RSS Feed

Tag Archives: Micka

Nhà giáo vĩ đại nhất

Nắng cuối thu vàng nhạt mờ sương. Mèo Abricot lại thoắt lên chạc ba cây táo nằm lim dim sưởi nắng, ngắm giời ngắm đất.

Giọng chuột Mickay từ trong hốc cây táo vọng ra.

-“Chào anh Abricot!”

-“Chào Mickay!”

-“Anh không đi học à? Mà em thấy người ta đang nói sắp đến ngày nhà giáo gì đó mà.”

-“Hôm nay là ngày lễ, nghỉ học. Ừ, anh cũng nghe nói thế.”

-“À, em hỏi anh nhá, với anh, ai là nhà giáo vĩ đại nhất?”

-“Là em.”

Mickay mở to mắt sung sướng, chợt rồi lại ỉu xìu xuống.

-“Anh chỉ giỡn mãi thôi! »

-“Đúng thật đấy!

Cả đời anh theo sát em, luyện đủ ngón nghề, mà đâu đã bắt được em!”./. “

Sáng mồng Một Tết Năm Mèo

Sáng mồng Một Tết chàng mèo Abricot ngồi trên chạc ba cây táo, ngắm xuống thiên hạ.

Cô chuột Micka đang lúi húi trang điểm trong hốc cây táo, liền ngảnh ra.

- Em chào anh Abricot ngày đầu Năm Mèo nhé!

- Chào Micka, ta xin chúc Tết bạn!

- Sao nom Abricot tương tư thế?

- Ta đang tự hỏi, đâu ra cái hệ đếm mười hai rối rắm ở xứ Đông…

- Anh phức tạp nhỉ.

Hay là mình làm lịch mới, chỉ có hai Năm.

- Em nói sao?

- Năm Chuột, và Năm Mèo.

Mà thế là đủ.

Micka chuyện với Abricot

Chàng mèo Abricot xem chừng tư lự hơn mọi khi.

Cô chuột Micka bảo.

- Anh chơi với em, phỏng có phiền muội gì chăng?

- Không mơ hồ về cái yếu của mình, quả quyết yêu đời thiết tha.

Cái bản lĩnh đó của Micka, không riêng gì ta lúc này, cả cái xứ ta, ai cũng đáng phải ngẫm suy hành định.

Abricot tâm sự với Micka (II)

Hôm sau Abricot lại bảo Micka.

- Chơi với Abricot mà trong lòng Micka vẫn sợ, sao không tuyệt giao?

- Anh đến nay vẫn là người đáng kính, đáng yêu mà!
Lại là láng giềng, không chơi sao được!

- Thế thì quả là Micka thật đáng khâm phục, biết vui sống, tuy mình ở cái thế khó hơn người khác.

- Ai dám chắc em đã ở cái thế khó hơn anh?
Giả sử có bạn hổ hung hăng chợt đến đây, em chui vào cái lỗ nhỏ này, anh liệu có vào được không?

Abricot tâm sự với Micka

Mèo Abricot lại qua chơi bên nhà Micka.

Abricot bảo.

- Ta dòng mèo, Micka dòng chuột.
Mình chơi với nhau thế này, thiên hạ liệu có dẻo miệng gì chăng?

- Dạ, cái đó em không lo.
Em chỉ thầm nghĩ liệu anh có dẻo miệng không… không thì chết em…

Tên riêng

Chuột Micka hỏi mèo Abricot.

- Xứ ta sao nhiều bạn mèo, bạn chuột không có tên riêng nhỉ?

- Có lẽ tại nhiều bạn khác xứ ta tuy có tên riêng mà cũng không thấy mình là riêng, thành ra cũng chẳng để làm gì.

Tằn tiện suy nghĩ, có khi còn hơn suy nghĩ tằn tiện.

Thờ phụng Mickay

Cô chuột Micka mời chàng mèo Abricot vào chơi nhà. Cô dẫn Abricot đi hết phòng này sang phòng khác, trau chuốt, trang hoàng tranh, tượng khắp nơi.

Ở gian chính có treo bức tranh một vị chuột nom phong vẻ lẫy lừng.

- Ai đây vậy, Micka?

- Dạ đây là ông Mickay, nhà tư tưởng lừng tiếng một thời ạ.

- Ông ấy còn sống không?

- Dạ vẫn còn sống, nhưng ông Mickay nay đã từ bỏ tư tưởng trước đây của mình rồi. Giờ thì ông ấy sống một mình hẻo lánh ở đâu đó, chẳng ai để ý nữa.

Người ta bây giờ không theo ông ấy nữa, mà treo cái tranh thời xưa của ông ấy lên để tỏ lòng trung thành với tư tưởng trước đây của Mickay.

Còn em thấy người ta treo thì mình cũng treo, khỏi bị ganh tị ngược, anh Abricot ạ.

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 104 other followers