Dòng thông tin RSS

Lưu trữ theo thẻ: nuocdenchan

Đau buồn, hy vọng cùng người Nhật ( III)

Xã hội dân sự và con người Nhật bản thật đáng khâm phục trong ba thảm họa cùng ập đến : động đất, sóng thần, lò điện hạt nhân.

Còn một điều có thể đáng phải cải thiện hơn, đó là xu hướng đánh giá thấp đi các rủi ro của chính quyền. Truyền thông tuy rằng có tự chế, nhưng ngấp nghé ở mức tuyên truyền.

Các cảnh báo về mức độ an toàn hạt nhân ở Âu-Mỹ về các lò điện gặp sự cố ở Nhật bản luôn cao hơn sự đánh giá của chính quyền sở tại, và rút cục chính quyền sở tại phải nâng cấp cảnh báo theo, nhưng chậm chạp, thụ động, gây khó khăn và nguy hại cho điều phối chung.

Cụ Hinh cho rằng về lâu dài người dân và xã hội cần được rèn luyện bền bỉ, để rồi họ phải có được bản lĩnh trước biển thông tin tự do, và đó chính là bản lĩnh phải có trong đời sống hiện đại này.

Ngủ yên trong cánh diều…

Mơ màng nàng Ảo ảnh,
Ngủ yên trong cánh diều…

Này, ngọn gió tình yêu,
Kẻo làm diều cất cánh.

|- H2M 1103 -|

Đau buồn, hy vọng cùng người Nhật

Thảm họa động đất, sóng thần, lò điện hạt nhân ở Nhật bản thật khủng khiếp. Người Nhật phải chịu đựng quá nhiều thiên tai ngoài sức tưởng tượng.

Giờ phút này chúng ta chỉ biết chia sẻ, và hy vọng rồi tai qua nạn khỏi, người Nhật dựng lại được đời sống yên vui.

Để tồn tại được, đứng lên được, người Nhật đã phải dựng được cho chính mình cả một nền văn minh thông minh, kỉ luật, tổ chức, ý chí, kiên cường.

—-

Nay người Việt đã chuẩn bị được sự thông minh đến đâu, kỉ luật đến đâu, tổ chức đến đâu, ý chí đến đâu, kiên cường đến đâu, mà đã nhăm nhăm mua lò điện hạt nhân về kê ở quê nhà?

Cái này, Cụ Hinh không hiểu.

Hồ Trả Gươm

Sáng chủ nhật Anh La mời càfê Cụ Hinh.

Cụ Hinh thì vẫn loay hoay với đống báo.

- “Anh La này, sao đã có quyết tâm, lại có đầu tư, lại được dân chúng hồ hởi ngóng xem, mà người ta thua chưa bắt được bác Rùa già nhỉ?”

- “Cụ Hinh ạ, hay là cứ theo truyền thuyết, vua tôi làm lễ, ăn mặc chỉnh tề, cưỡi thuyền, đem gươm báu trả lại, thì chắc Rùa tự lên tháp nhận lại gươm chăng?”

An ủi

Chiều chủ nhật đẹp trời Cụ Hinh mời Anh La ra phố thưởng càfê.

Trong các thú vui ngồi ở hàng càfê, xem lướt sấp báo và ngắm người xem báo trong hương càfê thật có vị đặc biệt.

Khi Cụ Hinh vui vẻ định trả tiền chiêu đãi thì … không còn thấy đâu cái ví nhỏ của mình! Lục tất cả các túi quần, túi áo, mỗi túi mười lần, chịu… May mà cô bán hàng tươi tắn rất kiên nhẫn với nụ cười cùng lúm đồng tiền của mình, và Anh La cuối cùng thì xì tiền trả hộ.

Ra khỏi cửa hàng, Cụ Hinh tự bực mình lắm. Anh La rủ Cụ Hinh vào Thảo Cầm Viên dạo bộ cho thư thái. Cụ Hinh lượn trong công viên, mà nào có thấy gì xung quanh.

