RSS Feed

Tag Archives: ông Luống

Của nả

Bác Luống bảo.

-”Để tôi mời Cụ Hinh thưởng thêm tuần trà mạn của tôi vừa được cô cháu của tôi tặng từ hôm ngày sinh của tôi mới rồi trong vườn của tôi đang rộ hoa tầm xuân của tôi nhé.”

-”Cảm ơn bác Luống, nhưng xin bác hôm khác đi, tôi ngồi lâu quá thì lại thành ra nốt của bác, mà như thế thì rồi bác lại bận rộn vất vả quá đi với trăm thứ bà rằn của nả của bác ạ.”

Trao nhiệm

Cụ Hinh gặp bác Luống ngoài ngõ.

-”Chào bác Luống, dạo này tôi thấy bác bận đi công việc phường suốt ngày.”

-”Cụ Hinh ạ, tôi cũng sắp về hưu rồi, cố gắng một chút.”

-”Công việc phường bận thế ạ?”

-”Công việc liên phường. Các phường bây giờ liên kết nhau nhiều việc, như hội thảo luân phiên chẳng hạn.

Dạo này tôi được mời đi vòng qua các phường để nói chuyện, trao các ý tưởng nhiệm vụ dần cho các thế hệ trẻ hơn, để rồi họ còn biết sau này sẽ tiếp tục trao chúng lại cho các thế hệ mai sau.

Nếu Cụ Hinh muốn đi nghe trao nhiệm, thì để tôi gửi giấy mời.”

-”Cảm ơn bác Luống… dạo này… nom thế… nhưng đầu óc tôi… cũng đang… rất bận ạ…”

Vui duyên mới

Ông Luống phó phường được mời đi ăn cưới ở một gia đình của tổ dân phố. Đang ăn uống chuyện trò thì được mời phát biểu.

Ông Luống đứng dậy.

Sau khi phân tích tình hình thế giới, từ thời tiết bất thường cho đến giá cả bất thường, ông kết luận.

-”Trước những diễn biến phức tạp như thế, tôi xin chúc cô dâu chú rể vui duyên mới, không quên nhiệm vụ.”

Đám cưới vỗ tay nhiệt liệt.

Cô dâu rất xinh xẻo, ngây thơ, hỏi trong trắng.

-”Thưa bác Luống, không quên nhiệm vụ gì ạ?”

Ông Luống đang ngồi xuống lại phải đứng lên, gãi đầu.

-”Vâng… là ví dụ thôi, không quên nhiệm vụ phải cùng nhau làm gì đây, để đẻ được con.”

-”Dạ, cảm ơn bác Luống, bác không nhắc thế, thì cháu suýt quên đấy ạ.”- Chú rể cũng loay hoay gãi đầu ngắm cô dâu đang ửng lườm.

Tự nhiên thành, bất chiến

Bác Luống bảo.

-”Cụ Hinh này, phường của tôi nhiều người chê ấm ớ, thế mà có nơi muốn đề cử phường tôi đi dự cuộc thi phường văn minh thế giới.”

-”Hay quá, thế thì bác có dịp xuất ngoại rồi còn gì.”

-”Tôi đã nghĩ kĩ, mình đã tự thấy nhất thế giới rồi, việc gì còn phải tự đi so sánh với ai nữa? Chưa kể nếu ban giám khảo mà ấm ớ, thì nó còn làm cho mình mất điểm, hóa bực mình thêm.”

-”Vâng, bác đã nghĩ được như thế, thì lại còn hay hơn nữa. Tôi nghe nói binh pháp Trung Hoa có phép ‘bất chiến, tự nhiên thành’. Phép này của bác còn cao hơn thế nữa, xứng đáng là phép ‘tự nhiên thành, bất chiến’.”

“Sống, để làm gì?”

Hội thảo “Sống, để làm gì?” được ông Luống phó phường tổ chức rất chu đáo. Các đại biểu háo hức tham dự. Về đãi ngộ, có phong bì ăn trưa. Về tâm linh, các đại biểu vừa có cơ hội được lên lớp cả hội nghị, nhưng cũng vừa hy vọng tìm được lời giải đáp cho nỗi uẩn lo triết lý nhân sinh của mỗi người. Ai rồi cũng cần sự cứu rỗi cả.

Gần trưa ngày thứ ba, ngày cuối, giờ khắc thắt nút đã nhích đến.

-”Sống, là sống hộ, là để thực hiện được cái lý tưởng của vĩ nhân mà mình đã tin, và đã yêu”. Ông Ngạn bước xuống, tin yêu, vợ ông vỗ tay to nhất hội trường.

-”Sống, là để làm gương sáng, cho người khác tha hồ soi vào, và bắt chước theo.” Ông Ngàn bước xuống, mắt nhìn xa xăm, anh thư kí của ông vỗ tay to nhất hội trường.

