Cụ Hinh lên núi nhằm am ông Gia Cát Lượng đi thăm đáp lễ.
Bỏ dép ngoài bậc cửa, Cụ Hinh cất tiếng.
-”Chào ông Lượng, ông có mỗi một mình trong am đấy à?”
-”Ôi Cụ Hinh, quí hóa quá. Vâng, có mỗi một mình. Mà sao Cụ Hinh biết được vậy?”
Cụ Hinh tủm tỉm.
-”Cho tôi tuần trà đã nào, hôm nay thư thả mà.”
Mấy tuần trà đã qua, con cà con kê.
Đoạn Cụ Hinh hỏi.
-”Thời xưa cầm quân, ông thấy mẹo gì của mình làm ông khoái chí nhất ạ?”
-”Nói ‘nhất’, thì cũng khó, nhưng cái mẹo dựng bếp, rồi rút, lại dựng bếp, rồi lại rút… Cho địch quân đếm bếp mệt nghỉ, để chúng rơi vào cái vòng suy diễn nhăng cuội, thế rồi lúc thì mình rút thật, lúc thì phục binh mà đánh, thật là vui đáo để.”
-”Mỗi lần ông dựng nhiều bếp như thế, có tốn công quá, vất vả quá không?”
-”Cũng có đấy.”
-”Nếu là ngày nay, tôi bày cho ông cách này, nhanh hơn, dễ hơn.”
-”Cảm ơn Cụ Hinh! Tuy đã thôi cầm quân, nhưng tôi vẫn thích học hỏi.”
-”Mỗi lần ra trận, ông mang theo mấy xe dép xốp đồng nát. Rồi khi rút quân, ông cho vứt dép lại, mà dụ địch quân là mình đã chạy mất dép.”
Gia Cát vỗ tay cười lớn, đi tìm bằng được chai rượu ngon, rồi mở bằng được.
Chợt có ba tiếng vỗ tay.
-”Bây giờ tôi mới hiểu ra, tại sao Cụ Hinh vừa mới đến cửa am, mà đã biết là chỉ có mỗi mình ông Gia Cát ở trong am!”
Bà vợ ông Gia Cát đã trang điểm đâu ra đấy, tươi tắn từ trong buồng bên bước ra ôm hôn đầm ấm Cụ Hinh./.