Chợt Anh La kéo Cụ Hinh vào trước cửa khu nuôi cá sấu.

Năm con cá sấu to nhỏ nằm xếp hàng ngang quay đầu vào đúng chỗ Cụ Hinh đứng.

-”Cụ Hinh thấy chưa, chúng bạn này đều đang chảy nước mắt ròng ròng.
Cụ được an ủi đến thế còn mong gì nữa!”

Tự nhiên Cụ Hinh quên tịt chuyện của mình, chỉ mong an ủi lại các bạn sấu.

Phương án A B C

Posted on


Bài trên Tia Sáng

Phòng “Những vấn đề nữ quyền” của Viện Trừu tượng học mở hội thảo. Ông Tình tuy đã vào tuổi về hưu, song vẫn được lưu lại đảm nhiệm chức trưởng phòng này, do chưa tìm ra phương án kế nhiệm. Trong số đại biểu tham dự hội thảo có ông Đô Viện trưởng, và Anh La mới làm “cố vấn khoa học của phòng”.

Đề tài hội thảo lần này hơi dài, nguyên văn là “Tìm hiểu và ứng dụng bộ ba khái niệm lãnh đạo, quản lý và làm chủ trong lĩnh vực nữ quyền”. Các khán thính giả nam giới đặc biệt đông, ai cũng hy vọng hiểu ra phái yếu, người thì mong để sẽ chế ngự được họ, kẻ thì chỉ cốt học ra cách để phòng thân.

Kế hoạch cho ngày đầu tiên hôm nay sẽ dành cho các tham luận để tìm hiểu bộ ba khái niệm này trong lĩnh vực nữ quyền.

Theo giới thiệu của ông Tình trưởng phòng, thì việc phân biệt ba khái niệm này trong mối liên hệ hữu cơ của nhau là tưởng dễ mà không. Đây là cái tam giác mời gọi tất cả các anh chị em góp sức để nhận thức rõ ràng được chúng. Ông Tình nhận xét rằng ông đã đọc mờ mắt các bản tham luận được gửi đến, nhưng bản thân ông vẫn thấy vấn đề còn rất lung linh. Rất bất ngờ, ông Tình mời Anh La lên phát biểu đầu tiên để “tạo không khí” cho các anh chị em.

Anh La ngẩng cao đầu bước lên diễn đàn, tự nhắc nhở mình nhớ không được đưa lên tay gãi đầu, kẻo mà hỏng việc, lại phụ lòng ông Tình.

- “Thưa các anh chị,

Nghiên cứu thì có thể xuất phát từ các tiền đề giả thiết khác nhau. Ta có thể chấp nhận cái tiền đề này, và sẽ xem xét các hệ quả của nó. Tiền đề là ba khái niệm này không bị lẫn lộn hay quy giản về nhau, nhưng lại ước chế và ràng buộc lẫn nhau.

Ta kí hiệu lãnh đạo là LĐ, quản lý là QL, làm chủ là LC.

LĐ lãnh đạo, vậy thì QL bị lãnh đạo, LC bị lãnh đạo. Tương tự, QL quản lý, vậy LĐ bị quản lý, LC bị quản lý. Cũng vậy ta có LC làm chủ, nên LĐ bị làm chủ, QL bị làm chủ.

Do đó : LĐ bị quản lý, bị làm chủ. QL bị lãnh đạo, bị làm chủ. LC bị lãnh đạo, bị quản lý.
Vì LĐ bị QL, mà QL lại bị LĐ, vậy LĐ bị LĐ. Tương tự QL bị QL, LC bị LC.

Các anh chị thấy đó, vấn đề khá phức hợp, và đây là những chỗ chốt của vấn đề. Bây giờ mời các anh chị đi sâu làm rõ hơn các cấu trúc này.

