Dòng thông tin RSS

Lưu trữ theo thẻ: kinhtruyen

Sinh nhật tuổi mười tám

Cụ Hinh mời bạn bè vui kỉ niệm “Sinh nhật tuổi mười tám“.

Mọi người nâng cốc vui vẻ.

Cô bạn Mỵ Châu tươi tỉnh, nhưng có ý phân vân…

Rốt cuộc chịu hết nổi, Mỵ Châu ghé tai Cụ Hinh thì thào.

-”Cụ Hinh kỉ niệm ‘Sinh nhật tuổi mười tám‘ thật à?”

-”Đúng thế.”

-”Làm sao mà em tin được!? Em mà đã hơn hai mươi rồi đây này!”.

-”Sao lại không?”

-”Em hết hiểu đấy ạ!”

-”Thế này.

Năm nào tôi cũng kỉ niệm cái sinh nhật tuổi mười tám của mình, có vậy thôi!”

-”Thế… Cụ Hinh bao nhiêu tuổi ạ?”

-”Thú thật nhé, tôi không nhớ chắc là mình đã mười tám chưa, mà nếu rồi, thì từ khi nào!”./.

Không vui-không buồn

Anh La ngắm đàn cá dưới ao.

-”Cụ Hinh à, giữa buồn, và không vui-không buồn, cái nào thú vị hơn?”

-”Anh La à, ta cũng chưa bao giờ biết đến cái ‘không vui-không buồn’.

Nhưng cái ấy, đằng nào cũng sẽ đến, tự nhiên.”

Thích này, được nọ, mất kia


Có vợ đẹp nhờ Euro cup – Nguyễn Quang Lập

Bạn bè cùng lứa với mình, thằng Chí muộn vợ nhất. Mình cũng thuộc diện muộn vợ, đến năm 1990 đã có hai con mà nó vẫn chưa vợ. Hồi ở Quảng Trị, thỉnh thoảng vẫn gặp nó, hễ hỏi vợ chưa nó đều nhăn răng cười, nói chờ ưa chưa. Ba sáu ba bảy tuổi rồi chứ không ít, thời đó tuổi ấy chưa vợ là ế thật chứ không phải chuyện chơi. Hỏi thì nó cười, nói tau bằng tuổi họa sĩ Tư trong sách của mi, cũng nỏ vợ con chi. Họa sĩ Tư chủ trương cứ để rứa cho đàn bà nó thèm, tau cũng rứa. Nó nói phét vậy thôi, kĩ sư thủy lợi ở huyện khỉ ho cò gáy, quanh năm lọc cọc chiếc xe đạp rách, cái ti vi đen trắng cũng không có, ai lấy?

Cuối năm 1992 bỗng đâu thằng Chí ghé qua nhà mình, nói tau có vợ rồi. Mình ngạc nhiên hỏi ai thế? Nó cười cái xoẹt, nói oa chà hay cực kì luôn, chuyện ni còn li kì hơn tiểu thuyết. Nó cười khặc khặc rồi ném cái thiệp cưới cho mình, nói mi liệu hồn về dự cưới đó. Bao thơ mừng cưới dày dày một chút, tau đang kẹt… Mình mò đến dự cưới, cứ tưởng vợ nó chắc diện ế chồng không xấu cũng già, ai dè cô nàng giáo viên cấp 3 xinh nhất huyện, lại là con ông chủ tịch huyện. Lạ quá trời.

Xong đám cưới, mình kéo nó ra quán, nói mày kể tao nghe làm sao mày kiếm được cô vợ xinh thế. Nó cười khặc khặc, nói oa chà hay lắm hay lắm. Hạng như tau có các vàng cũng chẳng dám mơ lấy được cô vợ vừa đẹp vừa sang như rứa. Xứ khỉ ho cò gáy như ri, con gái chủ tịch huyện là công chúa giữa rừng xanh, sang lắm thiệt đo. Nó vừa kể vừa cười khặc khặc, nghe như chuyện cổ tích đời mới, rất khó tin nhưng mà vui.

Một hôm liên hoan tổng kết ủy ban huyện, trời xui nó ngồi gần ông chủ tịch huyện. Ông này máu bóng đá lắm, hễ ngồi nhậu là nói chuyện bóng đá. Dân văn phòng huyện chẳng ai biết bóng đá để hầu chuyện ông, chỉ có nó là võ vẽ tí chút. Nó không thuộc dân ghiền bóng đá, tiện thì xem không thì thôi. Chủ yếu xem bóng đá trên báo. Được cái nó nhớ rất tài, tên các cầu thủ chỉ cần đọc qua nghe qua là nhớ ngay. Khi viết chuyện này thỉnh thoảng mình phải gọi điện hỏi nó, Euro cup đã qua hai chục năm nó vẫn nhớ như in.

