Nắng cuối thu vàng nhạt mờ sương. Mèo Abricot lại thoắt lên chạc ba cây táo nằm lim dim sưởi nắng, ngắm giời ngắm đất.
Giọng chuột Mickay từ trong hốc cây táo vọng ra.
-”Chào anh Abricot!”
-”Chào Mickay!”
-”Anh không đi học à? Mà em thấy người ta đang nói sắp đến ngày nhà giáo gì đó mà.”
-”Hôm nay là ngày lễ, nghỉ học. Ừ, anh cũng nghe nói thế.”
-”À, em hỏi anh nhá, với anh, ai là nhà giáo vĩ đại nhất?”
-”Là em.”
Mickay mở to mắt sung sướng, chợt rồi lại ỉu xìu xuống.
-”Anh chỉ giỡn mãi thôi! »
-”Đúng thật đấy!
Cả đời anh theo sát em, luyện đủ ngón nghề, mà đâu đã bắt được em!”./. “