Dòng thông tin RSS

Lưu trữ theo thẻ: “luan ngu”

Sinh nhật tuổi mười tám

Cụ Hinh mời bạn bè vui kỉ niệm “Sinh nhật tuổi mười tám“.

Mọi người nâng cốc vui vẻ.

Cô bạn Mỵ Châu tươi tỉnh, nhưng có ý phân vân…

Rốt cuộc chịu hết nổi, Mỵ Châu ghé tai Cụ Hinh thì thào.

-”Cụ Hinh kỉ niệm ‘Sinh nhật tuổi mười tám‘ thật à?”

-”Đúng thế.”

-”Làm sao mà em tin được!? Em mà đã hơn hai mươi rồi đây này!”.

-”Sao lại không?”

-”Em hết hiểu đấy ạ!”

-”Thế này.

Năm nào tôi cũng kỉ niệm cái sinh nhật tuổi mười tám của mình, có vậy thôi!”

-”Thế… Cụ Hinh bao nhiêu tuổi ạ?”

-”Thú thật nhé, tôi không nhớ chắc là mình đã mười tám chưa, mà nếu rồi, thì từ khi nào!”./.

Không vui-không buồn

Anh La ngắm đàn cá dưới ao.

-”Cụ Hinh à, giữa buồn, và không vui-không buồn, cái nào thú vị hơn?”

-”Anh La à, ta cũng chưa bao giờ biết đến cái ‘không vui-không buồn’.

Nhưng cái ấy, đằng nào cũng sẽ đến, tự nhiên.”

Binh pháp luận

Trưa hè nắng ong ong, đến là buồn ngủ.

Anh La đặt cuốn “Binh pháp luận” đang xem dở sang một bên, quay ra mời trà Cụ Hinh.

-”Cụ Hinh này, nếu mình dốt hơn người ta, thì phải làm gì?”

-”Mình phải đông hơn người ta.”

-”Nếu mình dốt hơn người ta, lại không đông hơn người ta, thì phải làm gì?”

-”Mình phải liều hơn người ta.”

-”Nếu mình dốt hơn người ta, lại không đông hơn người ta, cũng không liều hơn người ta, thì phải làm gì?”

Không thấy động tĩnh gì, Anh La quay lại, đã thấy Cụ Hinh ngủ gật cùng chú mèo Abricot.

Tầm vóc, giá cả

Cô bán hàng tươi rói sốt sắng giúp Cụ Hinh thử bộ quần áo.

Cụ Hinh mải ngắm mãi cô bán hàng, quên béng mất cả việc ngắm mình trong gương nom ra sao với bộ này.

Trong bụng, thực ra thì cũng chẳng định mua… Nhưng người ta đã xinh đẹp, lại tận tình đến thế, chả nhẽ không mua hàng cho người ta… Không khéo rồi thì mình làm hỏng cái nhìn âu yếm của người ta mất thôi…

-”Thôi được rồi bạn ạ, tôi lấy bộ này.

Nhưng bộ này là loại cỡ nhỏ, khi may đã đỡ tốn vải, đã đỡ tốn chỉ, đã đỡ tốn công. Vậy bạn bớt giá cho tôi nha, ừ đi!”

-”Dạ, nhưng khi anh mặc bộ cỡ nhỏ này đi làm, người ta đâu có hạ bé lương của anh đi đâu ạ?”

Xập xệ vênh vang

Hết tuần trà, Anh La hỏi Cụ Hinh.

-”Cụ Hinh à, nếu mình trót gặp ai xập xệ vênh vang quá, thì nên làm gì?”

-”Chắc mình nên tự nhận với họ, rằng mình còn xập xệ vênh vang quá, và xin khất để rồi tìm hiểu câu chuyện này thêm à.

Và khi chia tay, nhớ tặng nhau nụ cười chân tình mến mộ nha.”

-”Dạ, Anh La còn xập xệ vênh vang quá, xin khất Cụ Hinh để rồi tìm hiểu câu chuyện này thêm à.”

-”Vâng, xin cảm ơn nụ cười chân tình mến mộ của Anh La!”

Chuyện ông Chường – III

Anh La hỏi chuyện.

-”Cụ Hinh này, nếu vì một ngẫu nhiên nào đó, mà tất cả mọi ai trong một cộng đồng nào đó đều thành ra ông Chường, thì sự thể khi ấy sẽ ra sao?”

-”Cứ theo truyền thuyết ấy, thì lúc đó chả ai lo phải hóa thành đất cả, Anh La à.

Khi ấy các ông Chường chỉ đổi chỗ cho nhau suốt ngày qua tháng lại mà thôi”./.

Nhiên và nhân

Anh La tiếp trà, hỏi với sang Cụ Hinh.

- “Tại sao giới tự nhiên không chứa những điều phi lý như giới nhân quần?”

- “Ấy là vì ta coi giới tự nhiên là vũ trụ trừ đi giới nhân quần.”

Kín đáo học Á Đông

Nghe xong bài đàn ngũ âm, ông Pháp Đàn nhích lại gần “dám hỏi Cụ Hinh, tên bài hát này là gì ạ?”.

