RSS Feed

Tag Archives: nuocdenchan

Voodoo

Tự nhiên, bất nhiên

Thỉnh thoảng chàng mèo Abricot bỗng nhiên chạy bán sống bán chết từ khu vườn về góc sân nơi Cụ Hinh đang thưởng trà. Lại chuyện bị anh chị mèo hoang nào bắt nạt đây mà.

Abricot sống từ nhỏ với Cụ Hinh, quen với qui tắc ứng xử sinh sống cùng Cụ Hinh, và không chịu được quy tắc ứng xử nơi đồng loại hoang dã.

Cụ Hinh vuốt má Abricot.

-“Anh cũng phải tập sống thế nào khác nữa, đâu chỉ sống với ta? Mà ngộ nhỡ ta ra đi trước anh, thì rồi anh sống làm sao, với ai?”

Abricot ngước mắt long lanh, dụi bên gáy vào tay Cụ Hinh, chẳng nói gì.

Người ganh

Posted on

Mình đà dốt thế,

Vẫn còn người ganh!

Mai đà dốt nữa,

Người ganh cách gì?

|- HHM 1202 -|

Gia Cát Lượng dò nước đến chân

Ông Gia Cát Lượng để dành được ít tiền cắt thuốc, lại viễn du một chuyến.

Không đi Kỳ Sơn, mà qua Nuocdenchan thăm Cụ Hinh.

—-

Cụ Hinh đãi ông Lượng thật đơn giản : con mực nướng, và chai rượu vang đỏ Pháp Quốc.

Lúc nâng cốc, Cụ Hinh hỏi.

-” Ông Lượng thấy thời xưa với thời nay, có khác nhau gì nhiều không?”

-” Có chứ Cụ Hinh!

Xưa tôi mê mấy thứ rượu vùng Xuyên, nay thì cái vang đỏ Pháp Quốc này nó chinh phục mình.

Xưa quý nhau thì tặng nhau nàng hầu, nay thì ông Tổng thống tiềm năng của Pháp Quốc bị còng vì bị nghi là lả lơi quá hạn với cô hầu phòng Sở Phi Tân.”

Ông Lượng thế mà răng còn tốt, vẫn nhấm nháp được cái râu mực.

Đoạn ông Lượng hỏi.

-“Cụ Hinh à, chỗ thân tình tôi cứ hỏi nhé.

Trung Hoa giờ đang thịnh khí. Cụ Hinh không phải người Hoa. Cụ Hinh cảm thấy ra sao?”

-“Tôi nghĩ thịnh suy là chuyện thường tình.

Trung Hoa thịnh, thì tốt cho Trung Hoa.

Nhưng khi một thực thể nạp năng lượng vào mình, nó nạp cả cơ, và cả nguy cho mình.”

-“Cụ Hinh nói xa quá.

Tôi muốn hỏi là các nước bé hơn chung quanh Trung Hoa có xôn xao lo lắng gì không?”

-“Thế này ông Lượng à.

Nếu Trung Hoa là nước duy nhất trong thiên hạ, thì chả có nước nào khác để còn lo chuyện nước Trung Hoa.

Bằng không thì có các nước nằm trong cái quần thể tôi gọi là “Không Trung Hoa”.

Nếu các nước này không hiểu ra lẽ đó, thì họ sẽ dần dà gia nhập cái quĩ đạo Trung Hoa.

Nếu các nước này hiểu ra lẽ đó, thì họ khắc sẽ củng cố cái quần thể “Không Trung Hoa” đó.”

-“Vậy Cụ Hinh thấy vấn đề chính không phải là từ phía Trung Hoa?”

-“Không.

Vấn đề chủ yếu không phải là từ phía Trung Hoa, mà chính là từ phía quần thể các nước “Không Trung Hoa”, họ muốn gì, và sẽ làm gì với nhau.”

Ông Lượng xin cái tăm để gỡ cái râu mực trong kẽ răng.

-” Cảm ơn Cụ Hinh đã san sẻ suy tư.

Mà có lẽ như thế Cụ Hinh à.

