Dòng thông tin RSS

Lưu trữ theo thẻ: kinhthi “Kinh Thi”

Ngọn gió kì ấy, tên gì nhớ không?

Tôi kẻ tầm thường,
Yên đời chật hẹp,
Ngày ngày mở cửa
Chuyện với trời mây.

Thế rồi bữa nọ
Ngọn gió vào thăm
Vẻ dong kì dị
Người gọi ái tình.

Trái tim cũ kĩ,
Dưng bỗng vội vàng
Tháng ngày say đắm
Tình chợt ra đi.

Ngọn gió kì nọ
Hóa tôi thành hề
Ai tài giảng giải
Dạy dỗ tôi hay.

Chỉ vì ngày đẹp
Tôi trót gặp nàng
Hồn tôi cửa sổ
Nay hết trời mây.

Muốn hỏi mây trời
Khi nào gặp lại
Ngọn gió kì ấy
Tên gì nhớ không?

|- Phỏng Cole Porter -|
|- HHM chuyển lời 1205 -|

Thoái nan


Nếu nửa cuộc đời
Để sửa việc hỏng
Tiến nan, thoái nan.

Nếu cả cuộc đời
Để sửa việc hỏng
Thoái nan, thoái nan.

|- HHM 1205 -|

Vắng vui

Phố xưa vắng ngắt,
đợi đông vui.

Phố nay đông ngất,
chờ vắng vui.

|-1205-|

Bóng nhắn

Ngựa qua khung cửa

Vương mờ bóng nhắn

“Đừng ngã ngựa”.

|- Cụ Hinh, 1205 -|

Đánh thức, tỉnh ra

Người giúp mình đánh thức
Mình ngăn mình tỉnh ra.

|- HHM 1204 -|

Nếu đường đời phải thua toán học

Ta sẽ vui chơi chán,

Rồi
Ta sẽ còn một nửa đời,
Ta sẽ còn một phần tư đời,
Ta sẽ còn một phần tám đời,
Ta sẽ còn một phần mười sáu đời,
Ta sẽ còn một phần … đời,

…Vô tận…

|- Cụ Hinh 1203 -|

Quên mình


Nếu mình say tệ mãi,
Người khác vẫn có thể giúp được mình,
Bằng cách
Quên mình đi.

|- HHM 1203 -|

Ngẩng đầu lên

Bữa hôm nào
người bạn cũ
lỡ nói xấu lưng mình.

Đừng phân tâm,
Ngẩng đầu lên,
Bạn mình, không phải thánh.

Mới hôm rồi
vừa ra ngõ
người vô cớ gổ gây.

Đừng phân tâm,
Ngẩng đầu lên,
Bỏ khái quát loay hoay.

Vừa lúc nãy
đang lúc bực
chợt mình nghĩ xấu bạn.

Đừng phân tâm,
Ngẩng đầu lên,
Mây biết lỗi mình rồi.

Đến lúc nào
Nơi cuối đường
Phảng thoáng màu vô vị.

Đừng phân tâm,
Ngẩng đầu lên…

|- HHM 1203 -|

(Chỗ này có vấn đề?)

Nếu mình đẹp,
Người ta yêu mình
Khéo vì háo sắc.

Nếu mình giàu,
Người ta yêu mình
Khéo vì tham tiền.

Nếu mình lành,
Người ta yêu mình
Khéo vì dễ sai.

Nếu mình
Không đẹp,
Không giàu,
Không lành

Người ta yêu mình…
Khéo vì…
(Chỗ này có vấn đề?)

|- Cụ Hinh 1203 -|

Yêu nhau. Cởi áo. Cho nhau.

Posted on

Xứ Đông xưa mấy ngàn năm văn hiến, mà mãi vẫn không biết chế ra các dấu ngắt nghỉ. Cho nên họ phải dùng thơ thẩn để ngắt câu.

Nhưng lại không biết ngắt khi cần, mà cứ phải theo sát vài thể niêm luật, thể câu sáu câu tám chẳng hạn. Không thế, thì bị thiên hạ cho chết lăn quay ngay.

Bơi ở vũng tù, vất vả là thế.

Vậy nên câu ca xưa cũng rất có thể là thế này :


Yêu nhau
Cởi áo
Cho nhau

Về nhà
Dối mẹ

Rằng
Qua cầu
Gió bay

Cụ Hinh

Người ganh

Posted on

Mình đà dốt thế,

Vẫn còn người ganh!

Mai đà dốt nữa,

Người ganh cách gì?

|- HHM 1202 -|

Vội gì chuyện ấy


Ở đâu tít tắp,
Không gian thời gian
Ai đó nhớ mình.
Sao biết sao hay…

Vội gì chuyện ấy,
Còn cả triệu năm./.

|- HHM -|

Nhiên khoe khiêm khoe

Ai có lợn cưới,
Hồn nhiên khoe nào.

—-

Ai có áo mới,
Khoe nào hồn nhiên.

—-

Quân tử nhặt chữ,
Trưa đến, bụng đầy.

Manh chiếu giữa chợ,
Ườn bụng khiêm khoe.

|- HHM 1202 -|

Nhận nhau, nuối tiếc


Bãi cỏ năm nào,
Nhặt chiếc lá xinh,
Kẹp vào trang sách,
Cũng là nhận nhau.

—-

Bãi cỏ năm này,
Lật trang sách cũ,
Chiếc lá hôm nao,
Chợt gió cuốn đi.

—-

Gửi đâu nuối tiếc…
Lá cũ nơi nào…

|- HOÀNG Hồng-Minh 1202 – |

Thời gian hun hút

Thấm thoắt, mới đó vài năm,
Những con búp bê của em, người đời chiếm chỗ,
Nơi những chùm hoa đồng nội trong phòng em, nay là những đóa layơn trang trọng.

Thời gian hun hút
Làm chúng ta khắc khổ trang nghiêm.
Cuộc đời cho ra lò lũ chúng ta đầy hãnh tiến.

Thời gian hun hút,
Làm méo mó các niềm vui.
Sự khô khan làm chúng ta cằn cỗi.

Giờ nay những xe đồ chơi bằng bằng nhựa của ta
Đã hóa thành xe thật.
Và cuối cùng, kinh doanh và tiền bạc
Đã thay thế những đồ chơi của ta trước đây.

Thời gian hun hút
Làm chúng ta khắc khổ trang nghiêm.
Cuộc đời cho ra lò lũ chúng ta đầy hãnh tiến.

Thời gian hun hút,
Làm méo mó các niềm vui.
Sự khô khan làm chúng ta cằn cỗi.

[A. Chamfort]

[HMH chuyển lời]

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 60 other followers