Nào, ta hát một bài, người anh em…
Nếu mặt trời bỗng thôi tỏa sáng,
Kệ thôi, kệ thôi,
Kệ
Nếu những ngọn núi sụp tòm xuống biển,
Chịu thôi, chịu thôi,
Không phải là tôi.
Vâng,
Chịu.
Đời tôi, cuộc đời riêng tôi, cứ thế mà sống qua uh, ha!
Tôi đâu phải là bản sao của ai khác?
Nào, ta hát một bài, người anh em…
Bây giờ nếu như số sáu, huh, lộn ra thành số chín,
Kệ thôi, kệ thôi,
Kệ,
Vâng,
Kệ thôi.
Nếu tất cả đám hippies đi cạo trọc hết cả đầu,
Không quan tâm, không quan tâm.
Cho qua.
Đời tôi, đời riêng tôi, cứ thế mà sống qua, uh, ha!
Tôi đâu phải là bản sao của ai khác?
Gã bảo thủ kia cổ cồn lóng lánh, ngang phố qua phường,
Ngón tay nhựa chỉ trỏ vào tôi, ha!
Mong loại như tôi sẽ chóng chết, chóng biến đi, uh,
Thế nhưng
Cái cờ quái dị của tôi lại cứ bay phần phật lên cao!
Oww!
Phần phật, phần phật…
Lên cao, lên cao…
Ah, ha, ha
Núi đổ, đổ bên cạnh nhé, khỏi trúng vào tôi,
Tiến lên phía trước đi, hỡi ngài doanh nhân,
Ngài làm sao mà ăn mặc nổi cho được như tôi?
Thế đó!
Có ai biết điều tôi đang nói đây không?
Tôi còn phải sống cuộc đời riêng của tôi,
Tôi chỉ chết đi lúc nào thích hợp thôi,
Tôi còn phải sống theo cái cách mà tôi muốn sống.
Thế đó!
Nào, ta hát một bài, người anh em,
Trống đâu,
Gõ lên…
Jimi Hendrix