Tag Archive | “luan ngu”

Trái Đất thuở xưa, Trái Đất sau này

Anh La mời trà Cụ Hinh.

-”Trái Đất này thuở xưa không có con người… Thì nó ra như thế nào nhỉ?”

Cụ Hinh ngắm Anh La, rồi ngắm tách trà.

-”Thì nó cũng gần giống như sau này, lúc con người thôi không ở được trên Trái Đất này nữa.”

-”Thế nếu được chúc cho lúc ấy, Cụ Hinh chúc gì?”

-”Thì ta cũng chỉ biết chúc cho Trái Đất ấy vui nhã mà thôi.”

./.

Khó là gì?

Buổi trưa Mỵ Châu dùng trà với bạn Cụ Hinh. Nắng hoe uể oải trên ngọn sấu trong vườn.

Bỗng Mỵ Châu bâng quơ hỏi.

-”Cụ Hinh à, khó là gì ạ?”

Cụ Hinh ngắm Mỵ Châu hồi lâu.

-” ‘Khó’, là thứ mà đem cộng với ‘muốn’, thì thành ‘dễ’.”

—-

Hôm sau Mỵ Châu gửi email cho Cụ Hinh.

-”Cụ Hinh ơi, hôm qua chúng mình nói chuyện gì ấy nhỉ? Lúc ấy cái nắng hoe buổi trưa làm em buồn ngủ quá, cứ lơ ma lơ mơ.

Em đang loay hoay lấy ‘dễ’ cộng với ‘lười’, mãi mà vẫn chưa biết là nó ra được cái gì. Chắc là ‘khó’.”

./.

Bee.net

Dừng nghĩ

Anh La bảo.

-”Cụ Hinh à, chịu khó dừng nghĩ, có khỏe ra không?”

-”Cảm ơn Anh La, nếu đúng vậy, thì rồi sẽ đến lúc ta sẽ siêu khỏe hoàn toàn.”

Một người như em

Mỗi khi được nàng Nath hỏi “anh thích người thế nào?”, chàng Hant mỉm cười “một người như em”.

Rồi thì thời khắc đã đến.

Nath bảo “em cũng thích anh”.

Hant gãi đầu mỉm cười “anh không dám nói anh thích em, mà nói anh thích một người như em”./.

Mười phân vẹn mười

HOÀNG Hồng-Minh – Bản đầy đủ

Giống như mọi người, tôi vẫn nhớ mãi cái thuở mình còn rất trẻ. Khác nào như buổi sớm mùa xuân cựa mình ở vùng trung du, sương móc giăng yên ả trên những ngọn cỏ, và hơi nồng của đất quyện vương với mùi khói rơm tỏa từ bếp lửa sớm của nhà nào trong xóm.

Và rồi tôi bắt đầu tham dự buổi hội thảo đầu tiên của giới học thuật ! Chao, mình người lớn rồi nha, bàn toàn những vấn đề cực to.

Buổi sáng khai mạc hôm ấy có ba chuyến tham luận dài như những đoàn tàu hỏa sang sảng trôi qua. Giờ giải lao đến, anh Ba, người đàn anh mới của tôi, mời tôi ra quán nước trà kẹo lạc bên kia đường để « tĩnh tâm ».

-« Sao, nhà học giả trẻ Cụ Hinh, bạn thấy các tham luận ra sao ? »

-« Dạ, khó nói quá ạ… Chặt chẽ, kín bưng, hùng dũng… »

-« Cậu được đấy, thật thà… Nhưng mà, dát.

Tôi thấy thế này : họ tham luận cốt để khoe mẽ dọa người là một, để siêu tự vệ không một kẽ hở là hai, để lĩnh nhuận bút là ba. Còn lại chả có cái nội dung gì.

Họ có một bài thôi, hát ở khắp nơi, rằng đâu có họp là ta cứ đi.

