RSS Feed

Tag Archives: Kinh

Chuyện “Thuần phong mỹ tục”

Nhiều cư dân thiếu chữ, đã đành, lại thêm mất chữ khi bị/được ngôn ngữ từ bên ngoài vào đóng vai trò chính thống lâu dài. Lâu quá, khỏi còn biết nữa, đâu là chữ từ ngoài vào, đâu là chữ gốc còn lại ở trong. Chữ “Việt”, chính nó lại là chữ… Hán. Người “Kinh”, không biết chữ “Kinh” ấy là từ đâu ra, có phải vốn gốc ở vùng nam Trung Hoa bây giờ, nơi có Kinh châu, hay vùng nước Sở xưa ở đấy vốn có nhiều cây “Kinh” đặc trưng, đến mức được gọi là “Kinh Sở”. Chắc không phải là vậy.

Nhiều khẩu hiệu kêu gọi thống thiết “thuần phong mỹ tục”, nhưng cả bốn chữ cấu thành mệnh đề này cũng lại là từ gốc Hán cả. Cẩn thận thay.

Chữ Việt còn lại, xơ xác, ít ỏi, mỗi ai nên cố gắng dùng được chúng, sạch, đẹp, mỗi lúc có thể, thay vì tiện chữ nào đang nhảy nhót trong đầu thì tống ra chữ ấy. Dùng được bản “ghi nhớ“, thì đừng cố sống cố chết bắt chước người mà nhất nhất cứ phải “bị vong lục“.

May thay, những chữ thể hiện cảm xúc của đời sống hàng ngày thì thường ra lại giữ được gốc xưa. Có lẽ vì rời nó, thì mất luôn xúc cảm đang hăng hái.

Ví dụ?

Chữ “đanh đá”, chẳng hạn. Nói lên, là tràn ngập hình ảnh ngay tức thì. Có người còn tưởng chữ Facebook nếu được Việt hóa thì thành ra là “đanh đá học”.

Nói, viết, nghĩ

Romeo ngấp ngúng…

“Anh nói tiếng Việt không được từ tốn, không được rõ ràng lắm, vì anh ít khi được thực tập sử dụng ‘tiếng Việt nói’ trong đời sống hàng ngày em a.. à… ạ!”

Juliet nhoẻn cười, không nín được.

“Chuyện nói tiếng Việt của anh, như vậy mới khuyến khích người ta đọc, anh ạ.
Mọi người sẽ nghĩ rằng chắc chắn anh này viết hay hơn nói, và có khi nghĩ còn hay hơn viết.”

Spinning

Trang Châu mời Cụ Hinh qua chơi. Vợ Trang Châu lại chiều Cụ Hinh, làm cho bữa cơm rất “thanh”.

Cụ Hinh bảo.

« Trang Châu suy nghĩ như thế nào ạ? »

« Tôi nhặt một cái ý, đem thả rông vào trong đầu mình, cho nó quay tít, spinning… »

« Có lẽ mình quay nhanh vừa thôi, nhanh quá thì tổn thọ, hoá ra tổng số vòng quay thành ra lại ít hơn. »

Vợ Trang Châu mải nghe chuyện, cứ cái muôi quay tít bát canh. Chợt giật mình quay sang.

« Thế Cụ Hinh suy nghĩ như thế nào ạ?”

« Tôi nhặt một cái ý, đem thả rông vào trong đầu người khác, cho nó quay tít, spinning… »

Trang Châu nhẹ nhàng quay sang.

« Em làm sánh hết cả canh ra bàn rồi. Có lẽ mình quay nhanh vừa thôi, nhanh quá thì tổn thọ, hoá ra tổng số vòng quay thành ra lại ít hơn. »

Đa phương tiện

Ông Suề ghé thăm Cụ Hinh. Lâu quá rồi mới gặp lại nhau.

Chuyện trò mươi phút, Cụ Hinh bảo.

“Chả nhẽ tôi nhầm, nhưng bác Suề ạ, bác không giống nhiều mấy với bạn Suề của tôi ngày nào.”

Ông Suề gãi đầu.

“Để tôi nhớ lại cái đã… Hồi trước tôi chuyện trò với Cụ Hinh như thế nào nhỉ…? Hay là vì tôi lâu nay đã quen thể hiện qua công nghệ đa phương tiện, mà chúng ta nói chuyện như thế này thì ít phương tiện quá!”

Hỗ liên võng

Nếu như người Việt không gặp người Âu, họ sẽ vẫn dùng chữ vuông.

Và sẽ không có chữ “Internet”.

Nền chữ vuông này không có khả năng nhập cảng chữ mới, vì nó không biết ghi âm. Nó là một hệ thống luôn luôn phải “dịch”, cái gì cũng “dịch”, “dịch theo sở thích”, tạm gọi là “nền dịch học”.

Nền chữ vuông này về căn bản sẽ luôn luôn dùng lại chữ cũ, để đong chở nghĩa lạ, chả có cách nào khác. Và thường thì nghĩa lạ sẽ bị ức chế, hoặc bị lai căng bởi chính những chữ cũ.

Các khái niệm, mô hình lạ… một khi rơi vào hệ thống này thường sẽ bị dịch đi dịch lại, cho đến khi chúng bị mất nghĩa, bị đổi nghĩa, bị thuần hoá thành ra của hệ thống cũ. Cải cách, canh tân… rất khó khăn.

Không có “internet”, bạn sẽ có cái gì đó đại loại như hỗ liên võng 互聯網

Đừng buồn cười, xung quanh bạn nhiều người vẫn rất mê dùng rất nhiều chữ gốc vuông mà có khi chính họ không hiểu, và không cần hiểu, những “hàn lâm”, “viện sĩ thông tấn”, “công hàm”, “bị vong lục”, vân vân.

Với nhiều người, việc dùng những từ làm người khác không hiểu, đó chính là thế mạnh của họ, việc đó độc lập với việc chính họ có hiểu chúng, hay là không.

Hà nội em gọi em yêu

Mời các bạn hát cùng nhâm nhi.

Lời hát hơi khác tí chút với bản chính thức đã in trong cuốn “Lòng người mênh mang”, vì khi hát, lòng người hơi mênh mang quá.

D ị c h h ọ c

Bản tiếng Việt từng có tiền lệ “dịch” đầu đề “The Thorn Bird” thành ra “Tiếng chim hót trong bụi mận gai”, thoạt nghe cứ tưởng là tiếng hót của người dịch.

Bản tiếng Pháp cũng theo chủ nghĩa tuyên huấn, “dịch” thành “Những con chim giấu mình đến chết”, cố cầm tay dắt lối người đọc.

Nhưng mà có sao đâu.

Cũng có thể rằng, loài chim luôn cố bay lên cho đến được đỉnh của những cây Thorn cao nhất trong những cánh rừng ở xứ Úc, kịp trước khi phải chết, loài ấy một khi chúng di cư sang đất Việt sẽ phải học thích ứng luồn lách để sống được và hót trong những “bụi mận gai”.

Còn nếu chúng bay được đến tận nước Pháp, chúng sẽ phải biết tự cải trang, để được chết dưới một cái tên khác.

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 96 other followers