Xin cảm ơn trước các anh chị!”

—-

Hội trường im ắng rụt rè hơi lâu.

Ông Tình đầy kinh nghiệm đã vui vẻ đứng lên.

“Xin mời các anh chị em sang giải lao bên sảnh lớn. Bên đó càfê, trà nóng và bánh kẹo đã sẵn sàng cho quí vị. Đừng quên thảo luận khoa học ở hành lang không kém quan trọng đâu nhé!”.

Cả hội trường vui vẻ.

Ra đến hành lang, ông Tình rủ rỉ với ông Đô “cái này tôi đã nhìn trước phương án B ạ”.

Ông Đô mỉm cười “sau giải lao, nếu anh chị em chưa sôi nổi thảo luận được, thì phương án C là thế này, ta chuyển sang luôn phần thảo luận ứng dụng bộ ba khái niệm lãnh đạo, quản lý và làm chủ trong lĩnh vực nữ quyền. Môn ứng dụng thì anh chị em ta giỏi lắm”.

Tiến hóa

Posted on

Anh La chuyện với Cụ Hinh nhân lúc thưởng trà.

-”Lúc nào mình cũng phải gắng tiến hóa, có mệt lắm thay?”

- “Cái đó cũng tùy ý mỗi người thôi.

Với ta hôm nay, nếu không tự gắng tiến hóa mỗi ngày, thì ta sẽ chán chính bản thân mình mất.”

Phạt, và trả tiền phạt

Posted on


Bài trên Tiền Phong

Anh Nhu dắt chiếc xe máy ra tận cổng trao cho Anh La mượn, dặn dò :

-”Đi đường cẩn thận nhé.

Trong cốp xe, ở dưới miếng bìa cát tông, trong cái gói nylon nhỏ màu sẫm, tôi để đó sẵn ít tiền lẻ.

Nếu bị phạt, Anh La cứ dùng tiền ấy mà trả, kẻo trả tiền chẵn người phạt lại không có tiền trả lại, mình mất thì giờ thêm, mất tiền thêm, lại làm hỏng thêm người phạt!

Còn đây là giấy tờ gốc, anh cất kĩ.

Đây là giấy chụp lại giấy tờ gốc. Có khi anh cứ đưa giấy tờ chụp là đủ. Nhiều khi bị giữ xe còn dễ tìm lấy lại hơn là bị mất giấy tờ.”

Cảm ơn sự chu đáo của anh Nhu, Anh La vừa chạy xe vừa miên man…

Chúng ta đã thành công dựng nên một hệ thống làm cho mỗi người dân đều trưởng thành nên một nhà bác học kiêm nghệ nhân trong đối nhân xử thế.

Bao nhiêu năng lực của mỗi người đều dồn vào đầu tư cho lĩnh vực này, họ còn đâu năng lực cho muôn vàn việc khác trong đời sống?

Bao nhiêu năng lực của mỗi người đều phải dồn đầu tư cho lĩnh vực này, thì tại sao xã hội không tìm cách quốc hữu hóa vấn đề này, để rồi đưa ra các giải pháp toàn thể cho mọi người, thay vì muôn vàn giải pháp riêng tư chồng chéo lẫn nhau?

—-

Cái lõi của câu chuyện, là phạt, và thu tiền phạt.

Khi người phạt thu tiền phạt trực tiếp, đẻ ra tiếp các câu chuyện khác.

Chuyện thu ít tiền để tha phạt.

Chuyện mặc cả giá phạt.

Chuyện rình phạt để thu tiền.

Chuyện phóng xe trốn phạt…

Mọi chuyện trở nên rõ ràng, giản đơn, hiệu nghiệm, bằng cách tách rời việc phạt với viêc thu tiền phạt.