- Là “Em xinh là xinh như cây lúa” ạ.

Ông Pháp Đàn càng rụt rè. Cái cổ của ông ngắn hẳn lại.

Hồi lâu, sau khi tự chiến thắng được sự rụt rè bình phương của mình, ông cất tiếng.

-”Cụ Hinh ạ, ‘em xinh’ thì tôi hiểu. Nhưng ‘xinh như cây lúa‘, thì chịu, quả là khó quá ạ.”

-”Thế ông tưởng tôi hiểu nó đấy à?”

-”Chết, thế thì nó là cái gì ạ?”

-”Cái đó gọi chung là ‘kín đáo học Á Đông‘, ông Pháp Đàn ạ.”./.

Chả cá gia trưởng

HOÀNG Hồng-Minh – Tuổi Trẻ

Nhớ chuyện ngày xưa tôi được cụ Chư mời về ăn cỗ. Cụ Chư là bạn vong niên, nhà ở một cái làng ven đô còn rất đẹp. Cụ Chư mê sách cổ. Cụ bảo tôi đến thật sớm, để cụ có bạn vong niên mà « chuyện trò cho vui ngày cỗ, chứ tôi còn ăn được là mấy ».

Gia đình nhà cụ Chư mấy thế hệ, rất nền nếp.Cả đại gia đình con cháu dâu rể về lo cỗ cùng. Ai đảm việc nấy. Người dọn nhà, người quét sân, người rửa rau, người thái thịt. Xem ra có mỗi cụ Chư, con mèo, và tôi là nhởn nhơ.

Có việc gì có vẻ quan trọng, người nhà gặp thẳng cụ Chư xin ý kiến. Việc nhỏ như đi mua bún nhà ai, việc lớn như bày bao nhiêu đĩa trên bàn thờ, cụ chỉ đạo trực tiếp, không ai tự ý mà được. Thư thái, nhưng thực sự là tổng chỉ huy. Lúc đấy tôi mới hiểu ra nhẽ thế nào là “gia trưởng”. Gia trưởng thật là hay, tăm tắp mọi việc.

Rồi cụ Chư lại tiếp trà, lại giảng chuyện đông tây kim cổ cho tôi nghe, trong khi chơi ván cờ với tôi.

—-

Thế rồi mấy mâm cỗ đã được bày ra, đâu vào đấy. Tôi ít tuổi nhưng được làm thượng khách, ngồi ở mâm cùng với cụ Chư, tại bộ bàn ghế cổ. Hai mâm dành cho đàn ông họ hàng khác được kê ở hai cái bàn con thấp hơn tiếp nối đó. Mâm dành cho các cụ và các bác gái được bày ở trên sập, còn lại là các mâm trên chiếu trải ở phòng trong cho đàn bà con gái khác và đám trẻ con.

Sau món súp nấm khai vị, cụ Chư cho nhắn người nhà bê bếp dầu lên để khai mạc món chả cá thiêng liêng. Cụ Chư giải thích cho tôi rằng chả cá không thể ăn nguội được, phải xèo xèo miếng cá cháy vàng ươm trên chảo cùng hành thìa là thì mới thỏa lòng mắm tôm sủi chanh ớt tươi. Được mẻ nào, thì tiếp cho người ăn đến đó. Thời đó chưa có loại bếp gì hiện đại hơn.

Đang mải chuyện, chợt ai hô “cháy“, và mọi con mắt trong nhà đổ dồn về phía cụ Chư cầu cứu. Hóa ra một người nhà bê cái bếp dầu đang cháy sẵn từ bếp ngoài vào, rồi bị bỏng tay mà đánh đổ cái bếp ra ngay giữa gian nhà.

Lửa theo dầu loang cháy ập lên. Cụ Chư bị bất ngờ vì đang giở chuyện, không nói được gì. Người nhà thì cứ ngây ra chờ lệnh.

Vừa vặn một ông hàng xóm đi ngang qua, ông này lao vào quát lớn “muốn chết cả nút hả”, thế rồi ông ấy vồ hết đống chăn gối đẹp trên các giường sập ụp xuống đống lửa. Mọi người tỉnh ra, xúm vào cùng dập lửa. Sau vài phút, đám cháy được dẹp. Ông hàng xóm không nói năng gì, đi thẳng tiếp.

Buổi giỗ trầm hẳn đi, nhưng cũng kết thúc yên ả.

—-

Ít ngày sau cụ Chư mời lại tôi đến nhà chơi. Trà lá, cờ quạt, chuyện trò một hồi, cụ Chư quay lại cái buổi cỗ hôm trước.

“Sống một đời, tôi mới hiểu ra cái họa làm gia trưởng.

Ô Cự hàng xóm hôm trước đó, ông ấy tốt quá, mà là người quả quyết. Tôi đã phải sang cảm ơn, và xin lỗi chính ông ấy nữa. Vì tôi, mà mọi người ở cái nhà tôi cứ hóa ngây ngu ra. Nhà tôi mà cháy, mình chết đã đành, còn cháy sang nhà hàng xóm nữa chứ !