Các loại bài này, không thể bị phê phán ở đoạn này hay đoạn kia được. Đâu cũng rào then ‘như dưới đây sẽ nói’, ‘như trên kia đã nói’, ‘xem toàn tập trang…’, bày binh bố trận tinh xảo, không biết đâu mà lần, đã rơi vào trong là không có lối ra. Chỉ có một cách, là cho toàn bộ những bài vở chết tiệt này vào sọt rác. »

Ông chủ quán hiền hậu đơm thêm lượt trà mới cho hai anh em, cười giòn «cứ chuyện đi, lượt trà này tôi biếu nhuận khẩu, không tính tiền! ».

—-

Vừa vặn lúc ấy bác Hai bước vào oang oang « mấy ông này lại rình nói xấu tôi hả ? Lạ gì ! Cho tôi nước nhá, ông chủ kính mến của tôi!».

Bác Hai chính là người đọc tham luận sang sảng lúc vừa rồi trên hội trường !

Ghế đẩu được kê thêm vào. Thêm người, cái quán đầu xuân vênh cửa này cũng đỡ lạnh hơn.

-« Mời bác Hai ! Đúng thế đấy, đang nói xấu người vắng mặt, như xưa nay thôi! Giới thiệu với bác Hai, một học giả trẻ của tương lai, mới tinh, bạn Cụ Hinh. Có người mới, nên có dịp nói lại chuyện cũ. »

Bác Hai trịnh trọng là thế trên diễn đàn lúc nãy, mà giờ này thì đã lại rất tinh anh dân dã.

-« Tôi biết thừa các ông nói gì về bọn tôi rồi ! Biết cả là các ông đang nói về chính tương lai của các ông mà các ông không biết đó thôi. »

Có sếp lớn, anh Ba gọi thêm đĩa kẹo lạc.

Bác Hai bảo.

-« Hôm nay có bánh kẹo, trà lá trên sảnh bên hội trường, chắc các anh chị em chúng nó tiết kiệm tiền không ra quán à ? Lỗ ông chủ nhé ! Ít người, nói chuyện kiểu ít người, cũng hay. »

Anh Ba bảo.

-« Xưa bác Hai cũng múa gươm chịu chơi lắm, dạo này bác nói tôi buồn ngủ quá ! »

-« Thế này nhé – Bác Hai hắng giọng.

Bây giờ người ta đến hội thảo để làm gì ? Như cậu vẫn thích nói đấy thôi, để khoe mẽ dọa người là một, để siêu tự vệ không một kẽ hở là hai, để lĩnh nhuận bút là ba.

Nói hay đến giời, có ai nghe ai đâu. Xã hội cổ truyền thì là vua với dân, cùng một ít quan. Nay là xã hội không vua, với vô vàn lớp quan trên dưới lạm phát nhằng nhịt. Hoặc giả có ai nghe ai một chút, thì rồi cũng bỏ đấy thôi, làm được gì ?

Thế nhưng nếu cậu nói hở một câu, mà chưa cần hở thật đâu – chỉ cần ‘có vẻ hở thôi’, thì hôm sau là câu ấy lên đến tận bàn tiệc của cấp trên cùng ! Không phải người ta mách để mà làm quà các mâm trên cao đâu. Mà để có cái làm chứng, để rồi quay về xơi tái cậu.

Tại sao anh Ba nhà ta đây còn nói hăng ? Vì anh Ba nhà ta chưa đạt đủ cân lạng để đáng bị xơi tái, thế thôi. »

Bác Hai thấy bạn Cụ Hinh nghe chăm chú quá, quay sang vỗ vai vui vẻ.

-« Cậu còn trẻ chán, vui tươi đi, bao giờ bằng anh Ba kia, thì chuyện của tôi nó mới ngấp nghé tới cậu.

Nói thêm với các ông thế này.

Xứ mình có nền bắt bẻ, không có nền nghị luận.

Từ vua đến dân, ai nói gì thì cứ lo rào dậu kín bưng, chữ vàng chữ bạc cả đấy. Ông nào cũng là nhà đại kiểm duyệt cả.

Người hay người tốt thì vẫn có, nhưng nền nghị luận hay và tốt, thì còn lâu.