Người phạt chỉ có quyền ghi giấy phạt, kèm theo tường trình hiện trường, điều luật gì bị vi phạm, có kí tên và số hiệu của người phạt, khoản tiền phạt phải trả… trên tờ mẫu cho từng lĩnh vực. Các thông tin về người bị phạt được kiểm tra và ghi nhận lại trên cơ sở các giấy tờ tùy thân. Còn nhìn xa hơn, thì các đội phạt có thể có các máy móc để kết nối các cơ sở dữ liệu của trung tâm để kiểm tra và vào tin.

Người nhận giấy phạt chỉ nhận giấy phạt mà thôi, nếu hành vi của mình thuộc các trường hợp thông thường không có các tính chất khẩn cấp nguy hại.

Như vậy việc phạt đã xong.

—-

Người bị phạt làm gì với tờ giấy phạt ? Bạn ký giấy phạt. Địa chỉ khứ hồi đã in sẵn trên giấy phạt này. Và tờ giấy phạt được in dấu miễn tem bưu điện.

Nếu bạn tin tưởng rằng mình bị oan, bạn đánh dấu « phản đối », và gửi lại tờ giấy phạt qua bưu điện. Các hòm thư để bỏ thư cho bưu điện cần được dựng khắp nơi cho thuận tiện. Bạn phải sẵn sàng ra hầu tòa khi bị gọi, cần thiết thì phải thuê luật sư. Trong một xã hội phát triển lên, việc sử dụng tòa án là một việc rất bình thường cho các bên tranh chấp bình đẳng, và tòa án chính là một công cụ của mọi người trong xã hội, chứ không phải chỉ là của chính quyền.

Nếu bạn chấp nhận bị phạt, đây là trường hợp phổ biến, bạn đánh dấu « chấp nhận », và có nhiều cách để trả tiền cực kì đơn giản.

Hoặc bạn ra đại lý bưu điện mua con tem đặc biệt trị giá khoản tiền phạt. Ví dụ bạn bị phạt 100000 VND, bạn mua một con tem 100000 VND, hay hai con tem 50000 VND. Nhà nước phải lo in tất cả các con tem thuận lợi cho việc trả tiền bằng tem. Đại lý bưu điện phải có ở khắp nơi, giống như các điểm bán thẻ nạp điện thoại di động, để mua tem dễ dàng. Bạn dán mấy con tem này lên giấy phạt và gửi đi, thế là xong. Chuyện này ở ta làm được ngay hôm nay!

Đơn giản hơn nữa, một khi séc trả tiền trở nên phổ biến, bạn ghi tờ séc trả tiền cho « Quĩ Công », và gửi kèm theo tờ giấy phạt.

Hiệu quả hơn nữa, khi trả tiền bằng thẻ qua mạng trở nên phổ biến, bạn nối Internet vào trung tâm trả tiền phạt, và trả tiền.

—-

Điều còn lại cuối cùng, nhà nước cần trả lương đâu ra đấy cho những người đi phạt, để họ vui vẻ với cái công việc ngày hôm nay đã trở nên thật giản đơn, sạch sẽ, và không vụ lợi được nữa.

Giờ lại lên ba – hồi năm

Posted on

<<

Gần trưa rồi, Cụ Hinh xin phép chào cụ Luông ra về, mong cụ Luông gìn giữ sức khỏe, để rồi còn gặp lại nhau.

Cụ Luông nhất định quờ chân tìm dép dưới cái sập gụ, và đi ra vài bước tiễn Cụ Hinh được thật.

Đến bậu cửa, cụ Luông bảo.

- ” Tôi nghe bà nhà đọc báo hộ cho, nay người ta muốn gửi người lên Sao Hỏa, còn sau đó có đón được họ về không, thì chưa có chương trình.

Nay tôi tiễn Cụ Hinh, trong lòng cũng như tiễn người đi Sao Hỏa vậy.

Nhưng tôi vẫn mong có ngày đón được Cụ Hinh về lại đây chơi vui tuổi già.”

