RSS Feed

Tag Archives: Mỵ Châu

Tốn năng lượng

Mỵ Châu hỏi.

-“Cụ Hinh à, nghĩ ngợi, thì có tốn năng lượng hơn so với khỏi nghĩ ngợi không ạ?”

-“Chắc là có.”

-“Thảo nào, em thấy đa phần ai ai cũng tiết kiệm năng lượng. Vậy thì tại sao lại có những người vẫn hay nghĩ ngợi nhỉ?”

-“Vì họ hoặc là thoả mãn được cái thích nghĩ ngợi, hoặc là họ nhiều năng lượng quá, phải tiêu bớt đi.

Mà nếu họ đã trót nghĩ ngợi rồi, lại còn muốn tái ngu tiếp, thì họ lại còn phải tốn thêm nhiều năng lượng hơn nữa!”

-“Nói thế… thì làm sao em biết được Cụ Hinh thuộc loại chưa từng tốn năng lượng để nghĩ ngợi, hay là đã bộn tốn năng lượng để tái ngu… nhỉ?”

Kì tài

Mỵ Châu đọc xong bài báo, quay sang.

-“Cụ Hinh à, sao nhiều người thật là kì tài, họ đã vô cùng chững chạc ngay từ khi họ còn rất trẻ nhỉ?”

-“Chắc vì họ đã trót được sinh ra quá sớm, so với thời đại của họ.”

-“Vâng… Nhưng mà sao họ lại thường hay chết đi cũng từ lúc còn rất trẻ nhỉ…?”

-“Chắc vì họ sốt ruột được đầu thai trở lại, để xem kiếp sau có gì đáng để khám phá hay không…”

-“A ha… Thế thì em biết rồi!!!”

-“Mỵ Châu biết sao?”

-“Em biết rồi, rằng Cụ Hinh cũng chỉ là kẻ thường thường bậc trung! …Kiểu như em!”

Tại sao bò cười?

Mỵ Châu thỏ thẻ bóc gói fromage “Bò cười”.

- “Cụ Hinh à, tại sao bò lại cười ạ?”

Cụ Hinh ngắm Mỵ Châu…

“Tại sao bò cười?
Khoe hàm răng trắng
Rủ mình chán lo.”

Mỵ Châu chúm chím, không dám cười.

Bởi vì

Mỵ Châu bảo.

-“Em thấy ít nay Cụ Hinh lười viết a”.

-“Bởi vì…”

-“Sao lại như thế ạ?”

-“Bởi vì để trả lời được Mỵ Châu, thì lại phải viết bài.”

Món tái hâm

Mỵ Châu chọn bàn ăn trưa cùng Cụ Hinh.

-“Cụ Hinh à, em nghe có người gọi ‘món tái hâm’. Hay mình gọi món ấy thử nhé?”

-“Thôi khỏi đi, Mỵ Châu à, chính ta đang sắp trở thành món tái hâm đến nơi rồi.”

Mật độ thánh nhân

Mỵ Châu mời Cụ Hinh thưởng ly càfé nắng xuân.

-“Em hỏi Cụ Hinh, nhé.

Tại sao, có những nơi mình đến, hầu như không thấy đâu bóng thánh nhân?

Và có những nơi, thì cứ vừa ra ngõ là gặp độp ngay thánh nhân ạ?”

-“Thế Mỵ Châu chưa hiểu rằng ở nơi nước đục, thì mới có cá lớn à?”

Chủ nghĩa gì gì

Giáp Tết lịch Hoa, Mỵ Châu một tay vẫn còn ôm khư khư quyển “Triết học bốn phương” mới mượn được ở thư viện về để “ôn thi cho sang năm”, nặng đến dăm cân tây, tay kia thì ngoáy mãi thìa càfé…

-“Cụ Hinh à, các loài vật, chúng có sống theo chủ nghĩa gì gì không nhỉ?”

-“Có chứ, một cách vô thức.”

-“Ví dụ ạ?”

-“Chủ nghĩa bầy đàn ở loài mối, chẳng hạn.”

-“Mình với cái loài mối ấy thì có liên quan gì trong cái chuyện này?”

-“Có chứ, một cách vô thức.”

-“Ví dụ ạ?”

-“Quyển ‘Triết học bốn phương’ trong tay Mỵ Châu chả bị mối ăn thủng mấy lỗ kia kìa.”

Nhớ nhung

Mỵ Châu hỏi.

-“Sao lại nói ‘nhớ nhung’, Cụ Hinh à?”

-“Khó quá… hay là để hỏi bạn bè?”

-“Thì Cụ Hinh cứ mạnh dạn xem nào?”

-“‘Nhớ’ thì là chữ Việt rồi, chỉ trạng thái hẫng hụt, thiếu vắng điều gì đó, mong chờ lấy lại được nó.

Chữ ‘nhung’ thì hoặc là láy âm chữ nhớ, để nói nhớ rồi, mà nhớ nữa, không dứt được nỗi nhớ.

Hoặc là chữ ‘nhung’ gốc Hoa chỉ trạng thái của một vật thể mềm mại, mơ màng, tơ dính, khó gỡ…

Thế nào đi nữa, thì ‘nhớ nhung’ là nỗi nhớ nhẹ nhàng, man mác, êm đềm, không thật rõ mạch, kéo dài, khó dứt, khó khăn, nhưng đáng yêu…”

Mỵ Châu nom bất động…

-“Sao, Cụ Hinh giải thích hỏng bét cả rồi à?”

-“À… dạ không ạ, em mải nhớ nhung…”

Đời chán

Mỵ Châu bâng khuâng.

-“Cụ Hinh à, nếu đời chán, thì mình làm gì ạ?”

-“Đời chán, thì mình đừng chán đời.

Dọn lấy một góc, cho nó vui lên.”

Lịch sử

Mỵ Châu mời Cụ Hinh càfé năm mới. May quá, mấy giọt nắng cũng rụt rè cùng vào hẹn.

-“Mấy hôm nay rảnh Tết, em đọc mấy thứ về lịch sử, Cụ Hinh ạ.”

-“Thế Mỵ Châu thu hoạch được những gì?”

-“Em thấy dạo này lịch sử khiêm tốn hơn, bớt trao nhiệm vụ hơn ngày trước ạ.”

-“Thế Mỵ Châu cảm nhận người ta ứng phó với chuyện ấy ra làm sao?”

-“Dạ, em thấy người ta một mặt thì bơ ngơ hơn, mặt khác thì kém nghiêm trọng hơn ạ.”

Cụ Hinh ngắm nụ cười của Mỵ Châu.

-“Ồ, nếu quả có thế, thì lịch sử đã khởi bước về phía hạnh phúc trần thế cho mọi người à.”

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 95 other followers