Gia Cát Lượng dò nước đến chân
Ông Gia Cát Lượng để dành được ít tiền cắt thuốc, lại viễn du một chuyến.
Không đi Kỳ Sơn, mà qua Nuocdenchan thăm Cụ Hinh.
—-
Cụ Hinh đãi ông Lượng thật đơn giản : con mực nướng, và chai rượu vang đỏ Pháp Quốc.
Lúc nâng cốc, Cụ Hinh hỏi.
-” Ông Lượng thấy thời xưa với thời nay, có khác nhau gì nhiều không?”
-” Có chứ Cụ Hinh!
Xưa tôi mê mấy thứ rượu vùng Xuyên, nay thì cái vang đỏ Pháp Quốc này nó chinh phục mình.
Xưa quý nhau thì tặng nhau nàng hầu, nay thì ông Tổng thống tiềm năng của Pháp Quốc bị còng vì bị nghi là lả lơi quá hạn với cô hầu phòng Sở Phi Tân.”
Ông Lượng thế mà răng còn tốt, vẫn nhấm nháp được cái râu mực.
Đoạn ông Lượng hỏi.
-”Cụ Hinh à, chỗ thân tình tôi cứ hỏi nhé.
Trung Hoa giờ đang thịnh khí. Cụ Hinh không phải người Hoa. Cụ Hinh cảm thấy ra sao?”
-”Tôi nghĩ thịnh suy là chuyện thường tình.
Trung Hoa thịnh, thì tốt cho Trung Hoa.
Nhưng khi một thực thể nạp năng lượng vào mình, nó nạp cả cơ, và cả nguy cho mình.”
-”Cụ Hinh nói xa quá.
Tôi muốn hỏi là các nước bé hơn chung quanh Trung Hoa có xôn xao lo lắng gì không?”
-”Thế này ông Lượng à.
Nếu Trung Hoa là nước duy nhất trong thiên hạ, thì chả có nước nào khác để còn lo chuyện nước Trung Hoa.
Bằng không thì có các nước nằm trong cái quần thể tôi gọi là “Không Trung Hoa”.
Nếu các nước này không hiểu ra lẽ đó, thì họ sẽ dần dà gia nhập cái quĩ đạo Trung Hoa.
Nếu các nước này hiểu ra lẽ đó, thì họ khắc sẽ củng cố cái quần thể “Không Trung Hoa” đó.”
-”Vậy Cụ Hinh thấy vấn đề chính không phải là từ phía Trung Hoa?”
-”Không.
Vấn đề chủ yếu không phải là từ phía Trung Hoa, mà chính là từ phía quần thể các nước “Không Trung Hoa”, họ muốn gì, và sẽ làm gì với nhau.”
Ông Lượng xin cái tăm để gỡ cái râu mực trong kẽ răng.
-” Cảm ơn Cụ Hinh đã san sẻ suy tư.
Mà có lẽ như thế Cụ Hinh à.
Nếu người ta biết cân thế và lực, thì thiên hạ phải yên thôi.
Tôi đi chơi Cụ Hinh chuyến này về, thấy cũng an lòng.”
Lạc tư
Nếu bạn chui vào một buồng lặn bằng kính trong chịu lực, rồi hạ buồng lặn xuống đại dương, cái gì sẽ xảy ra?
Cả một cuộc sống phía dưới đại dương được hiện ra ngay trong tầm tay của bạn : rong tảo nô đùa bên trái, cá mập há miệng gặm trượt cánh tay bạn bên phải… Gần nhau trong tấc gang, mà là hai thế giới khác biệt khủng khiếp.
Nhưng nếu bạn chỉ là tay du lịch ngây thơ, bạn sẽ lý sự tất cả những sự thể bên ngoài dưới đại dương quanh buồng lặn chỉ như là những thứ đồ chơi trong góc nhà của bạn mà thôi, bạn biết tỏng chúng từ muôn thuở rồi. Bạn sẽ to mồm lý sự, giảng giải, phê phán lũ cá lờ đờ bên ngoài kia không biết làm những gì như bạn biết, tỉ như ngả lưng đánh một giấc, hay thò vây ngoáy lấy ráy tai…
Các nền văn minh cũng vậy, do lịch sử phát triển đặc thù và biệt lập trước đây của mình, chúng có những quy trình nội tại rất khác biệt nhau, với những khoảng cách nhiều khi vượt xa sự quan sát thô sơ thoạt đầu.