Cụ Hinh xoa đôi tay ấm áp vượt thế kỉ của cụ Luông.

- “Cảm ơn nỗi lòng của cụ Luông với tôi.

Lòng người đi Sao Hỏa ngàn dặm hẳn cũng đầy xao xuyến, mong cho nếu quay về được thì sẽ lại gặp được đông đủ bạn bè.

Mỗi ngày là một cuộc đời nhỏ, mong cụ yên vui.”

Nói đoạn Cụ Hinh ra đi, nhìn thẳng phía trước.

Giờ lại lên ba – hồi bốn

Posted on

<<

Cụ Luông dướn mắt sang phía Cụ Hinh.

- ” Tôi nghĩ thế này Cụ Hinh ạ.

Mình trao mình cho ai tất cả trăm phần, như thế là trong lòng mình không muốn cho người ta cái quyền từ chối mình.

Như thế là mình không tôn trọng người ta.

Như thế là mình không tôn trọng chính mình nữa.”

Giờ lại lên ba – hồi ba

Posted on

<< >>

Cụ Hinh nhấm nháp chén trà vối sóng sánh… Cái hương tuy có vẻ không đặc sắc, nhưng cái vị gợi nhớ ngàn năm.
Đoạn bảo cụ Luông.

- “Trong chuyện này, làm thế nào mà cụ Luông vẫn còn giữ được riêng cho mình một phần trăm?

Thế là cụ giỏi giang lắm đó nha.”

Giờ lại lên ba – hồi hai

<< >>

Cụ Luông run tay rót chén trà vối mời Cụ Hinh.

- “Dám hỏi cụ Luông à, cụ bà còn chứ ạ?”

- “Còn, bà ấy vẫn quanh đâu đây mà.”

- “Trời đất, vậy thì không những cụ Luông vẫn còn, mà một nửa của cụ Luông cũng vẫn còn nữa!”

- “Cụ Hinh nhầm rồi! Bà ấy bây giờ đâu còn là một nửa của tôi nữa!

Bà ấy giờ đã là chín mươi chín phần trăm của tôi rồi.”

—-

Cụ Luông nâng chén trà vối uống từ tốn, nở nụ cười.

“- Mai đây rồi bà ấy sẽ là một trăm phần trăm của tôi luôn thôi!”

Giờ lại lên ba

>>

Về chơi lại xóm Núi, Cụ Hinh ghé thăm nhà cụ Luông. Thật tuyệt vời, cụ Luông còng lưng vẫn ngồi đây, trên cái sập kê trước khung cửa nhỏ nhìn ra bụi chuối. Xa nữa là đường làng, thỉnh thoảng có tiếng chân đi qua.

- Chào Cụ Hinh.

- Ôi, không ngờ còn gặp lại được cụ Luông! Mà cụ vẫn còn tinh anh vậy cơ!

Năm nay cụ Luông bao nhiêu rồi?

- Qua một trăm rồi, giờ lại lên ba.

- Thế thì cụ giải hết các chuyện đời rồi còn gì!

- Ấy Cụ Hinh à, còn một chuyện này.

Thọ đã đành một chuyện.

Nhưng còn làm sao để trẻ được lâu!

Hỏi trữ

Dở tay pha trà, Anh La hỏi Cụ Hinh.

-” Tại sao khi sống mình phải đặt ra nhiều câu hỏi thế?”

-”À, một số câu hỏi là để dự trữ.

Vì sau này muốn cũng không hỏi được nữa.”

Kiểm tra, và công khai hóa kiểm tra

Con người làm nên máy móc, và đến một ngày, máy móc điều khiển trở lại con người.

Sau nhiều tranh cãi, đạo luật tăng cường chống nạn bạo lực đường sá ở Pháp cho phép dựng bên đường các radar, máy chụp tự động tốc độ xe cộ lưu thông trên đường, được ra đời nhằm làm giảm số tai nạn giao thông do phóng nhanh vượt ẩu.