Nếu người ta biết cân thế và lực, thì thiên hạ phải yên thôi.

Tôi đi chơi Cụ Hinh chuyến này về, thấy cũng an lòng.”

Lạc tư

Nếu bạn chui vào một buồng lặn bằng kính trong chịu lực, rồi hạ buồng lặn xuống đại dương, cái gì sẽ xảy ra?

Cả một cuộc sống phía dưới đại dương được hiện ra ngay trong tầm tay của bạn : rong tảo nô đùa bên trái, cá mập há miệng gặm trượt cánh tay bạn bên phải… Gần nhau trong tấc gang, mà là hai thế giới khác biệt khủng khiếp.

Nhưng nếu bạn chỉ là tay du lịch ngây thơ, bạn sẽ lý sự tất cả những sự thể bên ngoài dưới đại dương quanh buồng lặn chỉ như là những thứ đồ chơi trong góc nhà của bạn mà thôi, bạn biết tỏng chúng từ muôn thuở rồi. Bạn sẽ to mồm lý sự, giảng giải, phê phán lũ cá lờ đờ bên ngoài kia không biết làm những gì như bạn biết, tỉ như ngả lưng đánh một giấc, hay thò vây ngoáy lấy ráy tai…

Các nền văn minh cũng vậy, do lịch sử phát triển đặc thù và biệt lập trước đây của mình, chúng có những quy trình nội tại rất khác biệt nhau, với những khoảng cách nhiều khi vượt xa sự quan sát thô sơ thoạt đầu.

Vậy thay vì hăm hở kiêu căng đứng ở bên này của hiểu biết và thói quen, mà nhận định ngô nghênh, ta chấp nhận sự hạn chế lịch sử của riêng mình, và mở lòng đón nhận học hỏi những thành quả tiến hóa của các nền văn minh quanh ta. Để khỏi bị trở thành một thứ phát ngôn viên ngơ ngẩn mà không hay.

Ngộ ra được một cái gì vốn không nằm sẵn nguyên xi trong cái thế giới thói quen của mình, cái đó mới là đáng kể về tư duy, để mà tiến hóa./.

Tia Sáng, bee.net

Cảnh báo, và cảnh báo giao thông



Bài đã đăng trên Tienphong.

Ở đây là bản đầy đủ.

 

Bác tài dặn đi dặn lại Anh La.

«Anh nhìn kĩ cho tôi bên phải nhé, có cái biển đề rẽ vào Yên Tử thì bảo tôi ngay, kẻo lại trượt mất ! »

Anh La nhìn đăm đăm bên đường, chóng hết cả mắt mũi.

Mươi mười lăm phút sau, đùng một cái, bác tài phanh cháy xe ! Đằng sau một chiếc xe tải khổng lồ lao ập đến cùng hồi còi hơi cháy màng nhĩ. Mấy người đi xe máy hoảng loạn nép vào bờ sau mấy chiếc công nông xình xịch thả khói rông… Hú vía, không ai bị tai nạn, và chiếc xe chở Anh La cố lùi lại nửa mét, loay hoay quặt rẽ đường vào quê thiền Yên Tử… Lúc này Anh La mới thấy ra cái biển nhỏ bé bụi mờ chỉ rẽ Yên Tử đứng thập thò ở đúng ngã rẽ.

—-

Cái biển báo này là biển dành cho người đi bộ, dành cho xe đã dừng. Cái biển này được nghĩ ra và làm ra bởi người đi bộ, cùng lắm là đi xe thồ. Chức năng của nó là để định danh.

Khi bạn chạy xe với tốc độ 50 km/giờ, 80 km/giờ, hay 100 km/giờ, chỗ bạn đã đến cũng là chỗ đã qua về mặt thông tin. Cái thông tin duy nhất, chết đứng ở điểm đã phải đến, đó là một cạm bẫy để hoặc bạn trượt nó, hoặc bạn gây tai nạn cho người khác và cho chính mình.