Đúng bữa liên hoan là khai mạc Euro cup 1992, Thụy Điển gặp Pháp lúc 8 giờ đêm. Chủ tịch huyện bắt nhà hàng khiêng cái ti vi ra vừa nhậu vừa xem. Thằng Chí cười khặc khặc, nói tau có biết ơ rô ơ rót chi mô. Tau ghét bọn ơ rô, bọn ni chỉ được cái cu to chứ đá đấm như bòi. Là tau nghĩ rứa chứ đã có khi mô xem ơ rô mà biết, ti vi mô mà xem. Nó cười một tràng uống một hơi rồi túc tắc kể công cuộc cua gái của nó. Bữa đó chủ tịch huyện gặp được nó khác gì buồn ngủ gặp chiếu manh, thích lắm. Có hơi bia bốc lên mồm mép nó như tép nhảy, cứ dựa theo ông chủ tịch huyện mà tán phét. Cũng J. Ericksson, Rijkaard, cũng Brolin, Platt… loạn cả lên. Toàn tên tuổi lạ hoắc, dân văn phòng huyện lác mắt. Kì thực nó chưa bao giờ biết mấy cầu thủ đó méo hay tròn, cái tên cũng chưa từng nghe tới. Hi hi.

Khi đó mọi người đều chắc cú thế nào Pháp cũng thắng Thụy Điển, nó phán hòa. Mình hỏi sao ông phán hòa, nó cười khặc khặc, nói biết chết liền. Tau đoán mò thôi, chỉ vì tau ghét cả hai thằng đó, cho chúng hòa cho xong chuyện. Tau phán bừa 1-1. Không ngờ hòa thiệt, lại hòa 1-1… Thằng Chí ngửa cổ cười khặc khặc. Mỗi lần nó ngửa cổ cười khặc khặc, cái yết hầu nhảy lên nhảy xuống như có con cóc đang nhảy trong cổ nó vậy, rất ngộ.

Sau trận khai mạc, Chủ tịch huyện mê tít nó, hôm sau nhất định mời nó về nhà ông xem trận Anh- Đan Mạch. Bây giờ nó mới tận mặt con gái ông chủ tịch huyện. Cô giáo tên Lê, cũng rất mê bóng đá. Giờ này Lê rất muốn cắp bồ vào quán cà phê- bóng đá hò hét cho vui. Nhưng anh bồ giáo viên giỏi toán ghét bóng đá, coi bóng đá là thứ nghệ thuật thần kinh. Có hai cái gôn một quả bóng, hai chục thằng đá quá đá lại suốt buổi không biết chán, rõ là thần kinh, hi hi. Lê đành ngồi nhà xem bóng đá với bố. Lê thua thằng Chí gần chục tuổi, gọi nó bằng chú. Biết phận mình không xơ múi gì được, nó ra vẻ ông chú không thèm để ý đến Lê, suốt buổi chỉ tán chuyện với ông chủ tịch huyện, coi Lê là hạng cháu chắt, không chấp.

Ông chủ tịch huyện sai Lê bày đồ nhậu, ba người vừa nhậu vừa xem. Ông chê Đan Mạch, nói è he cái thằng đậu vớt đá đấm cái chi, trận ni Anh nó mần thịt. Bây giờ thằng Chí mới biết Đan Mạch vào vòng chung kết nhờ Nam Tư có chiến tranh, không tham gia được. Không biết bóng đá Đan Mạch nhưng biết Đan Mạch có Andersen, có Chú lính chì dũng cảm nó phán bừa, nói Anh không thể thắng nổi Đan Mạch mô chú ơi, trận ni rồi cũng hòa nốt. Không ngờ Lê phấn khởi quá túm tay nó day day, nói thiệt không chú thiệt không chú. Ông chủ tịch huyện lườm con gái, nói anh mày chưa vợ, chú chú cái chi. Anh mày giỏi bóng đá lắm, phán tỉ số như thần. Lê mừng lắm, nói anh Chí nói trận ni hòa à, hòa mấy mấy. Nó làm bộ ông đồ hay chữ, nói lực Anh hơn Đan Mạch, thế Đan Mạnh hơn Anh, thế- lực đấu nhau bất phân thắng bại, trận này tất hòa 0-0. Quả nhiên đúng. Lê nhìn nó mắt sáng long lanh, thuở bé đến giờ chưa một người đẹp nào nhìn nó như thế.