Vậy thay vì hăm hở kiêu căng đứng ở bên này của hiểu biết và thói quen, mà nhận định ngô nghênh, ta chấp nhận sự hạn chế lịch sử của riêng mình, và mở lòng đón nhận học hỏi những thành quả tiến hóa của các nền văn minh quanh ta. Để khỏi bị trở thành một thứ phát ngôn viên ngơ ngẩn mà không hay.
Ngộ ra được một cái gì vốn không nằm sẵn nguyên xi trong cái thế giới thói quen của mình, cái đó mới là đáng kể về tư duy, để mà tiến hóa./.
Cảnh báo, và cảnh báo giao thông
Ở đây là bản đầy đủ.
Bác tài dặn đi dặn lại Anh La.
- «Anh nhìn kĩ cho tôi bên phải nhé, có cái biển đề rẽ vào Yên Tử thì bảo tôi ngay, kẻo lại trượt mất ! »
Anh La nhìn đăm đăm bên đường, chóng hết cả mắt mũi.
Mươi mười lăm phút sau, đùng một cái, bác tài phanh cháy xe ! Đằng sau một chiếc xe tải khổng lồ lao ập đến cùng hồi còi hơi cháy màng nhĩ. Mấy người đi xe máy hoảng loạn nép vào bờ sau mấy chiếc công nông xình xịch thả khói rông… Hú vía, không ai bị tai nạn, và chiếc xe chở Anh La cố lùi lại nửa mét, loay hoay quặt rẽ đường vào quê thiền Yên Tử… Lúc này Anh La mới thấy ra cái biển nhỏ bé bụi mờ chỉ rẽ Yên Tử đứng thập thò ở đúng ngã rẽ.
—-
Cái biển báo này là biển dành cho người đi bộ, dành cho xe đã dừng. Cái biển này được nghĩ ra và làm ra bởi người đi bộ, cùng lắm là đi xe thồ. Chức năng của nó là để định danh.
Khi bạn chạy xe với tốc độ 50 km/giờ, 80 km/giờ, hay 100 km/giờ, chỗ bạn đã đến cũng là chỗ đã qua về mặt thông tin. Cái thông tin duy nhất, chết đứng ở điểm đã phải đến, đó là một cạm bẫy để hoặc bạn trượt nó, hoặc bạn gây tai nạn cho người khác và cho chính mình.
Bạn ngồi trong xe, về mặt tương đối, bạn không chuyển động, mà con đường trước mặt đang chuyển động ngược chiều về phía bạn. Bạn phải có thông tin sống còn của những gì sắp phải xảy ra.
Bạn nhìn thấy các xe cộ trước mặt, xuôi chiều, hoặc ngược chiều, hoặc trong kính chiếu hậu, ở xa, ở gần, đó là những thông tin phải xử lý.
Và các biển thông tin cảnh báo thì cũng đúng như vậy ! Chúng phải lần lượt được trôi ngược lại trước mắt bạn ! Bạn phải được báo trước thật rõ rằng 10 km nữa sẽ rẽ phải để vào đường đi Yên Tử, vì đó là một điểm đến quan trọng về giao thông. Rồi báo trước ở 5 km, ở 2 km, 1km, 500m, 200m… rồi biển báo phải bắt bạn rẽ đường nhánh phụ tách ra để đi vào đường đi Yên Tử, với các biển hạn chế tốc độ bắt buộc giảm dần theo 50km/giờ, 30km/giờ, 10 km/giờ… Rút cục bạn từ tốn rẽ vào đường đi Yên Tử, rõ ràng, an toàn, thảnh thơi, không phiền nhiễu ai trên đường trục chính.
Đó, đời sống hôm nay trong tốc độ đòi hỏi bắt buộc phải có hệ thống cảnh báo thông tin giao thông và xử lý giao thông rành mạch, chính xác, tiện lợi, an toàn, bài bản. Không thể lôm nhôm chết người được nữa.