Người ta không chỉ giỏi cái nền bắt bẻ, mà còn có bầu trời suy diễn siêu việt thêm nữa. »

Anh Ba quay sang « bạn Cụ Hinh đã thấy chàng trai anh Hai ngày nào chưa? »

-« Vâng, thưa bác Hai với anh Ba, tôi trẻ người, nhưng thấy người ta khi đọc khi nghe thì không hề cố tìm cách hiểu cái dòng chảy suy nghĩ của tác giả, tìm cách lật đi lật lại các vỏ từ của tác giả dùng để xem chúng chứa những nội dung gì mới của riêng tác giả đó. Người ta có vẻ chỉ lăm le lên đạn sẵn, chực xem người kia nói chỗ nào có vẻ chệch mình, là nổ súng liền ạ. »

Bác Hai cười sảng chí.

-« Chà, tay chịu chơi này cũng đáng hứa hẹn a ! Để tôi nói tiếp.

Nghị luận đối với người xứ Đông là võ công, là khẩu chiến, nôm na là võ miệng. Võ công thì trước hết phải thủ thế an toàn, mười phân vẹn mười, cốt sao cho không ai làm gì được mình đã. Chiến đấu mà lại sẵn sàng để cho người ta thắng mình, đấy là chuyện gì chứ không phải là võ công. Hơn nữa thì rồi lừa miếng, rồi chớp thời cơ, rồi quật ngã đối thủ mà giành chiến thắng.

Các biện sĩ thời xưa bắt đầu cuộc luận tranh nào cũng phải kín đáo, gói ghém chuyện từ « Tam hoàng, ngũ đế » đã, rồi khéo bày ra cái lưới lý luận kín bưng bâng quơ, để cuối cùng bất ngờ « ụp một cái » chụp ngay được đối thủ tranh luận vào trong chiếc vó luận của mình và khua trống đem trình bà con.

Đỉnh cao của công nghệ này là cuộc khẩu chiến giữa Gia Cát Lượng với Vương Lãng, các ông nhớ chứ. Ông Vương Lãng trổ tài mắng Gia Cát Lượng, đã tưởng trên tuyệt vời, đã cất vó được đối thủ. Thế mà khi bị Gia Cát Lượng mắng lại, ông Vương Lãng phải tức hộc máu lăn đùng xuống ngựa mà chết tại chỗ trong cái vó luận của Gia Cát Lượng. Thực ra thì hai ông này luận biện giống hệt nhau, khác nhau chỉ về kín hở, cùn sắc tí tẹo mà thôi. Mà rồi tôi nghĩ cuốn Tam Quốc cũng bịa vụ này nốt, cốt để khoe cái người kể chuyện thành ra là người trên tài cả Gia Cát Lượng ! Tranh biện ở xứ Đông cốt sao sướng được miệng mình, tàn hại được đối thủ, ở tầm cao nhất có thể !

Tôi nói chung vậy thôi, chứ riêng tôi rất quí các bạn đấy nhé, anh Ba biết tôi lâu rồi. Các bạn tranh biện in ít thôi, đủ về phong trào, cũng có thêm nhuận bút mà sống. Còn lại anh em cố gắng lẳng lặng mà nghiên cứu tìm tòi, làm được cái gì dài hơi, đừng phí ngày phí tháng. Tôi từ ngày làm quản lý cũng linh tinh quá, rồi đến lúc nào cũng phải dứt ra thôi.

Thôi ta vào đi, muộn rồi. Ông chủ ghi sổ tôi đi, mấy chục năm ghi sổ nhau rồi còn gì. Hôm nay tôi chiêu đãi anh em một phần nhuận bút. Nhanh nhanh, còn phải kịp lĩnh tiền rồi đi ăn trưa nữa chứ ! »./.

Tia Sáng

Cùng một việc, hai kết quả

Anh La mời trà Cụ Hinh.

-”Hai người cùng làm chung nhau tận tình một việc, kết quả liệu có như nhau không?”

-”Còn phụ thuộc nhiều thứ.

Như năng lực đóng góp vào đó của mỗi người chẳng hạn.”

-”Ví như năng lực đóng góp vào đó tương đương nhau.”

-”Còn phụ thuộc nhiều thứ.