Thằng Chí nghiễm nhiên trở thành chuyên gia Euro cup của cha con ông chủ tịch huyện. Lê phục nó sát đất, vừa xem bóng vừa há miệng nghe nó phán. Đến trận Pháp-Đan Mạch, Lê hỏi nó, nói anh Chí đoán xem trận ni Đan Mạch thắng hay thua? Nó cười, nói không phải đoán, em muốn răng anh sẽ cho đúng như rứa. Lê lườm cái liếc cái, nói em thích Đan Mạch thắng thôi. Nó nhìn Lê ( mắt cũng long lanh không kém hi hi), nói rứa thì Đan Mạch thắng. Chủ tịch huyện biết tỏng thằng Chí muốn gì, ông nhìn nó cười cười, nói Pháp làm sao thua được, mi đừng có nịnh thối con gái tau, nó có người yêu rồi đó.

Bình thường vừa nghe dọa thế thằng Chí đã dựng tóc gáy tính bài chuồn ngay. Bữa đó khác, nghe vậy nó càng bị kích thích, càng nói cứng, nói chú ơi cháu nịnh làm chi, tại trời đó chú. Lê thích răng thì trời cho rứa. Chủ tịch huyện cười cái hậc, nói được rồi, để coi trời thương hay mi thương. Ông vừa dứt lời Lasen cho vào một quả. Nó sướng quá cười rung râu. Nhưng đến phút 60 Papin gỡ hòa cho đội Pháp, chủ tịch huyện đập bàn kêu to, nói đó, thấy chưa Chí, kha kha kha… Khi đó nó lo thắt ruột, trận này thua chắc phải ăn cứt ông chủ tịch quá. Nhưng trời thương nó, phút 78 Elstrup cho ngay một quả, Đan Mạch thắng 2-1. Nó đứng vụt lên, Lê cũng đứng vụt lên ôm chầm lấy nó, ông chủ tịch huyện cười nhạt không nói gì.

Đến trận bán kết Hà Lan- Đan Mạch, Chủ tịch huyện không mời nó đến nhà xem nữa nhưng Lê lại mời, nó liều đến. Hôm đó rất đông người xem, ai cũng chắc mẩm Hà Lan sẽ vào chung kết. Ông chủ tịch nhìn nó cười nhạt, nói thắng Chí có dám ủng hộ Đan Mạch nữa không? Nó liếc Lê rồi cười, nói dạ em Lê ủng hộ đội mô cháu ủng hộ đội đó. Lê nhìn nó lúng túng, nói em ủng hộ Đan Mạch nhưng em không dám tin Đan Mạch thắng trận ni. Chủ tịch huyên cười kha kha kha, nói đó, thấy chưa Chí, tưởng bở nữa không Chí!

Phớt lờ Chủ tịch huyện, nó nói cứng với Lê, nói em muốn là trời muốn, Đan Mạch vào chung kết. Trận đó hòa 2-2, đến phiên sút phạt đền, tim nó mấy lần suýt đứt cuống. Cuối cùng Đan Mạch thắng chung cuộc 5-4. Khi Christofte sút vào quả phạt đền cuối cùng, Lê nhảy lên ôm cổ nó hôn chùn chụt. Nhà đông khách, Chủ tịch huyện hơi ngượng với con gái, ông chỉ mặt thằng Chí, nói này Chí, chung kết Đức- Đan Mạch mi vẫn bắt Đan Mạch hả? Nó dạ. Ông nói nếu Đan Mạch vô địch tao gả con Lê cho mi, cho không khỏi cần sính lễ. Nó dạ. Ông nói nhưng nếu Đức vô địch thì mi tự nguyện tự giác đi khỏi huyện ni, đừng nói tau đuổi mi nghe chưa. Nó dạ.

Trận chung kết nhà Chủ tịch huyện đầy khách. Người ta đến không phải vì trận chung kết, chủ yếu vì cái sự cá cược có một không hai kể từ ngày thành lập huyện. Phút 18 Jensen ghi bàn cho Đan Mạch, nó nhảy lên ôm chầm lấy Lê, nói em ơi, anh sắp có em rồi. Chủ tịch huyện cười như mếu. Phút thứ 78 Vilfort ghi bàn thứ hai cho Đan Mạch, mọi người nhảy lên, nó lẳng lặng đi ra ngoài. Mâm rượu nó đã chuẩn bị sẵn gửi ở quán trước ngõ. Nó đội mâm rượu vào nhà vừa lúc trận đấu kết thúc, Đan Mạch thắng Đức 2-0. Nó đội mâm rượu quì trước mặt ông Chủ tịch huyện, nói thưa chú, xin chú nhận lấy mâm rượu này.