Câu chuyện thông tin cảnh báo giao thông mách cho bạn toàn bộ các quy trình của đời sống hiện đại trong tốc độ.
Các lĩnh vực của đời sống hiện đại đòi hỏi việc thiết kế và vận hành các quá trình cảnh báo thông tin và các quy trình vận hành đi cùng thật minh bạch và bài bản. Có như thế, những công việc dù có phức tạp đến đâu cũng sẽ có lối ra, cũng có thể quản trị được.
—-
Đường vào càng gần núi Yên Tử càng đẹp, càng thanh, càng thiền.
Anh La kể chuyện đồng Euro với bác tài cho vui vẻ trở lại.
Các nước gia nhập đồng Euro đã từng tiến hành đổi tiền rất êm dịu. Họ có quá trình thông tin giáo dục rộng khắp trước đó về đồng Euro, từ trong trường học trẻ em đến ngoài xã hội. Các hình đồng tiền tương lai được in khắp nơi, trên cả các đồ chơi.
Khi bắt đầu lưu hành Euro, đồng tiền bản địa được lưu hành một thời gian dài nhiều tháng song song với đồng Euro : người mua hàng bỏ tiền bản địa ra mua, người bán trả lại tiền thừa bằng Euro. Tiền lương và thanh toán giữa các cơ sở kinh doanh chuyển sang Euro. Tiền trong tài khoản của bất kì ai được chuyển sang Euro. Tất cả các phiếu thanh toán in hai cột trong nhiều năm trời: giá tiền Euro và giá tiền bản địa, để ai cũng kiểm tra được. Và nếu bạn quên, chót cất tiền bản địa kĩ quá ở đâu, thì trong vòng 10 năm bạn vẫn đem chúng ra nhà băng trung tâm để đổi lấy về được đồng Euro…
- « Ấy để tôi về nhà xem lại, hình như xưa có anh bạn cũ cho tôi mấy trăm Phrăng Pháp, khi nào Anh La đi công cán xem có còn đổi được cho tôi sang Euro không nhé…
Mà khỉ… tìm đâu ra chúng được nữa nhỉ, tôi chuyển nhà đã hai lần rồi, mà cũng mươi lăm năm rồi còn gì… »./.
Bến cuối (V)
-”Ôi lúc nãy bác ở đâu vậy? Em đi tìm bác suốt mà không thấy.”
Nhìn ra, Cụ Hinh thấy lại cô soát vé tươi rói, nhẹ cả lòng.
-”Nào ta cùng xuống nhé. Bến cuối đến nơi rồi ạ.”
Bến cuối
Tàu vào bến cuối, đỗ lại. Hành khách hối hả xuống sân ga.
Ông soát viên đi kiểm tra các toa tàu. Chợt thấy Cụ Hinh ngủ quên, ông này ghé tai nhắc Cụ Hinh dậy.
- “Xin lỗi quý ông… Cụ Hinh dụi mắt…. Tôi suýt nhầm rằng đây đã là bến cuối của đường đời.
Nên cứ yên chí như không…”
Sai Đúng và Riêng Tư
Có người bạn hỏi Cụ Hinh, Sai Đúng ăn nhằm thế nào với Riêng Tư.
Cụ Hinh phải cảm ơn câu hỏi này của bạn.
Chuyện Sai Đúng là chuyện tha hồ tranh luận cởi mở. Nhưng chuyện Riêng Tư của con người thì lại là chuyện thiêng liêng.
Làm sao để phân biệt được hai cái này? Chuyện này vừa khó, mà vừa dễ.
Với người chưa được học nhiều, thì đành phải mở mang thêm hiểu biết.
Với người đã được học nhiều, đây là câu chuyện lựa chọn văn hóa.
Bạn bè,
CH
Hoa tuyết nắng chang
Mèo Abricot hộc tốc chạy vào nhà, vừa thở hổn hển, vừa mách Cụ Hinh.
- Ngoài sân nắng chang chang, mà hoa tuyết lặng lẽ rụng trắng thềm, phủ khắp mặt nước Cụ Hinh à.
Đoạn vểnh đuôi, ngoái đầu, dẫn bằng được Cụ Hinh ra sân.
