RSS Feed

Tag Archives: Gia Cát Lượng

Đếm dép

Cụ Hinh lên núi nhằm am ông Gia Cát Lượng đi thăm đáp lễ.

Bỏ dép ngoài bậc cửa, Cụ Hinh cất tiếng.

-”Chào ông Lượng, ông có mỗi một mình trong am đấy à?”

-”Ôi Cụ Hinh, quí hóa quá. Vâng, có mỗi một mình. Mà sao Cụ Hinh biết được vậy?”

Cụ Hinh tủm tỉm.

-”Cho tôi tuần trà đã nào, hôm nay thư thả mà.”

Mấy tuần trà đã qua, con cà con kê.

Đoạn Cụ Hinh hỏi.

-”Thời xưa cầm quân, ông thấy mẹo gì của mình làm ông khoái chí nhất ạ?”

-”Nói ‘nhất’, thì cũng khó, nhưng cái mẹo dựng bếp, rồi rút, lại dựng bếp, rồi lại rút… Cho địch quân đếm bếp mệt nghỉ, để chúng rơi vào cái vòng suy diễn nhăng cuội, thế rồi lúc thì mình rút thật, lúc thì phục binh mà đánh, thật là vui đáo để.”

-”Mỗi lần ông dựng nhiều bếp như thế, có tốn công quá, vất vả quá không?”

-”Cũng có đấy.”

-”Nếu là ngày nay, tôi bày cho ông cách này, nhanh hơn, dễ hơn.”

-”Cảm ơn Cụ Hinh! Tuy đã thôi cầm quân, nhưng tôi vẫn thích học hỏi.”

-”Mỗi lần ra trận, ông mang theo mấy xe dép xốp đồng nát. Rồi khi rút quân, ông cho vứt dép lại, mà dụ địch quân là mình đã chạy mất dép.”

Gia Cát vỗ tay cười lớn, đi tìm bằng được chai rượu ngon, rồi mở bằng được.

Chợt có ba tiếng vỗ tay.

-”Bây giờ tôi mới hiểu ra, tại sao Cụ Hinh vừa mới đến cửa am, mà đã biết là chỉ có mỗi mình ông Gia Cát ở trong am!”

Bà vợ ông Gia Cát đã trang điểm đâu ra đấy, tươi tắn từ trong buồng bên bước ra ôm hôn đầm ấm Cụ Hinh./.

Ai, người tài dưới gầm trời bữa nay?

Ông Gia Cát Lượng xuống phố mua cây cỏ để về chế thuốc kiếm sống. Loay hoay gặp Cụ Hinh trước cổng chợ, rủ nhau vào hàng uống trà.

Ông Lượng hỏi.

-”Cứ theo ý Cụ Hinh, ai là người tài dưới gầm trời bữa nay?”

-”Tôi thật không sành gầm trời, nhưng người Á Đông thì ai chẳng coi Gia Cát tiên sinh là người đại tài ạ.”

-”Ôi, Cụ Hinh vậy mà ra người cũ quá ta. Cứ thẳng ruột ngựa hôm nay xem nào.”

-”Quả tình, tôi không rành hơn ạ.”

-”Thế này cho tiện. Cụ Hinh thấy ai là người tài hơn tôi, để tôi biết mà ngưỡng mộ họ.”

-”À, thế thì tôi biết một người. Nhưng nói ra thì sợ ông ái ngại.”

-”Người ấy… như thế nào ạ?”

-”Người ấy, ông nói chưa ra lời thì người ấy đã bắt ông khép giọng lại, ông chưa kịp giải thích, thì người ấy đã ‘biết rồi’, ông chưa biết phải làm gì, thì người ấy đã sai bảo chí chét.”

-”Hay quá nhỉ! Tôi thực lòng muốn được thờ phượng một người như thế.

Cụ Hinh đừng ngại, xin cứ cho tôi biết đi ạ, tôi xin đa tạ.”

-”Vâng, nếu ông cho phép.

Tôi thấy, đó chính là vợ ông, ông Gia Cát ạ.”

Gia Cát Lượng dò nước đến chân

Ông Gia Cát Lượng để dành được ít tiền cắt thuốc, lại viễn du một chuyến.

Không đi Kỳ Sơn, mà qua Nuocdenchan thăm Cụ Hinh.

—-

Cụ Hinh đãi ông Lượng thật đơn giản : con mực nướng, và chai rượu vang đỏ Pháp Quốc.

Lúc nâng cốc, Cụ Hinh hỏi.

-” Ông Lượng thấy thời xưa với thời nay, có khác nhau gì nhiều không?”

-” Có chứ Cụ Hinh!

Xưa tôi mê mấy thứ rượu vùng Xuyên, nay thì cái vang đỏ Pháp Quốc này nó chinh phục mình.

Xưa quý nhau thì tặng nhau nàng hầu, nay thì ông Tổng thống tiềm năng của Pháp Quốc bị còng vì bị nghi là lả lơi quá hạn với cô hầu phòng Sở Phi Tân.”

Ông Lượng thế mà răng còn tốt, vẫn nhấm nháp được cái râu mực.

Đoạn ông Lượng hỏi.

-”Cụ Hinh à, chỗ thân tình tôi cứ hỏi nhé.

Trung Hoa giờ đang thịnh khí. Cụ Hinh không phải người Hoa. Cụ Hinh cảm thấy ra sao?”

-”Tôi nghĩ thịnh suy là chuyện thường tình.

Trung Hoa thịnh, thì tốt cho Trung Hoa.

Nhưng khi một thực thể nạp năng lượng vào mình, nó nạp cả cơ, và cả nguy cho mình.”

-”Cụ Hinh nói xa quá.

Tôi muốn hỏi là các nước bé hơn chung quanh Trung Hoa có xôn xao lo lắng gì không?”

