Dòng thông tin RSS

Lưu trữ theo thẻ: “luan ngu”

Khoảnh khắc

Bác Tộ mời trà.

-” Cụ Hinh à, tôi cứ thấy thật là lạ… Tại sao lại có cái khoảnh khắc này mình vẫn đang sống, trong cái chuỗi thời gian hàng tỉ năm chỉ những bụi vũ trụ, trước đây, và sau này?”

-”Dạ, chắc tại vì trước kia, và sau này, mình không sống ạ.”

Thiếu, và đủ

Mỵ Châu bảo.

-”Trong đời sống, cái làm được hóa ra chỉ là rất nhỏ, so với cái muốn làm được, Cụ Hinh à.”

Cụ Hinh xoay tách café.

-”Thể hiện ra những gì mình muốn làm được, đó cũng là đời sống.”

-”Để làm gì ạ?”

-”Để cuộc đời thiếu thốn lắng được thành tạm đủ.

Và mình yên lòng khi ra đi.”

Làm bố thiên hạ – II

Cụ Hinh tủm tỉm… Trang Châu có vẻ sốt ruột…

-”Cụ Hinh cười lẽ gì?”

-”Nom như Trang Châu căng thẳng… Mềm mại, là đạo của sự sống.”

-”Cụ Hinh cho rõ chuyện hơn được không?”

-”Thế này.

Giả như Trang Châu có thể gả con gái mười tám tuổi cho thiên hạ, thì đúng là Trang Châu đủ công lực thành bố thiên hạ.

Nhưng mà nếu thiên hạ lại cũng sắp gả lại cho Trang Châu con gái mười tám tuổi, thì rốt cuộc công lực của Trang Châu thành ra thế nào với thiên hạ nhỉ?”

Trang Châu nâng cốc.

-”Chuyện mà thế, thì nặng hơn cả cái cốc này!”

Làm bố thiên hạ

Nhâm nhi ly rượu, Trang Châu hỏi với.

-”Cụ Hinh à, thế nào thì là người đủ công lực làm bố thiên hạ?”

-”Người có con gái mười tám tuổi trở lên.”

Trang Châu không nói gì.

Một áng mây trôi qua mắt chàng.

-”Tôi sẵn sàng làm con thiên hạ, Cụ Hinh à.”

Nợ cực xấu – III

-”Cụ Hinh à, tối qua tôi nhớ ra rồi.”

-”Về chuyện gì ạ?”

-”Chuyện Cụ Hinh.

Hóa ra khi mình ra đi, chẳng liên quan gì đến nợ với trả gì hết cả.”

-”Vui quá.”

-”Lúc ấy tôi chợt nhớ ra rằng chúng ta là một trạng thái thoáng qua của bụi vũ trụ. Bụi vũ trụ sẽ chẳng mất đi đâu được, muốn cũng không được, cứ tềnh hênh ra đấy. Nó chỉ chuyển đổi cái trạng thái bên ngoài của nó cho đỡ buồn chán thôi.

Nhớ đến đấy, tôi suýt ngủ quên bẵng luôn à!

Không ngờ là lại còn thức dậy do cái tiếng chuông của Cụ Hinh.

Hôm nay, nâng cốc, nha.”

Nợ cực xấu – II

Bác Tộ gãi đầu.

-”Không, chẳng thà chẳng có cái nợ cực xấu ấy nữa, Cụ Hinh à…”

-”Bác Tộ ạ, đừng lo.

Cái nợ, mà đằng nào cũng trả được, thì đã lại không phải là nợ nữa rồi!”

Nợ cực xấu

Bác Tộ hỏi.

-”Nợ xấu là gì hả Cụ Hinh?”

-”Nợ đấy, mà khó trả, hoặc không trả được.”

-”Thế thì cái hết trả được, gọi luôn là nợ cực xấu, cho thật rõ ràng.”

-”À không, cái nợ cực xấu, thì lại nhất định phải trả, và trả được.”

-”Cụ Hinh nói khó hiểu quá.

Thế nó là cái gì vậy?”

-”Là sự chào từ biệt cuộc đời.”

Kê lại cái sập – II

Nghe xong chuyện “Kê lại cái sập”, bác Tộ gãi đầu.

-”Cụ Hinh à, cái sập nặng đến thế cơ à?”

-”Ừ, nhưng người ta vẫn kê lại nó luôn đấy mà.”

-”Làm thế nào ạ?”

-”Ở trong đầu.”

-”Kê lại thế nào cái sập ở trong đầu ạ?”

-”Cái sập, là cái sập rồi. Có kê lại đi đâu chăng nữa, thì nó cũng vẫn là cái sập rồi. Sập, thì ở đâu cũng đã là sập.

Khi người ta vẫn thờ cái sập rồi, thì kê lại, hay không kê lại cái sập, có gì là khác nhau đâu. Không kê lại cái sập, cũng đã là luôn luôn kê lại cái sập.”

Đỉnh cao – V

Bác Tộ mời Cụ Hinh ở lại ăn cơm cho vui, vì bác Tộ gái đang về quê, quạnh cả bếp.

Cụ Hinh giúp bác Tộ bóc mấy gói mỳ ăn liền.

Bác Tộ hỏi.

-”Cụ Hinh à, định lý nào là quan trọng nhất trong triết học?”

-”Ôi bác Tộ, bác hỏi khó quá ạ.”

-”Định lý ‘không có cái gì không dính đến cái gì’.

Nắm được định lý này, không có gì mình không biết liên tưởng, để mà giải thích ra được tất cả.

Cụ Hinh rửa xong chỗ rau muống chưa, để tôi cho vào nồi mì nào. Mà Cụ Hinh nhớ nhặt bỏ hộ mấy cái dây cà bị lẫn vào chỗ dây muống nhé.”


Vănhóa Nghệ-an

Đỉnh cao – IV

Bác Tộ hỏi.

-”Cụ Hinh có phân biệt được Pháp-hiến với Pháp-quyền không?”

-”Dạ, khó đấy ạ.”

-”Về sinh động học, thì thế này.

Pháp-hiến, là tùy ai người đấy hiến.

Pháp-quyền, là tùy ai người đấy quyền.”

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 72 other followers