—-
Quả thật, hoa tuyết trắng của Abricot đang nhẹ bâng phủ khắp không gian êm đềm, trong nắng xuân ấm nóng rực rỡ.
Cụ Hinh thì thường gọi chúng là hoa Anh Đào tháng Tư.
Hợp tác
Nói điều này,
dễ nhất.Học điều này,
khó nhất.Lòng tốt,
không đủ.Dũng mãnh,
không xong.…
Cây đàn, chơi thế nào đây, trong một dàn nhạc sống?
Cầu thủ, xử bóng ra sao, trong một trận đỉnh cao?
Trái Đất, nhủ khuyên gì nhà du hành sắp thả bước chập chững đầu tiên xuống Chị Hằng quen lạ?
…
Cái này,
năng lực siêu nhiên.Để sống còn,
yên vui,
tiến hóa.Cái này,
tài năng xuất chúng.Vọng mỗi người,
một ngày đốn ngộ,
ra được khỏi mình.Học đi, hợp tác.
Cụ Hinh
Làm hay, làm dở
Anh La tiếp trà Cụ Hinh.
- “Cụ Hinh à, có người cứ làm được vài việc hay, lại tự thưởng cho mình làm một việc dở. Là sao?”
- “Anh La ạ, hãy khuyên người đó chẳng thà khỏi làm gì.”
Riêng tư là thiêng liêng
Nếu lần đầu tiên bạn đi học tại một trường đại học ở Balê, hẳn bạn sẽ có nhiều bỡ ngỡ. Cả năm trời, không ai biết điểm các bài kiểm tra của bạn cả, trừ vài giáo viên trực tiếp liên quan. Và ngược lại, bạn cũng chẳng hề biết điểm của các bạn học khác. Không có biểu dương học sinh này, hay chê bai học sinh kia sồn sồn trong lớp học.
Kì lạ hơn, một số bài tập được giao về nhà để làm trong kì nghỉ. Hết kì nghỉ, bạn nộp bài, và được chấm điểm. Mà hầu như cũng chẳng ai hỏi nhờ ai làm bài hộ cả.
Bạn đá bóng trong một công viên nhỏ, chẳng may quả bóng rơi vào vườn nhà ai cạnh đó. Bạn bấm chuông, không ai ra cả. Bạn không bao giờ tự trèo vào vườn đó để lấy lại quả bóng.
Rồi bạn đi làm. Chẳng ai biết lương của bạn là bao nhiêu, ngoài phòng tài chính, và có thể là ông chủ của hãng nhỏ. Và bạn cũng chẳng biết lương của ai khác. Phải xem báo nghe đài thống kê, hay qua nơi tư vấn công việc, để rồi ước đoán xem lương của mình như vậy đã hợp lý với khung lương chung chưa, để mà mặc cả.
Bạn ra tòa thị chính làm giấy tờ. Tờ cảnh báo lớn treo trên tường nhắc nhở mọi người : « dù có ai mặc đồ cảnh sát đến bấm chuông nhà bạn, chớ có mở cửa ». Nếu bạn là thủ phạm nguy hiểm, người ta khắc có công lệnh và phương tiện mở cửa nhà bạn, khỏi lo hộ !
Rồi bạn lập gia đình. Thư của nửa bên kia của bạn nằm trong thùng thư, bạn không có quyền bóc xem đâu nhé. Và dĩ nhiên không ai có quyền bóc thư gửi cho bạn, ngoài chính bạn.
—-
Riêng tư là thiêng liêng. Không có riêng tư, con người chỉ là tôi tớ của đám đông, của bạo quyền.
Sở hữu chỉ là một phần của sự riêng tư này, và do vậy sở hữu hợp pháp cũng thiêng liêng. Không có văn hóa này, người ta không hiểu giá trị làm người, và người ta ngông nghênh xúc phạm riêng tư, cuối cùng đời sống trở nên hỗn loạn.
Một khi cái riêng tư trở nên thiêng liêng, cá nhân công dân ra đời, và tiếp đó, cái cộng đồng, public, cũng được trở thành một riêng tư đặc thù.
Và mọi tài sản đều thành thiêng liêng, bất kể của riêng hay của công, vật chất hay tinh thần.