Như người tham gia là đàn ông, hay là phụ nữ chẳng hạn.”

-”Thế Cụ Hinh không chủ trương bình đẳng giới tính à?”

-”Còn phụ thuộc nhiều thứ.

Như là lĩnh vực làm chung nhau là lĩnh vực gì chẳng hạn.”

-”Cụ Hinh hôm nay lẫn rồi, chuyện chẳng đâu vào đâu…”

-”Ví như một nàng một chàng yêu nhau thắm thiết, với năng lực tương đương nhau.

Mà kết quả của cái công việc chung đó thì tất phải khác nhau rồi!”
./.

 

Bee.net

 

Phát triển, và thách thức tái cấu trúc hệ thống

HOÀNG Hồng-Minh – Bee.net

 

Có một giai đoạn vì cố chạy theo các bạn trẻ, bạn Cụ Hinh mang đàn ra luyện ra trò. Tiến bộ không rõ ràng lắm về nhạc âm, nhưng rõ ràng là tay trái bấm phím chắc lên, bớt phải mắm môi mắm lợi.

Thế rồi cái tay trái bấm đàn cứ bị đau tê dần theo thời gian, lúc lên, lúc giảm, nhìn toàn cục là lên.

Đến một lúc, suốt dọc từ cổ tay lên đến bả vai cứ thế là tê dại cả đi, như bị kẹp cùm vậy, ngày qua tháng lại không thôi. Khó chịu suốt ban ngày là một chuyện, nhưng đêm đến thế là hết cả ngủ, nửa người tê táy như bị kiến bò lổm ngổm vậy.

Bạn Cụ Hinh bất dắc dĩ đành qua gặp ông Tơ, bác sĩ mình quen đi khám, một người rất đáng mến, nhưng rõ ràng là không nên phải đi gặp ông ấy thường xuyên! Ngồi chờ đến lượt khám, nghĩ vẩn vơ thấy nhiều người xứ Đông dịch sách viết báo cụm chữ tiếng Tây viết tắt « bác sĩ của mình » thành là “bác sĩ riêng của mình” mà ngộ nghĩnh. Có dịp đi qua đó mới té ra rằng thế là dịch theo kiểu bám chữ, nghe oai, còn cụm chữ tiếng Tây này chỉ là để gọi vị bác sĩ mình hay đến xin được thăm khám ! Gọi là « vị bác sĩ theo dõi mình » cũng được, và người dân nào cũng có « bác sĩ của mình ». Phải là nhà siêu triệu phú trở lên, hoặc nhà siêu quyền lực trở lên… thì may ra mới có « bác sĩ riêng » nhé…

Ông Tơ vồn vã chào hỏi như thường lệ, còn Cụ Hinh thì tê tay nên không được tươi lắm, cùng vào phòng khám. Sau khi khám nghiệm, chất vấn, suy tư, ông Tơ nhìn vào mắt Cụ Hinh, giọng ôn tồn.

-”Gay đấy, Cụ Hinh có muốn bỏ tập đàn không?”

-”Dạ, không…”

-”Trong thời gian qua, có một cái phát triển rất tốt ở Cụ Hinh.”

-”Hay quá bác Tơ, gì vậy ạ?”

-”Cơ tay của Cụ Hinh phát triển lên.”

-”Tôi tự hào nha, chắc mình trẻ ra!”

-”Nhưng Cụ Hinh chắc không phải là người tập đàn nỗ lực và đều đặn từ nhỏ.”

-”Dạ, đáng tiếc thế đấy ạ. Không thì chắc tôi đã suýt thành sao sáng rồi.”

-”Vâng… cho nên những cơ ở cổ tay này của Cụ Hinh phát triển nóng, đột phát, trên một cái nền tảng cổ tay không có được sự phát triển tương xứng.”

-”Chết…”

-”Điều đó dẫn đến là các cơ mới đột phát này bóp nghẹt đôi chút các mạch máu ở cổ tay. Và từ đó cả cánh tay bị tê dại đi.”

-”Trời đất… có cách gì không ạ, thưa bác Tơ?”