Theo thời gian, ở những điểm nhạy cảm về tai nạn theo thống kê, người ta lắp đặt các radar này. Khi xe đi qua đó vượt tốc độ cho phép, máy sẽ chụp tự động xe vượt, và giấy phạt được in và gửi về nhà chủ xe.

Vậy bạn phóng xe đi nghỉ thì cứ vui vẻ nhé, và chỉ sau đó khi về đến nhà, tiền nong và ngày phép dành dụm cũng đã vơi, bạn run tay mở thùng thư mà không thấy có giấy phạt… thì mới yên tâm gần như hoàn toàn về mùa nghỉ vừa qua… Nhưng vẫn còn để chờ xem thêm quãng đường bạn vừa chạy về đến nhà xong có suôn sẻ không đã?…

Máy chụp, cũng đúng thôi. Đề ra luật giao thông là để thuận tiện và an toàn cho mọi người. Luật ra đều như ngô rang, mà xong đó ai nấy cũng vẫn cứ chen lấn xô đẩy và phóng bạt mạng, không phương kiểm soát, thì chỉ để nuôi béo, khen tốt mấy ông nghị sĩ mà thôi.

Thói bất chấp trong giao thông không phải là việc nhỏ, nó là một vấn đề bạo lực trong xã hội. Cái xe trong tay người lái về bản chất không khác gì khẩu súng hay lưỡi dao, con người phải ý thức và bị kiểm soát về điều đó.

Nhưng vấn đề quan trọng nhất của các biện pháp thi hành luật là chúng phải công khai và kiểm soát được. Nếu không thì không có nền văn minh.

Với các trạm đặt máy chụp tự động cố định, một thông tư với tinh thần công khai hóa đã chỉ định việc phải dựng biển báo sớm “có radar”. Tùy theo loại đường: đường hạn chế tốc độ ở 130km/giờ, phải báo trước 600 mét; ở 90km/giờ, trước 400m; ở 70km/giờ, trước 300m; sai số cho phép trên dưới 50m. Tóm lại bạn được báo trước khoảng 15 giây để tự chấn chỉnh.

Các trạm chụp di động, có thể có cảnh sát viên chụp, thì không nhất thiết có biển báo trước, nhưng các chương trình kiểm soát tốc độ của các trạm này được công bố trước theo hàng tháng trên trang web của chính quyền tỉnh, để mọi người có thể tham khảo trước.

Bạn có thể ngạc nhiên, đã kiểm tra đúng theo luật, lại còn phải báo trước? Trừ những công việc an ninh đặc biệt và khẩn cấp, kiểm tra là công việc để thúc đẩy xã hội vào nếp, để xây dựng cùng nhau nền văn minh, chứ không phải để bắt nạt nhau.

Và các máy định vị dẫn đường do vệ tinh, GPS – Global Positioning System GPS, thành ra đắt khách: trên đường đi máy GPS sẽ báo cho bạn mọi radar chụp tốc độ, nếu bạn mua thêm chương trình này. Các nhà kinh doanh luôn nhanh tay, tốt thôi nếu trong khuôn khổ pháp luật.

Nhiều tay lái bạo lực quen đường và cậy GPS chơi trò láu cá: vẫn cố phóng nhanh, và đi chậm lại khi gần tới radar.

Nhà nước đang nghĩ ra và thử nghiệm một cách thức mới bổ sung vào để kiểm soát các tay lái bạo lực này: lúc bạn vào đường cao tốc, radar chụp bạn ngay, lưu để đấy, và khi bạn ra khỏi đường cao tốc, radar cũng chụp bạn, và sẽ tính ra tốc độ trung bình của bạn xem có vượt quá tốc độ cho phép không, để còn gửi giấy phạt thêm…

Vỏ quít móng tay, hạ hồi phân giải.


Bài trên Tiền Phong

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 60 other followers