Nếu bạn đâm ôtô vào một cột đèn công cộng, bạn phải đền bù cho cái tài sản cột đèn đó bị hư hại. Việc đền bù văn minh hôm nay thường được thực hiện thông qua các giao dịch của các hãng bảo hiểm mà bạn tham gia, và trong trường hợp sử dụng ôtô thì bảo hiểm tối thiểu là bắt buộc. Và cái thùng rác công cộng cũng vậy, là thiêng liêng, ai táy máy chúng sẽ phải bị trả giá đắt.
Và bạn sẽ thấy, mọi lĩnh vực đều trở thành thiêng liêng, vì nó có chủ quyền của nó.
Cái nền tảng riêng tư thiêng liêng này đưa đến sự tôn trọng lẫn nhau bắt buộc giữa các cá nhân cùng các tổ chức xã hội. Sự tôn trọng này đơn giản là được luật pháp bảo đảm, và trên đó nữa, đã thành ra lẽ sống của các thành viên của xã hội văn minh.
—-
Sự riêng tư là thiêng liêng, chính vì vậy nó không được làm thua thiệt sự riêng tư của các cá nhân khác, cùng của cộng đồng.
Trên cái nền tảng riêng tư thiêng liêng này, người ta phải xây dựng nên tòa lâu đài thiết chế để gìn giữ bảo hành và phát triển được chính sự thiêng liêng đó, đó là công việc điều hòa các lợi ích của các cá nhân và của toàn bộ cộng đồng, về vật chất và về tinh thần.
Cái đó gọi là nhà nước.
Nhà nước là một thiết chế được thiết kế và được duy hành để các công dân thực hiện được đời sống thiêng liêng của mình. Vì lẽ đời sống luôn vận động phát triển, nhà nước cũng phải được tiến hóa theo cùng. Nhà nước được dựng nên một cách có ý thức thì không phải là một thứ từ trên trời rơi xuống. Nó là một công cụ được bồi đắp nên của chính các cá nhân thành viên cộng đồng.
Công cụ nhà nước làm được những công việc mà mỗi cá nhân loay hoay không xong được.
Xây dựng một tháp nước sạch cho một cụm làng dân cư, cái đó vì sự riêng tư của mỗi cá nhân, và vượt lên trên sự loay hoay của mỗi cá nhân. Các công trình của cộng đồng, quốc gia có ý nghĩa tương tự như thế, trong cơ man các lĩnh vực của đời sống vật chất và tinh thần.
Chưa hết.
Một nhà máy điện nguyên tử gặp nạn có thể làm cho cư dân nhiều quốc gia cùng lâm nguy.
Một dòng sông có thể là nguồn sống của nhiều đất nước.
Một hành lang bay buộc phải đi qua vùng trời nhiều lãnh thổ, sử dụng nhiều dịch vụ quốc tế.
Một đường hàng hải phải xuyên qua các vùng biển thế giới.
Một bác sĩ đã có thể phải phẫu thuật trực tiếp cho một bệnh nhân… ở nửa bên kia trái đất, thông qua hệ thống máy móc kết nối với đường truyền viễn thông.
… Và như thế hôm nay con người đã phải sẵn sàng chung tay bắt đầu cho những công việc nền tảng của một nhà nước thế giới đang thầm lặng thai nghén.
Tất cả phải đóng trụ trên một nền tảng : riêng tư là thiêng liêng.
Chay
Anh La mời trà Cụ Hinh.
- “Cụ Hinh à, sao nhiều người rất chăm làm, nhưng lại lười nghĩ?”
- ” Đấy là cách tốt nhất để khỏi phải nghĩ.”
- “Thế những ai chăm nghĩ chay thì sao?”
- “Cách nghĩ vô đích đó cũng là một thứ lười nghĩ nốt.”
Tênh tang
Nắng choàng rực rỡ,
Trời biếc mênh mang,
Mây hờ quên lãng
Buồn vui cuối trời.
|- H2M 1103 -|
Làm gì với pin đã qua sử dụng ? (III)
Tác giả : uyen
CỤ HINH lại mâu thuẫn rồi, pin độc hại như vậy lỡ nó rò rỉ, chảy nước, bể ra thì nguy hiểm biết chừng nào vậy mà biểu người ta cất đầu giường, hay là gom pin đã qua sử dụng đem đến sở tài nguyên môi trường để nhờ họ cất giữ giùm, nghề của họ mà nên họ biết cách cách ly để đảm bản an toàn cho sinh mệnh của họ và của người dân.
