Dòng thông tin RSS

Lưu trữ theo thẻ: “luan ngu”

Sâu sát

Lễ tổng kết quí đầu năm về hoạt động của phường diễn ra sôi, và nổi. Bác Sấp, phó phường bạn sang dự, phát biểu sau bài kiểm thảo của bác Tộ.

-« Như thường lệ, tôi nhất trí về căn bản với bản tự kiểm thảo của bác Tộ trưởng phường ta ạ. »

(Vỗ tay hồi lâu…)

Tôi chỉ nhận xét thêm, rằng bác Tộ nên sâu sát thêm hơn nữa. »

-« Cảm ơn bác Sấp… xin bác cho ví dụ cụ thể hơn, được không ạ? » – bác Tộ thận trọng.

-« Tôi nhận thấy là, từ hai năm nay, bác Tộ xét duyệt nấc to nhỏ của nút volume của loa phường vẫn là 7/10.

Tôi thấy, như vậy, là chưa sâu sát. »

-« Dạ… Thế là…»

-« Sau hai năm, độ thính của tai người phường ta đã giảm đi. Vậy, với tinh thần sâu sát, tôi đề nghị mình phải nâng mức to nhỏ của nút volume của loa phường lên 8/10, bác Tộ ạ. »

Vừa hay, tiếng loa phường ngoài phố vang lên, át cả tiếng vỗ tay./.

Tốn năng lượng

Mỵ Châu hỏi.

-”Cụ Hinh à, nghĩ ngợi, thì có tốn năng lượng hơn so với khỏi nghĩ ngợi không ạ?”

-”Chắc là có.”

-”Thảo nào, em thấy đa phần ai ai cũng tiết kiệm năng lượng. Vậy thì tại sao lại có những người vẫn hay nghĩ ngợi nhỉ?”

-”Vì họ hoặc là thoả mãn được cái thích nghĩ ngợi, hoặc là họ nhiều năng lượng quá, phải tiêu bớt đi.

Mà nếu họ đã trót nghĩ ngợi rồi, lại còn muốn tái ngu tiếp, thì họ lại còn phải tốn thêm nhiều năng lượng hơn nữa!”

-”Nói thế… thì làm sao em biết được Cụ Hinh thuộc loại chưa từng tốn năng lượng để nghĩ ngợi, hay là đã bộn tốn năng lượng để tái ngu… nhỉ?”

Kì tài

Mỵ Châu đọc xong bài báo, quay sang.

-”Cụ Hinh à, sao nhiều người thật là kì tài, họ đã vô cùng chững chạc ngay từ khi họ còn rất trẻ nhỉ?”

-”Chắc vì họ đã trót được sinh ra quá sớm, so với thời đại của họ.”

-”Vâng… Nhưng mà sao họ lại thường hay chết đi cũng từ lúc còn rất trẻ nhỉ…?”

-”Chắc vì họ sốt ruột được đầu thai trở lại, để xem kiếp sau có gì đáng để khám phá hay không…”

-”A ha… Thế thì em biết rồi!!!”

-”Mỵ Châu biết sao?”

-”Em biết rồi, rằng Cụ Hinh cũng chỉ là kẻ thường thường bậc trung! …Kiểu như em!”

Tại sao bò cười?

Mỵ Châu thỏ thẻ bóc gói fromage “Bò cười”.

- “Cụ Hinh à, tại sao bò lại cười ạ?”

Cụ Hinh ngắm Mỵ Châu…

“Tại sao bò cười?
Khoe hàm răng trắng
Rủ mình chán lo.”

Mỵ Châu chúm chím, không dám cười.

Của nả

Bác Luống bảo.

-”Để tôi mời Cụ Hinh thưởng thêm tuần trà mạn của tôi vừa được cô cháu của tôi tặng từ hôm ngày sinh của tôi mới rồi trong vườn của tôi đang rộ hoa tầm xuân của tôi nhé.”

-”Cảm ơn bác Luống, nhưng xin bác hôm khác đi, tôi ngồi lâu quá thì lại thành ra nốt của bác, mà như thế thì rồi bác lại bận rộn vất vả quá đi với trăm thứ bà rằn của nả của bác ạ.”

Bởi vì

Mỵ Châu bảo.

-”Em thấy ít nay Cụ Hinh lười viết a”.

-”Bởi vì…”

-”Sao lại như thế ạ?”

-”Bởi vì để trả lời được Mỵ Châu, thì lại phải viết bài.”

Món tái hâm

Mỵ Châu chọn bàn ăn trưa cùng Cụ Hinh.

-”Cụ Hinh à, em nghe có người gọi ‘món tái hâm’. Hay mình gọi món ấy thử nhé?”

-”Thôi khỏi đi, Mỵ Châu à, chính ta đang sắp trở thành món tái hâm đến nơi rồi.”

Thày thuốc

Trong buổi tiệc nhỏ Cụ Hinh được giới thiệu làm quen với một cô bạn trẻ xinh xắn gốc Trung Hoa, cô Li Dạ.

-”Thật hân hạnh được biết Li Dạ, thế bạn đang còn đi học, hay đã đi làm rồi?”

-”Dạ, em vừa học, vừa làm ạ.”

-”Về ngành gì vậy?”

-”Y học cổ truyền ạ.”

-”Ôi, tôi kính phục các thày thuốc lắm!”

-”Tại sao ạ?”

-”Tại vì cuối đường đời họ sẽ là những người chờ đón tôi.”

-”Cụ Hinh buồn cười quá, họ có thể là những người chờ đón Cụ Hinh suốt đời chứ!”

-”Cảm ơn Li Dạ! Ta nâng cốc nhé.”

-”Cụ Hinh chúc em gì nào?”

-”Thày thuốc, như mẹ hiền.”

-”Cái ấy, khó, nhưng không phải là quá khó ạ. Ngạn ngữ Trung Hoa cũng đã nói như thế ạ.”

-”Sau đó, thày thuốc, như vợ hiền.”

-”Cái ấy, khó ạ, nhưng cũng chưa phải là không thể làm được ạ. Ngạn ngữ Trung Hoa chưa thấy nói như thế ạ.”

-”Sau đó nữa, thày thuốc, như bồ hiền.”

-”Cái ấy, để em phải nghĩ đã a… mình uống đã nha… Dạ, khó quá đấy ạ!”

Mật độ thánh nhân

Mỵ Châu mời Cụ Hinh thưởng ly càfé nắng xuân.

-”Em hỏi Cụ Hinh, nhé.

Tại sao, có những nơi mình đến, hầu như không thấy đâu bóng thánh nhân?

Và có những nơi, thì cứ vừa ra ngõ là gặp độp ngay thánh nhân ạ?”

-”Thế Mỵ Châu chưa hiểu rằng ở nơi nước đục, thì mới có cá lớn à?”

Ngượng ngùng

Cô nàng mới lớn thỏ thẻ.

-”Mẹ à, tại sao lại nói ‘yêu nhau, cởi áo cho nhau‘? Như thế, thì có mà ngượng ngùng chết đi được.”

-”Không ngượng ngùng, thì đâu phải là yêu.”

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 88 other followers