RSS Feed

Tag Archives: Kinh

C h ợ c h ữ

I.

Cụ Hinh đi lạc vào chợ chữ. Các thày mời đon đả «bác mua chữ giúp đi ạ ».

Đáp công người ta mời hoài, Cụ Hinh thăm hỏi.

« Chào các bác, chẳng hay chữ nào đắt, chữ nào rẻ.»

« Chữ nào cũng như nhau thôi ạ. Đây, hai chữ người ta mua nhiều nhất, ‘nhẫn’ đây, ‘nhàn’ đây, cùng một giá ạ. »

« Sao như có hai chữ nằm quảnh ở góc kia lại có giá bằng chỉ bằng một chữ thường? »

« Dạ, đấy là hai chữ ‘tác’, và ‘tộ’, khó phân biệt nhau, nên bán hai chữ kèm nhau rẻ như một chữ ạ.”

II.

Cụ Hinh hỏi.

« Thày có vẽ giúp được chữ ‘nhi-nhô’ không? »

« Dạ, nhà chỉ quen bắt chước vẽ theo lại những chữ mẫu hay sẵn có rồi, chứ chữ ‘nhi-nhô’ thì không thấy có mẫu, nhà không biết vẽ nó ra sao đâu ạ.”

Nắng Xuân

Xuân chưa đến. Nhưng đã bồi hồi, thập thò khung cửa trời.

Xuân chưa đến, mà Nắng Xuân đã ngấp nghé. Một thứ nắng thật vô cùng nhẹ bâng, trong veo, xa xăm, mời gọi.

Bầu trời như trái bóng lớn được thổi căng dần, nhúc nhích, cựa mình, đòi nào bay lên.

Rừng cây mỏng tang, khoe thân, vươn cành, chưa bị những búp những lá những hoa tô điểm nặng nề chín chắn.

Những thân cành bạch dương rực cả lên, chói sáng hơn cả ánh nắng Mặt Trời.

Vài chú chim sớm ra rụt rè thử giọng, nhưng còn kiệm kẽ.

Mấy chú cá ngượng ngùng quẫy mình sâu trong làn nước còn quá trong veo.

Vệt mây mỏng mảnh, tít mãi trên cao, đang vẽ nên cái hình ý gì, thoảng như là tất cả, tất cả, vẫn còn đó.

“Tình đời ngây dài dại
Lần lại, nhẻn nhen lên”

Đ ồ n t i n

Mỵ Châu hỏi « Cụ Hinh à, có công nghệ để đồn tin không ạ? »

« Có chứ, nhiều. »

« Ví dụ ạ? »

« Mỵ Châu chịu khó đào một cái hố thật sâu, ở nơi không có một ai.

Rồi trèo xuống đó, nói ra điều không nhịn được.

Rồi trèo lên, lấp lại hố.

Thế là xong. »

T ự d o n à y

Những người có chữ
lần đầu tiên được đọc
những gì khác hơn chỉ những là “Khổng nói”.

Những người có nghĩ
lần đầu tiên được thấy
tri thức không phải là thi thuộc lòng những “trời tròn đất vuông”.

Những chàng trai
thôi mơ diện những bộ đồ đại cán.

Những cô gái
tha hồ thổ lộ vẻ đẹp thịt da tóc của mình.

Có bao giờ
Họ dừng lại
Họ tự hỏi

Tự do này, từ đâu tới
Tự do này, bao nhiêu người đã phải mạnh mẽ đi đầu
Tự do này, bao nhiêu mảng bầm tím, thủng vá trên cơ thể tâm hồn mình
Tự do này, luôn tha bổng những kẻ bẻm mép mờ mắt câu danh thủ lợi lớn tiếng bắt nạt mạt sát tự do.

|- HHM 1501 -|

Bao nhiêu dòng sông


Bao nhiêu dòng sông còn phải vượt qua
Chưa thấy cách nào

Bao nhiêu dòng sông còn phải vượt qua
Để khỏi chết chìm

Bao nhiêu dòng sông còn phải vượt qua
Mải miết câu giờ

Bao nhiêu dòng sông còn phải vượt qua
Nơi phải bắt đầu

|- Ý thơ Jimmy C. -|
|- HHM chuyển lời -|

P h ó d ự

Cụ Hinh được nhắn đến dự buổi gặp mặt vui vẻ đầu năm ở phường.

Cô thư kí phường xinh lơ đưa tờ giấy thăm dò cho Cụ Hinh “Vì một phường hiện đại”.

“Cô ơi, mục ‘chức vụ cao nhất đã từng trải qua’, tôi ghi như thế nào nhỉ? Tôi chưa bao giờ có chức vụ gì cả.”

“Dạ, vậy bác cứ ghi ‘phó dự’, cũng được ạ.”

“Nghĩa là gì ạ?”

“Dạ, phó phường viên dự khuyết ạ.”

B è o d ạ t m â y t r ô i

Nền tâm thức bèo dạt mây trôi của chúng ta chứa nhiều hạnh phúc vì sự non nớt trước thời gian.

Chúng ta chào “bác làm gì đấy”, là xong.

Nhiều nền tâm thức khác kĩ càng, phức tạp.

“Chào buổi sáng”, “chào buổi chiều”, “chào chiều tối” khi gặp nhau.

“Chào buổi sáng tốt lành”, “chào buổi chiều tốt lành”, “chào buổi chiều tối tốt lành”, “chào buổi đêm tốt lành” khi chia tay nhau tiếp đó. Người trong một nhà, sáng ra cũng chào nhau, tối đến cũng chào nhau…

Nền tâm thức bèo dạt mây trôi vì thế chả việc gì phải sốt ruột. Không ai chào “bác đang sốt ruột ạ?”

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 112 other followers