-”Bây giờ kiểu gì thì cũng phải giảm tập đàn tập địch đi. Rất may là Cụ Hinh đâu còn quá trẻ để mơ thành sao này sao nọ.”

-”Vâng…”

-”Sau đó, nếu may mắn thì cứ cà tang như thế, cơ thể Cụ Hinh dần sẽ quen được một phần, tuy tay vẵn hơi đau đấy, nhưng vẫn tập chơi được đàn chút đỉnh. Chút đỉnh thôi.”

-”Dạ… Nhưng thế thì làm sao mà đuổi theo được các bạn trẻ đây…”

-”Còn nếu không, chắc sẽ phải phẫu thuật, mổ cổ tay để nới chỗ cho các mạch máu… Nhưng kết quả thì không dám chắc. Cũng có trường hợp tốt lên, cũng có trường hợp không ăn thua gì, thậm chí…”

-”Bác Tơ ạ, đến nước tái cấu trúc hệ thống này thì, thôi, tôi xin rút lui, hoạt động nhẹ nhàng thôi, và nhường đường cho những ai thuộc thế hệ trẻ khỏe, lại có đào luyện sớm sủa và bài bản ạ. Cảm ơn bác sĩ Tơ, tôi về nhé!”

Đoạn Cụ Hinh vội vã đứng lên xếp ghế để ra về.

-”Ấy Cụ Hinh, chưa được, đừng hoảng hốt, tôi còn phải viết cho Cụ Hinh cái đơn thuốc giảm đau để đi mua thuốc đã!”

./.

Chuyện với gió Xuân

Sáng ngày ra đang lơ đễnh tự hỏi “mùa Xuân chờ mình, hay mình chờ mùa Xuân” thì được bạn Minh-Phuong gửi cho ngọn gió Xuân đầy đức tin.

“Với ước mong, niềm tin và can đảm, chúng ta sẽ làm được, dù có thể sẽ lâu, nhưng sẽ làm và làm được.”

Cảm ơn ngọn gió Xuân này, và nhờ ngọn gió Xuân này cõng thêm vài san sẻ.

Là người ít khi được hưởng những hướng dẫn xác đáng sớm sủa đúng lúc (khỏi kể đi vô vàn những hướng dẫn ngu muội), hay muộn nhỡ tàu trong đời sống, lại thêm năng lực suy nghĩ chậm chạp, tôi đành nghiêng về nghĩ lại, và san sẻ những bất lợi mình đã gặp cho những ai còn thời gian để mà tránh. Ai còn thời gian hay không, mỗi người, mỗi cộng đồng phải tự quyết thôi.

Cuộc sống nhỏ bé và ngắn ngủi, mình cũng chỉ kịp để sống với có vài người trong đời. Nhưng lòng bao dung thì nên với rộng tới cả cỏ cây, đất trời.

Vui Tết,
HHM

Lạc trà giáp Tết

Ông Tộ, cụ Ty và Cụ Hinh đang ngồi thưởng trà ở nhà cụ Ty, vừa được một tuần trà thì vợ ông Tộ và vợ cụ Ty cùng về đây. Hai bà đi chơi chợ Tết thế nào mà gặp nhau.

Cụ Ty rón rén bưng trà mời hai bà, ánh mắt bỗng dưng nom như sắp hết pin. Cụ Hinh bấm bụng “đúng lúc này mà bà nào quát cho một câu, thì thế nào cũng bỏng tay cụ Ty cho mà coi”. Kể ra ánh mắt của hai bà có vẻ cũng rất biết như thế, nên đang đầy “khoan hồng một phút xem sao” cho cụ Ty.

Nhấp ngụm trà, chê “đặc quá, thế này có mà hết sớm lọ trà của tôi “, cụ Ty gái mách.

-”Ông Ty dạo này đổ đốn, hay than thở ‘nhỡ bà Ty này mà khuất núi, thì tuổi này tôi còn lấy được ai đây để mà nấu cơm’ . Quá bằng giục tôi khuất núi rảnh đi, rõ sốt ruột!”