Có chí thì nên. Bạn không lo thiếu sáng kiến, miễn là đừng dừng ở chấp vặt.
Bạn có thể dùng tạm lọ thủy tinh lớn có nắp vặn, cho pin đã qua sử dụng vào đó và vặn nắp lại. Để nơi khô ráo, cách xa nguồn nhiệt.
Tiếp đến là vận động việc gom và xử lý pin ở mức cộng đồng.
Nếu “sở tài nguyên” gì đó chấp nhận việc gom pin thì tốt quá, nhưng không dừng xuề xòa ở đó. Cộng đồng phải áp lực được để làm cho Sở tài nguyên phải trình bày được quy trình làm việc thu gom và xử lý pin tiếp đó ra sao, có sạch sẽ và hiệu quả không, làm sao để kiểm tra kiểm soát được.
Tiến xa hơn, xã hội rồi sẽ phải hình thành các tổ chức kiểm tra về môi trường có tính độc lập với chính quyền, trong đó có sự tham gia của người dân cũng như của các chuyên gia.
Kiểm soát và gìn giữ môi trường trong phạm vi rộng sẽ là một trụ cột thuộc loại quan trọng nhất của toàn bộ đời sống vật chất và tinh thần của con người trong kỉ nguyên công nghệ hóa, thương mại hóa này. Không có kiểm soát, con người nâng tính vụ lợi trước mắt thành hệ tư tưởng.
Môi trường trong nghĩa rộng là toàn bộ hoàn cảnh mà đời sống của mỗi cá nhân và cộng đồng được “nhúng” vào trong đó, kể cả về đời sống tinh thần. Rồi cái loa phường sẽ không thể cứ bi bô mãi ở nơi công cộng được.
Và bản thân nền chính trị rồi sẽ đến lúc phải chịu sự kiểm soát của lĩnh vực quản trị môi trường.
Làm gì với pin đã qua sử dụng ? (II)
cf sua nói:
Tháng Ba 24, 2011cuối cùng thì với pin đã qua sử dụng thì cá nhân mình có thể làm gì hở cụ?
Cá nhân Cf Sua làm gì bây giờ?
Cf Sua ra ứng cử Quốc hội đi, và ráo riết trên vấn đề môi trường.
Vận động chương trình tranh cử “5 năm chiến lược quốc gia gom và xử lý pin đã qua sử dụng”!
Sẽ là một tiếng nói đáng kể cho xã hội.
Còn lại thì mỗi nhà chịu khó tạm có một thùng giấy nhỏ, cứ cất pin đã dùng vào đó, không vứt vội đi đâu. Đồng thời vận động người dân, xã hội cùng chính quyền ra tay việc này.
Cụ Hinh
Đau buồn, hy vọng cùng người Nhật ( III)
Xã hội dân sự và con người Nhật bản thật đáng khâm phục trong ba thảm họa cùng ập đến : động đất, sóng thần, lò điện hạt nhân.
Còn một điều có thể đáng phải cải thiện hơn, đó là xu hướng đánh giá thấp đi các rủi ro của chính quyền. Truyền thông tuy rằng có tự chế, nhưng ngấp nghé ở mức tuyên truyền.
Các cảnh báo về mức độ an toàn hạt nhân ở Âu-Mỹ về các lò điện gặp sự cố ở Nhật bản luôn cao hơn sự đánh giá của chính quyền sở tại, và rút cục chính quyền sở tại phải nâng cấp cảnh báo theo, nhưng chậm chạp, thụ động, gây khó khăn và nguy hại cho điều phối chung.
Cụ Hinh cho rằng về lâu dài người dân và xã hội cần được rèn luyện bền bỉ, để rồi họ phải có được bản lĩnh trước biển thông tin tự do, và đó chính là bản lĩnh phải có trong đời sống hiện đại này.

Phản hồi gần đây