngành vệ sinh công cộng là quan trọng nhất, rồi thì năng lượng, giao thông, y tế, thương mại… Ngành giáo dục mà bãi công thì cũng chưa chết ai ngay. ;-)

Tại sao xã hội người ta nền nếp như thế về giáo dục, từ nhà trẻ cho đến trên đại học, mà không cần tuyên truyền, không cần tôn vinh, không cần phải nô nức đi thăm thày thăm cô dạt dào cảm xúc ? Vì ngành giáo dục của họ, như mọi ngành khác trong xã hội, đã sống thật, đã chạy trong qui củ. Trường sở khang trang. Chương trình đàng hoàng. Giáo viên được trả đồng lương chính đáng. Đơn giản, có thế thôi.

Sự tôn kính ồn ào, đẫm lệ ở xứ ta nhiều khi lại chính là cái vỏ vờ vĩnh để che lấp đi cái khổ sở của ngành giáo dục, cái chật vật nhọc nhằn, nhiều khi đành chịu cả nhục, của đời sống của các thày cô. Có lẽ không gì khổ bằng việc người giáo viên không có đồng lương đàng hoàng, phải để dành những ngón nghề để dạy tủ thêm mà kiếm sống ! Đáng nhẽ khi dạy học, khi san sẻ kiến thức, lúc đó chính là những khoảnh khắc của niềm vui vô bờ. Đằng này phải sống như đi đêm, thày vào lớp dạy, nửa này của lớp tối qua đã học thêm với mình, còn nửa kia của lớp thì không hề hay biết gì, hay nghi hoặc hoặc nghi…

Và người đi học, cứ phải lo suốt năm “cư xử thế nào đây, phong bì, quà cáp, học thêm…” để rồi được thày cô dạy cho cái đáng dạy, cái đảm bảo thi đỗ, chứ không dạy cái thứ vô tích sự cho xong?

Không phải lập tức mà chúng ta sẽ giải được câu chuyện này, nhưng phải có quyết tâm, phải có lộ trình, để rồi phải có bằng được cái nền giáo dục giản dị ấy. Và toàn xã hội, mọi lĩnh vực rồi phải vào nếp, phải vào qui củ, phải đĩnh đạc, phải đàng hoàng, không thể cứ mãi dối vòng dối quanh, mèo vờn chuột chết.

Không lúc nào tôi quên được cái hình ảnh tuy đã rất lâu, cái ngày nào tôi đã bất chợt thoáng gặp lại người thày rất quí mến khi xưa dạy ở lớp ba, nhưng lại rất ưu ái với tôi đang học lớp hai ngay bên cạnh… Thày lúc đó đã thật già cả, phải còng lưng ngồi trước cái cân sức khỏe trên đường phố để kiếm sống… Tôi lúc đó nghẹn ngào, không dám chào thày, sợ thày mủi lòng… Tôi không thể còn biết làm gì nữa… Mà những năm tháng đó, chính trong túi tôi cũng không có mấy đồng xu…

Một ngày lễ thịnh soạn trong một năm để tôn vinh các nhà giáo không thể thay thế được 364 ngày thường còn lại trên đường đời, chưa kể một khi nhà giáo đã già cả, còm cõi, và đồng lương hưu trí còn còm cõi hơn. Chúng ta hãy thay đổi cách nghĩ, cách sống, hãy chân thật, giản dị, không thỏa hiệp với những thứ lễ lạt tự dối mình đằng đẵng làm gì nữa.

Hãy giản dị, chân thật như cây hoa xương rồng bé xíu xinh xắn mà cô Marie đã tặng nhân Giao Thừa Tết năm nao./.

HOÀNG Hồng Minh – Bee.netTia Sáng

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 96 other followers