Mặt Chủ tịch huyện đỏ bừng, ông đánh mặt sang con gái, nói ý con Lê ra răng hè, nói coi. Miệng ông cười rất tươi nhưng mắt thì vằn lên ý như bảo: “ Mi mà đồng ý chết tao!” Lê không sợ, cô lẳng lặng đi đến bưng lấy mâm rượu, nói chà, ba thua rồi còn hỏi. Ông chủ tịch huyện bật cười kha kha kha, nói thua thì thua, cưới thì cưới, rể thì rể, sợ chi hè! Mọi người vỗ tay ầm ầm.

Kể đến đó thằng Chí nhăn răng cười , nói trời cho tau vợ như rứa đó, hay không? Nó tu sạch cốc bia, ngửa cổ cười khặc khặc, cái yết hầu nhảy lên nhảy xuống như có con cóc đang nhảy trong cổ nó vậy. Con cóc là cậu ông trời mà, hi hi.

Binh pháp luận

Trưa hè nắng ong ong, đến là buồn ngủ.

Anh La đặt cuốn “Binh pháp luận” đang xem dở sang một bên, quay ra mời trà Cụ Hinh.

-”Cụ Hinh này, nếu mình dốt hơn người ta, thì phải làm gì?”

-”Mình phải đông hơn người ta.”

-”Nếu mình dốt hơn người ta, lại không đông hơn người ta, thì phải làm gì?”

-”Mình phải liều hơn người ta.”

-”Nếu mình dốt hơn người ta, lại không đông hơn người ta, cũng không liều hơn người ta, thì phải làm gì?”

Không thấy động tĩnh gì, Anh La quay lại, đã thấy Cụ Hinh ngủ gật cùng chú mèo Abricot.

Tầm vóc, giá cả

Cô bán hàng tươi rói sốt sắng giúp Cụ Hinh thử bộ quần áo.

Cụ Hinh mải ngắm mãi cô bán hàng, quên béng mất cả việc ngắm mình trong gương nom ra sao với bộ này.

Trong bụng, thực ra thì cũng chẳng định mua… Nhưng người ta đã xinh đẹp, lại tận tình đến thế, chả nhẽ không mua hàng cho người ta… Không khéo rồi thì mình làm hỏng cái nhìn âu yếm của người ta mất thôi…

-”Thôi được rồi bạn ạ, tôi lấy bộ này.

Nhưng bộ này là loại cỡ nhỏ, khi may đã đỡ tốn vải, đã đỡ tốn chỉ, đã đỡ tốn công. Vậy bạn bớt giá cho tôi nha, ừ đi!”

-”Dạ, nhưng khi anh mặc bộ cỡ nhỏ này đi làm, người ta đâu có hạ bé lương của anh đi đâu ạ?”

Xập xệ vênh vang

Hết tuần trà, Anh La hỏi Cụ Hinh.

-”Cụ Hinh à, nếu mình trót gặp ai xập xệ vênh vang quá, thì nên làm gì?”

-”Chắc mình nên tự nhận với họ, rằng mình còn xập xệ vênh vang quá, và xin khất để rồi tìm hiểu câu chuyện này thêm à.

Và khi chia tay, nhớ tặng nhau nụ cười chân tình mến mộ nha.”

-”Dạ, Anh La còn xập xệ vênh vang quá, xin khất Cụ Hinh để rồi tìm hiểu câu chuyện này thêm à.”

-”Vâng, xin cảm ơn nụ cười chân tình mến mộ của Anh La!”

Chuyện ông Chường – III

Anh La hỏi chuyện.

-”Cụ Hinh này, nếu vì một ngẫu nhiên nào đó, mà tất cả mọi ai trong một cộng đồng nào đó đều thành ra ông Chường, thì sự thể khi ấy sẽ ra sao?”

-”Cứ theo truyền thuyết ấy, thì lúc đó chả ai lo phải hóa thành đất cả, Anh La à.

Khi ấy các ông Chường chỉ đổi chỗ cho nhau suốt ngày qua tháng lại mà thôi”./.