-”Ấy thế mà ngược lại”, ông Tộ xen lời, “bà Tộ nhà tôi cứ rên suốt, rằng tôi mà cứ bêu mưa bêu nắng lặn lội mấy cái chuyện tổ dân phường không đâu, ‘thế nào rồi cũng lăn quay ra ngoẻo sớm’ cho khổ bà ấy mà coi.”

—-

Cụ Hinh đơm tuần trà mới cho cả nhà.

-”Tôi nghe chuyện các cụ như thế, lại thấy hơi yên tâm hơn ra…

Vì ngộ nhỡ hai nhà các cụ có làm sao cùng một lúc, thì tôi sẽ đứng ra làm mối bà Tộ với cụ Ty trai.

Tôi đề xuất trước như thế, được chứ ạ?”

./.

Chuyện một phần trăm


HOÀNG Hồng-Minh – bee.net

Có tiếng bấm chuông. Cụ Ty quay sang.

-”Để tôi ra xem ai… Nước vừa sôi, Cụ Hinh pha hộ tôi ấm trà nhá.”

Ông Tộ, tổ trưởng dân phố của phường cụ Ty ồn ã vào nhà.

Xong xuôi mục chào hỏi, điểm tin với tuần trà đầu, ông Tộ dốc bầu.

-”Hôm trước, cái vụ bầu lại tổ trưởng dân phố ấy, tôi bị thiếu béng mất một phần trăm. Mấy hôm nay mất cả ngủ. Rõ ràng tôi nhớ là tôi có bầu cho chính tôi, mà sao lại không đủ cả trăm phần trăm! Ở xứ Việt mình mà được bầu dưới một trăm phần trăm là bị sứt mẻ hết cả uy với tín “.

Cụ Ty phân vân.

-”Mấy ngày trước đó, ông có cãi giả bà nhà ông không, hoặc ông có chê món nào của bà ấy là mặn hay nhạt không?”

Ông Tộ gãi đầu…

Cụ Ty bảo.

-”Chưa bằng ở nhà tôi, mỗi lần tôi đun nước pha trà, bà nhà tôi cứ lẻn vào tắt bếp vào đúng cái lúc ấm nước còn thiếu mất một độ C để đủ một trăm! Uống trà ngái, « nửa chừng xuân thoắt gãy cành thiên hương ». May cho các ông, hôm nay bà nhà tôi đi vắng, không thì chúng ta cứ ngậm miệng thưởng trà ngái nhé.”

Cụ Hinh thổ lộ với hai ông bạn.

-”Tôi thì có may mắn mà quen với mấy cô phụ trách mấy tờ báo, các cô ấy vừa xinh đẹp, lại vừa thật nhiệt tình. Còn mơ gì hơn, nên thỉnh thoảng tôi cũng cố viết bài gửi bài cho mấy tờ báo ấy.

Nhưng mà cậy mình xinh đẹp, các cô ấy tự đặt ra cái lệ thế này, “với mỗi bài báo, chúng em xin cắt bớt một phần trăm câu chữ không đăng lên, để giữ lại làm kỉ niệm riêng”.

Tôi hỏi “một phần trăm nào sẽ bị cắt để không đăng lên ạ?”.

Các cô ấy bảo “cái một phần trăm mà chúng em thích nhất ạ, cho bõ là kỉ niệm riêng!”.

Thế mới biết người ta bây giờ xinh đẹp, nhiệt tình đã đành, lại còn thật là khéo léo.”./.

“Tôi ngu quá”

Mỗi lần ông Tộ gặp Cụ Hinh, được vài câu, ông Tộ lại quen tay gãi đầu, rồi buột miệng “tôi ngu quá”, chả hiểu định nói gì.

Mãi sau Cụ Hinh cười bảo ông Tộ.

- “Ông đừng nói “tôi ngu quá” khi gặp tôi nữa nha.

Nhiều người khác nghe thế, cứ nghĩ là ông tự cho mình là ngu khi không biết đường mà tránh tôi, để lại gặp phải tôi à.”

Ông Tộ cười bẽn lẽn, đưa tay lên gãi đầu, lại như tự nói thầm cái gì đó rồi…
./.