-”Thế này ông Lượng à.

Nếu Trung Hoa là nước duy nhất trong thiên hạ, thì chả có nước nào khác để còn lo chuyện nước Trung Hoa.

Bằng không thì có các nước nằm trong cái quần thể tôi gọi là “Không Trung Hoa”.

Nếu các nước này không hiểu ra lẽ đó, thì họ sẽ dần dà gia nhập cái quĩ đạo Trung Hoa.

Nếu các nước này hiểu ra lẽ đó, thì họ khắc sẽ củng cố cái quần thể “Không Trung Hoa” đó.”

-”Vậy Cụ Hinh thấy vấn đề chính không phải là từ phía Trung Hoa?”

-”Không.

Vấn đề chủ yếu không phải là từ phía Trung Hoa, mà chính là từ phía quần thể các nước “Không Trung Hoa”, họ muốn gì, và sẽ làm gì với nhau.”

Ông Lượng xin cái tăm để gỡ cái râu mực trong kẽ răng.

-” Cảm ơn Cụ Hinh đã san sẻ suy tư.

Mà có lẽ như thế Cụ Hinh à.

Nếu người ta biết cân thế và lực, thì thiên hạ phải yên thôi.

Tôi đi chơi Cụ Hinh chuyến này về, thấy cũng an lòng.”

Tiễn trà Gia Cát

Trước khi ra về, Gia Cát Lượng dùng trà bên hồ cá cùng Cụ Hinh.

Cụ Hinh hỏi chuyện.

- “Ông Lượng à, xưa một đời lặn lội gió bão như thế, ông thấy được mất của mình thế nào?”

- “Nghĩ lại, ta lấy làm lạ chính mình.

Chỉ vì ông Lưu Bị có họ hàng xa xôi với vua nhà Hán, lại ba lần hạ mình đến nhà ta cầu mong, thế mà ta dấn thân khởi sự.

Chẳng hóa ra những quyết định to tát nhất trong đời người lại bị dẫn dắt bằng chút tiểu tiết thụ động như vậy ru?

Có thế thôi.

Ngàn năm vẫn đây

Ông Gia Cát Lượng ở chơi với Cụ Hinh từ mấy ngày nay.

Đêm hôm trước cả hai ngồi đánh cờ, thưởng trà sen mãi bên cửa sổ.

Khuya về, chợt Lượng bảo :

- “Không biết giữa Cụ Hinh đêm nay, với cái đêm ta còn ở Kỳ Sơn hơn mười bảy trăm năm về trước, liệu còn có cái gì gần như nguyên si, để có thể sẻ chia không nhỉ?”

Cụ Hinh khoan thai đứng dậy, ra vén màn cửa sổ.

Bầu trời đêm nay lóng lánh các vì sao.

-”Ông Lượng à, đây, bầu trời sao đêm Kỳ Sơn ấy, vẫn nguyên đây.”

Gia Cát hận Kì Sơn – Hồi chín

Định bụng mãi đi chơi thăm Gia Cát Lượng mà không xong. Không có lúc nào…

Đùng một cái, chính ông Gia Cát lại kì nhập Nuocdenchan chơi với Cụ Hinh chút lát, vui thế.

Mãi tới gần khuya, rượu mãi cũng chán rồi, Cụ Hinh mới mang cái câu hỏi ấm ức lâu nay ra trần tình.

- Cuối đời, tiên sinh sáu lần ra Kì Sơn khiêu chiến đánh gãi với nhà Ngụy, ta thật không rành ý ông lắm.

Đến lúc này, nước Ngụy của cha con Tào Tháo đã rộng lớn, bình ổn, đông dân, binh hùng, tướng mạnh, vua tôi ổn thỏa. Về danh vẫn còn Hán đế thời Tào Tháo và thời đầu Tào Phi , nhưng thật tình nhà Hán đã tiêu vong trên đất Ngụy.

Một cuộc giao tranh như thế chỉ có thể thất bại mà thôi, vì không thời, không thế, không sức. Mà cũng không nghĩa – người dân qua bao năm trời cùng khổ vì bạo loạn cũng không thiết tha gì giao tranh nữa.

Tôi hỏi thế khí không phải với tiên sinh, nhưng xin tiên sinh cứ qui cho mấy chén rượu nghen. Mà ái ngại thì tiên sinh cũng không nhất thiết phải trả lời làm gì.

- Cụ Hinh rõ là mượn rượu nhá! Văn sử triết có ai nỡ vặn ta vậy đâu? Cụ lại xát muối cái nỗi hận muôn thuở của ta.

Ta đã chót nể tình, rồi trung tiết phò cha con Lưu Bị, ta tự đưa lòng trung với nhà Hán xưa thành ý thức hệ không thể nghĩ vượt qua, ngu trung, để rồi sống chết giao tranh.

Cái tài thao lược của ta vẫn chỉ nắm trong sự nô lệ của một ý thức hệ. Cùng với lòng tôn sùng bạo lực.

Cái thất bại của sáu lần ra Kì Sơn, trên mọi thất bại về giao tranh, là thất bại của cái sự nô lệ của ý thức của ta. Cay đắng lắm, mà người đời không thấy, lại còn công kênh.

Ta cũng tự thẹn cả với Lưu Thiện con nhà Lưu Bị. Thiện tuy bất tài, mải chơi, nhưng cũng hiểu và chấp nhận rõ hơn ta về cái thực tế lịch sử và đời sống.

Nghe nói sau này nhà Tấn kế nhà Ngụy, bắt được Thiện, Thiện vui vẻ nhận làm quan huyện cho nhà Tấn. Thế chẳng phải là biết tự vượt hơn ta lắm ru?

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 95 other followers