Ông Hollande, đảng XHCN, nhà nước, và nền cộng hòa

HOÀNG Hồng-Minh

Ngày hôm nay 15/05/2012 ông Hollande đảm nhận chính thức công việc của tổng thống CH Pháp. Ông phải là tổng thống của mọi công dân Pháp.

Hôm qua, ông Hollande đã đến trụ sở của đảng XHCN để cảm ơn, để cổ vũ, và để tạm chia tay. Từ sau đó, và trong suốt nhiệm kì tổng thống của mình, ông Hollande sẽ không quay về trụ sở của đảng XHCN. Vì sao? Vì ông có nghĩa vụ là tổng thống của mọi công dân của nước CH Pháp.

Nếu như một đảng chính trị đề xuất và vận động thành công xã hội để chương trình đường lối chính trị của mình được xã hội chấp nhận, thì sự lãnh đạo của đảng đó được thực hiện qua bộ máy nhà nước được bầu lên ghi dấu ấn ảnh hưởng lớn của đảng ấy. Các công dân chỉ biết giao tiếp với bộ máy nhà nước, và bộ máy nhà nước phải chịu trách nhiệm trước các công dân. Các đảng chính trị là các tổ chức tự do, độc lập, và không thuộc về cơ cấu của bộ máy nhà nước của xã hội.

Ông Hollande hiểu được và làm được cái lẽ đó của nền cộng hòa./.

Nhiên và nhân

Anh La tiếp trà, hỏi với sang Cụ Hinh.

- “Tại sao giới tự nhiên không chứa những điều phi lý như giới nhân quần?”

- “Ấy là vì ta coi giới tự nhiên là vũ trụ trừ đi giới nhân quần.”

Chuyện ông Chường – II

Nhân khi thưởng trà cùng kẹo lạc ở hàng quán dân dã, một số nhà nhân khẩu học tài tử cho Cụ Hinh biết rằng hiện có rất nhiều ông Chường, chứ không phải chỉ có một.

Hơn thế nữa, tỉ lệ những ông Chường trong nhân quần ngày một tăng. Trong tương lai gần các ông Chường có thể vượt quá nửa dân số ở một số cộng đồng nhất định.

Vậy nên chỉ riêng việc tránh để không gặp các ông Chường ở những nơi đó trong tương lai cũng đã là một công việc gian nan và bất trắc.

Điều kì lạ là nếu các ông Chường mà gặp nhau, thì họ lại hóa đổi thành nhau, chứ không hóa đất./.

Chuyện ông Chường

Ít ai gặp được ông Chường. Cụ Hinh cũng có thoáng thấy ông Chường, nhưng chưa “gặp”.

Có thể đó là điều may.

Chuyện kể rằng sau khi ai đó gặp ông Chường, thì chính ông Chường sẽ hóa đất, và cái người gặp ông Chường thì sẽ hóa thành ông Chường.

Chuyện này nghe biết đến đó./.

Hết hạn, thêm hạn

Thẻ căn cước của bạn sắp hết hạn.

Bạn sẽ phải đi đổi thẻ để thêm hạn, một công việc thật ngán ngẩm.

Bạn đã sắp sống lâu hơn cái dự hạn của cái thẻ hiện tại, cái dự hạn này đã có thể đã suýt là quá thừa cho đời bạn.

Dẫu sao thì không phải lúc nào bạn cũng có cái cơ hội phải đi làm cái việc đổi thẻ thêm hạn chết tiệt này, cái việc thêm hạn cho đời mình./.

Nhiên sinh

[Tây bắc nước Việt. HHM]

Chuyện tâm hồn Hànội

Tia Sáng, Vietnamnet

Còn hơn hai tiếng nữa chuyến tàu hỏa của mình ở nhà ga Hànội mới chạy, bạn bè và tôi quyết định ghé vào một cửa hàng ăn bình dân ở chợ Hàng Da ngay giữa trung tâm Hànội ngàn xưa. Mới tháng tư thôi mà Hànội đã nóng ngột. Tiệm ăn rất đông khách, lụp xụp, tối tăm.

Chúng tôi cố len vào sâu bên trong, mong được yên ả hơn.

Mấy bàn trong này có mấy đôi anh chị người Âu cao ráo trẻ trung. Mấy cô phục vụ đang í ới nhau như ở chốn không người, kéo gạt hết rác từ trên các bàn ăn xuống đầy sàn nhà nhớt nhát, rồi giang tay quét. Ở ngay gian giữa, mấy nhân viên khác đang mải mê chơi trò cầm bát ăn thừa hất sao cho trúng bồn rác, như thể đang thi đấu bóng rổ. Khuôn mặt các nhân viên cho thấy rõ là họ đang tự xem mình là những chủ trại chăn nuôi, còn chúng tôi muốn tự xem mình là ai thì cứ việc thôi, vô can.