Bạn ngồi trong xe, về mặt tương đối, bạn không chuyển động, mà con đường trước mặt đang chuyển động ngược chiều về phía bạn. Bạn phải có thông tin sống còn của những gì sắp phải xảy ra.

Bạn nhìn thấy các xe cộ trước mặt, xuôi chiều, hoặc ngược chiều, hoặc trong kính chiếu hậu, ở xa, ở gần, đó là những thông tin phải xử lý.

Và các biển thông tin cảnh báo thì cũng đúng như vậy ! Chúng phải lần lượt được trôi ngược lại trước mắt bạn ! Bạn phải được báo trước thật rõ rằng 10 km nữa sẽ rẽ phải để vào đường đi Yên Tử, vì đó là một điểm đến quan trọng về giao thông. Rồi báo trước ở 5 km, ở 2 km, 1km, 500m, 200m… rồi biển báo phải bắt bạn rẽ đường nhánh phụ tách ra để đi vào đường đi Yên Tử, với các biển hạn chế tốc độ bắt buộc giảm dần theo 50km/giờ, 30km/giờ, 10 km/giờ… Rút cục bạn từ tốn rẽ vào đường đi Yên Tử, rõ ràng, an toàn, thảnh thơi, không phiền nhiễu ai trên đường trục chính.

Đó, đời sống hôm nay trong tốc độ đòi hỏi bắt buộc phải có hệ thống cảnh báo thông tin giao thông và xử lý giao thông rành mạch, chính xác, tiện lợi, an toàn, bài bản. Không thể lôm nhôm chết người được nữa.

Câu chuyện thông tin cảnh báo giao thông mách cho bạn toàn bộ các quy trình của đời sống hiện đại trong tốc độ.

Các lĩnh vực của đời sống hiện đại đòi hỏi việc thiết kế và vận hành các quá trình cảnh báo thông tin và các quy trình vận hành đi cùng thật minh bạch và bài bản. Có như thế, những công việc dù có phức tạp đến đâu cũng sẽ có lối ra, cũng có thể quản trị được.

Đường vào càng gần núi Yên Tử càng đẹp, càng thanh, càng thiền.

Anh La kể chuyện đồng Euro với bác tài cho vui vẻ trở lại.

Các nước gia nhập đồng Euro đã từng tiến hành đổi tiền rất êm dịu. Họ có quá trình thông tin giáo dục rộng khắp trước đó về đồng Euro, từ trong trường học trẻ em đến ngoài xã hội. Các hình đồng tiền tương lai được in khắp nơi, trên cả các đồ chơi.

Khi bắt đầu lưu hành Euro, đồng tiền bản địa được lưu hành một thời gian dài nhiều tháng song song với đồng Euro : người mua hàng bỏ tiền bản địa ra mua, người bán trả lại tiền thừa bằng Euro. Tiền lương và thanh toán giữa các cơ sở kinh doanh chuyển sang Euro. Tiền trong tài khoản của bất kì ai được chuyển sang Euro. Tất cả các phiếu thanh toán in hai cột trong nhiều năm trời: giá tiền Euro và giá tiền bản địa, để ai cũng kiểm tra được. Và nếu bạn quên, trót cất tiền bản địa kĩ quá ở đâu, thì trong vòng 10 năm bạn vẫn đem chúng ra nhà băng trung tâm để đổi lấy về được đồng Euro…

« Ấy để tôi về nhà xem lại, hình như xưa có anh bạn cũ cho tôi mấy trăm Phrăng Pháp, khi nào Anh La đi công cán xem có còn đổi được cho tôi sang Euro không nhé…

Mà khỉ… tìm đâu ra chúng được nữa nhỉ, tôi chuyển nhà đã hai lần rồi, mà cũng mươi lăm năm rồi còn gì… ».

Bến cuối (V)

-“Ôi lúc nãy bác ở đâu vậy? Em đi tìm bác suốt mà không thấy.”

Nhìn ra, Cụ Hinh thấy lại cô soát vé tươi rói, nhẹ cả lòng.

-“Nào ta cùng xuống nhé. Bến cuối đến nơi rồi ạ.”

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 96 other followers