Dòng thông tin RSS

Lưu trữ theo thẻ: Mỵ Châu

Thiếu, và đủ

Mỵ Châu bảo.

-”Trong đời sống, cái làm được hóa ra chỉ là rất nhỏ, so với cái muốn làm được, Cụ Hinh à.”

Cụ Hinh xoay tách café.

-”Thể hiện ra những gì mình muốn làm được, đó cũng là đời sống.”

-”Để làm gì ạ?”

-”Để cuộc đời thiếu thốn lắng được thành tạm đủ.

Và mình yên lòng khi ra đi.”

Lịch chuyện

Mỵ Châu hỏi.

-”Đã thế kỉ thứ hai mươi mốt, mà xứ Hoa vẫn mê mẩn với mở mang chinh phạt bờ cõi, là lẽ làm sao ạ?”

Cụ Hinh bảo.

-”Triều Hoa sống với lịch Hoa, giản hơn nhiều.”

-”Lịch Hoa, sao lại giản hơn ạ?”

-”Lịch ấy, trong cội rễ vô thức vô ngôn, chỉ biết năm này là năm thứ mấy của đời vua này, vậy thôi.

Và mỗi đời vua, thì lại bắt đầu lại từ đầu.

Lịch ấy, lịch bất sử.”

Sái cổ

Mỵ Châu dạo phố cùng Cụ Hinh.

-”Cụ Hinh à, có thật là nếu mình tin ngô tín nghê quá lắm, thì sẽ dễ bị sái cổ không ạ?”

-”Không đâu. Cứ ngắm các tín đồ thặng nghiện, thật là đông đảo ở xứ mình, cổ của họ thật hùng hậu, gân guốc.”

-”Thế sao người ta lại cứ nói mãi như thế nhỉ.”

-”Tại người ta tin sái cổ như thế.”

Thế nào là “bình thường” – II

Mỵ Châu nghe chuyện, bảo.

-“Em khó hiểu quá, Cụ Hinh à.

Thế rốt cục, cái ‘bình thường xứ Việt’ ấy, được kết lại thành cái gì ạ?”

-“Thành cái cày được đẽo tập thể xong, nằm quay cu lơ, ở giữa đường giữa chợ.”


Vănhóa Nghệ-an

Rút kinh – II

Cụ Hinh bảo.

-”Cảm ơn Mỵ Châu.

Mà đã thế, thì Mỵ Châu rồi cũng phải rút kinh.”

-”Kinh gì cơ ạ?”

-”Kinh nói chậm, nha.”

Rút kinh

Mỵ Châu bảo.

-”Ở chỗ em làm, có mỗi một việc, mà năm nào họ cũng rút kinh được về nó.”

-”Rút kinh về việc gì?”

-”Về việc rút kinh ạ.”

-”Thế mỗi lần rút, thì họ rút được gì?”

-”Họ bảo, lại được thêm kinh về rút kinh ạ.”

-”Nhưng mà… rút kinh… là cái gì vậy?”

-”À, bây giờ người ta nói nhanh, nên ra như thế ạ.”

-”Thế nói chậm, thì nó là cái gì, hả Mỵ Châu?”

-”Là rút kinh nghiệm ạ.”

Kiếp trước trước nữa – II

Hôm sau, Cụ Hinh hỏi Mỵ Châu.

-”Thế tối hôm qua Mỵ Châu có nhớ ra được kiếp trước trước nữa của Cụ Hinh không?”

-”Tiếc là không ạ.

Mà thế là Cụ Hinh mê tín rồi đấy nhé.”

-”Ta hỏi Mỵ Châu chuyện ấy, là để điền cái tờ khai này.”

-”Tờ khai gì ạ?”

-”Lý lịch ba đời dân phường.

Để khai đủ được ba đời, thì mình phải biết được kiếp trước trước nữa của mình.”

-”Em chán Cụ Hinh lắm.

Lý lịch ba đời, thì không phải là lý lịch ba kiếp ạ!”

Kiếp trước trước nữa

Mỵ Châu hỏi.

-”Cụ Hinh à, kiếp trước có không ạ?”

-”À… Theo các đại nguyên soái tâm linh học, thì có.”

-”Thế Cụ Hinh đã bao giờ nhớ ra được kiếp trước của mình chưa ạ?”

-”Đang cố, nhưng chưa.”

-”Thế mà tối hôm qua em cứ như nhớ ra được kiếp trước của Cụ Hinh!”

-”Hay thế, như thế nào?”

-”Sáng nay khi thức dạy, em dùng công nghệ dựng lại được đúng hình ảnh như thế này đây.”

-”Tuyệt vời!

Thế thì tối hôm nay Mỵ Châu cố nhớ tiếp ra được kiếp trước trước nữa của Cụ Hinh nhé!”

Công nghệ sinh học hậu hiện đại

Mỵ Châu ngắm giọt café nhỏ xuống tách.

-”Cụ Hinh này, nếu công nghệ sinh học hậu hiện đại phục sinh được người Việt cổ, thì họ sẽ như thế nào nhỉ?”

-”Thì họ sẽ thông minh hơn Cụ Hinh.”

Mỵ Châu nhìn ra xa.

-”Thế thì chả có gì mới ạ.”

Mãi mãi

Cụ Hinh ầm ừ mấy câu nhạc.

“Every man has to die
But it’s written in the starlight.”

Mỵ Châu hỏi.

-”Câu hát nói sao ạ? Ai rồi cũng sẽ khuất núi, nhưng hình bóng họ rồi sẽ còn mãi mãi trong ánh sao?”

-”Ôi, Mỵ Châu làm ngượng cả translate.google.com được à!”

-”Ánh sao, có thực còn mãi mãi không ạ?”

-”Chắc là không đâu. Ánh sao mà cứ sinh ra mãi mãi, vũ trụ làm sao còn chỗ mà cất chúng vào đâu được.”

-”Thế thì về sau vũ trụ này cũng buồn nhỉ.”

-”Vũ trụ này, cũng chẳng còn mãi mãi được, để mà buồn.”

-”Thế mãi mãi là gì ạ?”

Chợt cô phục vụ café đi ngang qua.

-”Ôi chị ơi, sao mãi mãi café của bọn em vẫn chưa được ạ?”

-”Dạ, có ngay.”

Cụ Hinh quay sang Mỵ Châu.

-”Mãi mãi, là có ngay.”

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 72 other followers