Người và máy

Cụ Ty mời trà Cụ Hinh.

-”Máy móc bây giờ chúng tinh khôn kinh hồn.

Tôi kể chuyện này, thật hoàn toàn.

Tháng trước du lịch Paris, tôi ngồi trên chuyến tàu, êm quá, thế nào rồi ngủ quên luôn.

Hồi sau tỉnh dậy, xuống bến, nói chuyện với cô giữ trật tự ở nhà ga… Lúc ấy mới ngã ngửa ra, là tàu này chạy tự động hoàn toàn, chẳng có người lái gì cả !”

-”Thế a!”

-”Sợ quá, lần sau chắc tôi không dám ngủ quên trên các tàu nữa!”

-”Thế cô soát vé là người thật, hay là robot?”

-”Nom xinh… Nên quả thật, là tôi quên khuấy không hỏi lại cô ấy chuyện đó…

Với đà này, về sau rồi mình sẽ làm gì hả Cụ Hinh?”

-”Mình tập tành, rồi sẽ chơi đàn cho các cô robots nghe chẳng hạn.”./.


Bee.net

Đăng bài ở đâu

Cụ Ty hỏi Cụ Hinh.

-”Tôi định viết một bài về xứ mình, đăng ở đâu thì tốt?”

-”Chắc đăng ở báo xứ mình thì tốt.”

-”Tôi cũng định viết một bài về xứ Hoa, đăng ở đâu thì tốt?”

-”Chắc đăng ở báo xứ Hoa thì tốt.”

-”Cảm ơn Cụ Hinh.

Ngoài ra tôi cũng định viết một bài về giao lưu xứ Hoa – xứ Việt, đăng ở đâu thì tốt?”

-”Cái này chắc đăng ở báo Liênhiệpquốc thì tốt.”

Nhớ thày Micha

Mỗi lần đi qua vùng núi nọ, Cụ Hinh lại chạnh lòng nhớ thày Micha.

Xưa thày Micha trụ trì cái chùa nhỏ trên triền núi nơi này.

Thày Micha trắng trẻo, thanh khiết.

Gặp nhau lần đầu, nụ cười trao nhau. Thế mà rồi chuyện gì với nhau cũng như nhắc truyện quen cũ, êm ấm, trong tịnh, thân tình. Trí nhớ của thày Micha thì chịu, không hiểu sao có thể sáng suốt tinh anh đến thế. Mỗi lần gặp lại nhau, Cụ Hinh lại được thày Micha bồi dưỡng lại cho chính kí ức của mình, vì mình thì đã quên, thày Micha thì vẫn cứ nhớ.

Thày Micha hay bảo “Cụ Hinh à, nhiều người nghĩ tôi cao thiêng lắm, nhưng tôi thấy tôi đúng chỉ là một Cụ Hinh khác thôi.”

-”Chết, sao thày lại hạ mình nói như thế?”

-”Tôi thật lòng đấy.

Nay mai nếu tôi mệnh hệ gì, Cụ Hinh cứ ôn lại lòng mình, thế là Cụ Hinh lại gặp lại tôi thôi, không có gì phải buồn.”

Cụ Hinh cầm tay thày Micha cảm kích, cũng không thể nói gì thêm.

—-

Thế rồi ít lâu sau được tin thày Micha đã ra đi.

Cụ Hinh từ bữa đó cũng không vào lại ngôi chùa xưa nữa.

Đến cảnh xưa, mà không gặp lại được người xưa, e càng làm buồn lòng người xưa hơn./.

Giải nghệ

Cụ Ken chơi đàn hay hơn hẳn Cụ Hinh, ai cũng biết việc đó, cụ Ken lại càng biết hơn.

Nhưng so với thiên hạ, thì cũng chưa đến đâu.

Bữa trước cụ Ken bảo “Cụ Hinh à, tôi có lẽ sẽ giải nghệ đàn!”.

-”Vâng, nhưng muốn giải nghệ, bác nên cố cho thành nghệ đi đã.

Không thì rồi giải cái gì ạ?”./.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 51 other followers