-”Sống, là để lưu lại cho hậu thế cái gì đấy, khiến họ phải phục lăn.” Ông Nghên bước xuống, mắt nhìn tít lên cao, anh con trai ông vỗ tay to nhất hội trường.

-”Sống, là để cho tiền thế phải tiếc nuối, rằng họ không kịp được sống cùng ở thời của chúng ta.” Ông Nghẽn bước xuống, đĩnh đạc uy phong.

Giây lát bâng khuâng.

Ông Luống ý thức, lên ngay bục, cầm nhanh chiếc micro.

-”Thời gian đã hết, tôi thật rất tiếc, nhưng cũng thật rất sung sướng, để tuyên bố rằng cuộc hội thảo này đã kết thúc thật là tốt đẹp. Mời các anh chị em lĩnh tiền ăn trưa ạ.” Ông Luống vỗ tay cùng cả hội trường mừng thành công của cuộc hội thảo./.

Học và tập

Ông Luống phó phường chủ trì mấy ngày lớp học và tập nghị quyết cho các phường viên cốt cán. Buổi kết thúc này là phần thu hoạch cá nhân.

Cô Ngàn phát biểu.

-”Em thấy không nên nhiều đảng, nhiều đảng thì học và tập nghị quyết còn chết nữa.”

Anh Ngạn phát biểu.

-”Nhiều đảng, cãi nhau ùm xum, học và tập để thi thì chắc không còn biết đường nào ạ.”

Ông Ngãn băn khoăn.

-”Suy luận như kiểu các anh chị, thì chả nhẽ không có đảng nào, thì không học không tập nghị quyết nữa à? Mất trật tự.”

—-

Ông Luống lên tổng kết.

-”Các anh chị phát biểu trong lớp tập huấn của phường, thì tự do một chút cũng coi như được. Nhưng mà nhớ ôn bài, thuộc lòng kĩ, tuần sau kiểm tra, có đỗ thì mới có cơ được xét lên lương.”

Hậu vận tướng

Bên bàn trà giáp Tết nhà bác Tộ, ông Luống nổi hứng xem tướng cho bạn bè.

-”Cụ Hinh à, Cụ Hinh có tướng tốt về hậu vận đấy.”

-”Cảm ơn bác Luống. Vậy là còn hy vọng, sau khi tiền vận và hiện vận không ăn thua gì.”

-”Vâng.

Tôi nói là thế, nhưng Cụ Hinh vẫn phải lo giữ gìn sức khỏe, để kịp sống đến hậu vận nhé. Đừng có mà chủ quan với ông Giời.”

-”Vâng, tôi cũng nghi ông Giời là rất hay chủ quan ạ.”

Thần dược

Ông Luống pha thuốc trong cốc.

Cụ Hinh hỏi.

-”Bác sử dụng thuốc gì vậy?”

-”Đây là quà tặng của bạn tôi đi viễn đông về, cho bà vợ tôi.”

-”Thế sao bác lại uống?”

-”Bạn tôi bảo đây là thần dược, đắt lắm. Bà vợ tôi không thích uống, nhưng bắt tôi uống cho khỏi phí.”

-”Bác biết tác dụng của nó chứ?”

-”Tôi mới dùng được hai ngày, chưa thấy gì rõ rệt. Bạn tôi bảo nó sẽ có tác dụng về lâu dài, cho mãi tới… sau.”

-”Mãi tới kiếp sau?”

-”Tôi nhịu lời… Mãi tới mai sau!

Đấy, tai Cụ Hinh kém rồi nhé! Cụ Hinh có dùng thuốc này cùng tôi không, để tôi san biếu cho một nửa?”

Cảm trầm

Bác Tộ mời trà bác Luống, Cụ Hinh.

Bác Tộ bảo.

-”Bác Luống khỏe mạnh chứ? Nom bác Luống hôm này hơi xuống khí à.”

-”Quả là hơi có thế. Không khéo tôi hơi trầm cảm. Cụ Hinh thấy sao?”

Cụ Hinh ái ngại.

- “Bác tự thấy kém hứng khởi hoạt động?”
- “Vâng.”
- “Thờ ơ…”
- “Vâng.”
- “Mỏi mệt…”
- “Vâng.”
- “Nản chán…”
- “Vâng.”
- “Bí bách…”
- “Vâng.”
- “Ừm…
Cái này nữa, quan trọng đây.
Bác có cảm giác tự thấy mình kém cỏi không?”
- “Ồ không! Không được! Tôi mà thế, thì làm sao còn đôn đốc, dẫn dắt được các anh chị em viết báo tường ở phường nữa!”
- “May quá, thế thì bác không bị trầm cảm đâu! Chắc là mấy anh chị em viết báo tường ở phường của bác trầm cảm, làm cho bác cảm trầm mà thôi!”

Bác Tộ vui vẻ đứng lên pha tuần trà mới.

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 95 other followers