Tại sao đã mấy chục năm hòa bình yên ổn mà chúng ta lại có một cái u xơ nan giải đến như thế này giữa lòng Hànội ngàn xưa?

Sự bất lực về vệ sinh văn minh của cửa hàng ăn này ngẫm ra trước hết là một thất bại về năng lực tổ chức của bản thân xã hội. Các cửa hàng ăn này tự cho mình muốn làm gì cũng xong, không ai có quyền đòi hỏi họ phải có tư cách xã hội ra sao. Và lạ lùng thay, chính xã hội cũng tự cho rằng mình không có quyền đòi hỏi đối tác của mình phải có tư cách như thế nào khi tham gia vào đời sống !

Câu chuyện này đáng nhẽ phải rất đơn giản, tuy cần các bước đi.

Ví dụ chúng ta sẽ bắt đầu với tất cả các cửa hàng ăn uống cố định, với lưu lượng khách trên 500 người trong ngày. Nếu nhân viên công quyền đi kiểm tra vệ sinh phát hiện ra những nhân viên cố tình gạt rác từ trên bàn ăn xuống sàn nhà trong giờ dịch vụ ở những cửa hàng này, họ sẽ bị những khoản tiền phạt nặng nề, và bị ghi nhớ. Và nếu tình trạng này kéo dài, ví dụ, nếu 20 lần tái phạm, cửa hàng bị tạm đóng một tuần, nếu 50 lần tái phạm, cửa hàng bị đóng cửa một năm. Ai bảo nhà quản lý không thể làm được cái công việc cho xã hội vào qui củ?

Nói rộng ra, con người và các tổ chức xã hội, bất kể oai phong ra sao, phải được điều hành khi tham gia vào các chu trình xã hội, tựa như xe pháo phải bị các luật định giao thông hướng dẫn và kiểm chế.

Ra khỏi tiệm ăn mà sự tối tăm kinh niên này cứ anh ách trong bụng tôi.

—-

Đây rồi nhà ga Hànội, khách đi chuyến tàu của tôi vào nhà ga bằng đường Trần Quí Cáp. Nhà ga rõ ràng có được cải tiến hơn xưa.

Thế nhưng không gian của nhà ga vẫn là một cái góc tối tăm trong một phố hẻm, tựa như một cái góc chợ quê bề bộn.

Đây là nơi mà con người từ khắp mọi miền đất nước, và từ nước ngoài, sẽ bước ra từ toa tàu để khám phá thủ đô của một đất nước.

Đây là nơi mà mọi người sẽ lưu luyến từ biệt thủ đô của một đất nước, để mang tâm hồn Hànội lan tỏa về khắp mọi miền đất nước, ra nước ngoài.

Tại sao nơi đây không phải là một quảng trường nhà ga lộng gió, với các tác phẩm kiến trúc, các hình ảnh  được trưng bày luân phiên, để lòng Hànội phơi phới với khách muôn phương, với chính người Hànội ?

Một đất nước đi lên cần có được sự đàng hoàng, thoáng đãng, đĩnh đạc như phẩm cách phải có của các công dân, của xã hội, và lý tưởng đó cần được trải hiện lên những kiến trúc của các trung tâm sinh hoạt của xã hội.

Tôi trèo lên ván giường áp mái của toa tàu, cố đẩy những ý nghĩ miên man sang một bên… Phải tìm được cái giấc ngủ tốc hành, để mà đủ sức leo núi ngày tới./.

Caothủhọc

Nhân lúc dùng trà bạn Cụ Hinh thấy có một cuốn sách bụi bậm nằm vặn người trên giá.

Lật vài trang, thì gặp câu như sau.

“Vốn là người quỷ quyệt, lại rút được nhiều kinh nghiệm trong việc thống trị người Nam Việt, cho nên Triệu Đà đã áp dụng chính sách hiểm độc gọi là ‘Dĩ di công di’, tức là chính sách dùng người Việt trị người Việt.” (“Các triểu đại Việt Nam”, tr.25).

Riêng chỗ này đã, các tác giả của cuốn sách này hẳn thuộc trường phái caothủhọc. Triệu Đà dẫu có sống dậy, lắp lại răng, cũng không biết cãi đằng nào.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 60 other followers