Tuần trà xong, bác Tộ không bị say trà, mà vẫn bị say khóa bồi dưỡng triết học.
-”Cụ Hinh à, dẫu sao thì cái khái niệm tồn tại với hư vô, rắc rối đấy.
Tồn tại, thì tôi biết, xã hội đầy ắp tồn tại.
Nhưng hư vô là cái gì, làm sao mà sờ được nó, tôi áy náy mãi, không hình dung ra được. Mất cả ngủ, rồi bà nhà bắt tôi phải ngủ riêng, thế có phải là hư vô?”
Cụ Hinh động viên.
-”Bác Tộ à, đừng lo quá.
Đang sống, thì cứ tồn tại, đã là tạm đủ.
Sau sống, thì khắc ngộ được hư vô là cái gì thôi.”
-”Đã đến lúc ấy, làm sao mà tôi lại giảng giải lại được cho Cụ Hinh về hư vô?”
-”Thì tôi cũng sẽ đến lúc gặp hư vô mà. Có khi còn trước cả bác Tộ.”