Anh còn trẻ, đừng bắt chước tôi như thế.

Gia trưởng chỉ răn được người khi mọi việc còn ổn thôi.

Gia trưởng không cứu được việc to khi họa đến.

Tôi sẽ thay đổi phép tắc việc nhà cùng mọi người trong nhà, để rồi ai cũng phải tự biết việc riêng của mình đã đành, mà họ lại phải chủ động quyết định được cả những việc chung nữa. Ngu ngơ và nhu nhược, thì nhất định sẽ đến lúc phải chết cả nút.

Phải chuyển đổi. Nhưng phải trong nền nếp./.”

Tự thấy mình may mắn

Cụ Ty dạo phố cùng Cụ Hinh.

Một cô gái thật duyên dáng, ăn mặc khá cầu kì, đi ngược chiều lại, che khuất cả ánh mặt trời rực rỡ phía sau trong thời khắc.

Hồi sau cụ Ty quay sang.

-”Được gặp cả nắng trời, lẫn nắng người, mà sao Cụ Hinh nom trầm ngâm vậy?”

-”À, lúc rồi mải ngắm cô gái nọ, tôi chợt nghĩ mình là người sao may mắn thế.”

-”May mắn? Tất nhiên rồi! Được gặp cả nắng trời lẫn nắng người!”

-”Chuyện không phải như thế.

Chuyện là nếu như ai mà trót hứng lên tặng tôi bộ quần áo phức tạp như bộ cô gái vừa rồi diện, thì quả thật tôi không biết làm thế nào để mà mặc xong được nó lên người.

Tôi tự thấy mình may mắn, là vì như thế.”

Cai quản thánh nhân

Cụ Ty hỏi Cụ Hinh.

-”Nếu Cụ Hinh được giao việc phải cai quản một nhóm người thường, hoặc một nhóm thánh nhân, Cụ Hinh chọn việc nào.”

-”Cai quản nhóm thánh nhân.”

-”Sao vậy?”

-”Nhóm thánh nhân chỉ lo kèn nhau, cãi nhau vặt từ sáng đến tối, đâu có ai chịu ai.

Nhận như thế, hóa mình cũng khỏi phải làm gì.”

Tự hào, tự do

Ông Tộ hỏi chuyện.

-”Nếu tôi phải chọn giữa tự hào và tự do, thì tôi nên chọn cái gì hả Cụ Hinh?”

-”Tôi nghĩ thế này.

Nếu ông chọn tự hào, thì ông bớt được tự do.

Nếu ông chọn tự do, thì ông bớt được tự hào.”

Thả vui

Mèo Abricot oài người nằm tắm nắng trên thềm, lác cả mắt nhìn xuống mấy cánh hoa ngay phia dưới.

Abricot sinh sự mê hoa từ bao giờ?

Trên cánh hoa có chú bọ tí hon đang khéo léo điều khiển mấy chục cái chân bé xíu của mình để di chuyển.

Thỉnh thoảng Abricot lại tự ngắm chân mình… Mình mới có bốn chiếc, mà đã phức tạp…

Có thế, mà cũng hết cả buổi trưa.

Nhưng còn hơn là những ai chui vào đâu đó để mà đành hanh tập thể… Abricot nghĩ ngợi.

Plata chấm bài – IV

Cô Plata nắn nót kiễng chân chép lên phía cao trên bảng đầu bài kiểm tra miệng. Cả lớp nín thở ngắm dáng vẻ thật yêu kiều nắn nót của cô Plata.

Con gì ăn no,
Bụng to mắt híp,
Miệng kêu “ụt ịt”
Nằm thở phì phò.

Plata quay xuống, “trò nào biết, giơ tay nhé.”

Cả lớp im phăng phắc. Đâu như có con ong đất bay ngoài sân trường.

Nhiều trò kéo áo che bụng mình, rồi trộm ngắm bụng bạn…

Hồi sau có bạn gái ở bàn đầu giơ tay.

-”Gaisa”.

-”Dạ, câu này ý nói không phải là em ạ”.

-”Đúng rồi, Gaisa giỏi lắm. Nhưng chưa đủ.”

Cả lớp lại càng lặng thinh.

—-

Cô Plata mỉm cười chữa bài.

-”Câu trả lời là ‘vô định’.

Câu đố này tuy mang những gợi ý gần xa, nhưng nó không đủ thông tin để minh định được bất cứ cái gì, các trò ạ!

Tôi muốn các trò phải dứt khoát hiểu ra điều đó, ở trong cuộc đời quanh quẩn này.”

Năm mươi năm nữa

Anh La chuyện với Cụ Hinh.

-”Cụ Hinh à, năm mươi năm nữa, mấy cái chuyện ta đang nói này sẽ ra thế nào nhỉ?”

-”Chắc sẽ khác Anh La ạ, vì ta thấy mấy cái chuyện của năm mươi năm trước vẫn loay hoay như thế.”

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 60 other followers