Dòng thông tin RSS

Lưu trữ theo thẻ: ông Tộ

Khoảnh khắc

Bác Tộ mời trà.

-” Cụ Hinh à, tôi cứ thấy thật là lạ… Tại sao lại có cái khoảnh khắc này mình vẫn đang sống, trong cái chuỗi thời gian hàng tỉ năm chỉ những bụi vũ trụ, trước đây, và sau này?”

-”Dạ, chắc tại vì trước kia, và sau này, mình không sống ạ.”

Nợ cực xấu – III

-”Cụ Hinh à, tối qua tôi nhớ ra rồi.”

-”Về chuyện gì ạ?”

-”Chuyện Cụ Hinh.

Hóa ra khi mình ra đi, chẳng liên quan gì đến nợ với trả gì hết cả.”

-”Vui quá.”

-”Lúc ấy tôi chợt nhớ ra rằng chúng ta là một trạng thái thoáng qua của bụi vũ trụ. Bụi vũ trụ sẽ chẳng mất đi đâu được, muốn cũng không được, cứ tềnh hênh ra đấy. Nó chỉ chuyển đổi cái trạng thái bên ngoài của nó cho đỡ buồn chán thôi.

Nhớ đến đấy, tôi suýt ngủ quên bẵng luôn à!

Không ngờ là lại còn thức dậy do cái tiếng chuông của Cụ Hinh.

Hôm nay, nâng cốc, nha.”

Nợ cực xấu

Bác Tộ hỏi.

-”Nợ xấu là gì hả Cụ Hinh?”

-”Nợ đấy, mà khó trả, hoặc không trả được.”

-”Thế thì cái hết trả được, gọi luôn là nợ cực xấu, cho thật rõ ràng.”

-”À không, cái nợ cực xấu, thì lại nhất định phải trả, và trả được.”

-”Cụ Hinh nói khó hiểu quá.

Thế nó là cái gì vậy?”

-”Là sự chào từ biệt cuộc đời.”

Kê lại cái sập – II

Nghe xong chuyện “Kê lại cái sập”, bác Tộ gãi đầu.

-”Cụ Hinh à, cái sập nặng đến thế cơ à?”

-”Ừ, nhưng người ta vẫn kê lại nó luôn đấy mà.”

-”Làm thế nào ạ?”

-”Ở trong đầu.”

-”Kê lại thế nào cái sập ở trong đầu ạ?”

-”Cái sập, là cái sập rồi. Có kê lại đi đâu chăng nữa, thì nó cũng vẫn là cái sập rồi. Sập, thì ở đâu cũng đã là sập.

Khi người ta vẫn thờ cái sập rồi, thì kê lại, hay không kê lại cái sập, có gì là khác nhau đâu. Không kê lại cái sập, cũng đã là luôn luôn kê lại cái sập.”

Đỉnh cao – IV

Bác Tộ hỏi.

-”Cụ Hinh có phân biệt được Pháp-hiến với Pháp-quyền không?”

-”Dạ, khó đấy ạ.”

-”Về sinh động học, thì thế này.

Pháp-hiến, là tùy ai người đấy hiến.

Pháp-quyền, là tùy ai người đấy quyền.”

Đỉnh cao – III

Bác Tộ mời tuần trà mới.

Lại bảo.

-”Cụ Hinh à, phần bồi dưỡng về quyền làm người, nom vậy, mà phức tạp lắm.”

-”Bác Tộ có giải thích lại được không ạ?”

-”Đại khái, khi sinh ra, thì ai cũng có quyền làm người.

Sau đó, ai may, thì giữ gìn được quyền đó.

Còn không, thì thôi.”

Đỉnh cao – II

Tuần trà xong, bác Tộ không bị say trà, mà vẫn bị say khóa bồi dưỡng triết học.

-”Cụ Hinh à, dẫu sao thì cái khái niệm tồn tại với hư vô, rắc rối đấy.

Tồn tại, thì tôi biết, xã hội đầy ắp tồn tại.

Nhưng hư vô là cái gì, làm sao mà sờ được nó, tôi áy náy mãi, không hình dung ra được. Mất cả ngủ, rồi bà nhà bắt tôi phải ngủ riêng, thế có phải là hư vô?”

Cụ Hinh động viên.

-”Bác Tộ à, đừng lo quá.

Đang sống, thì cứ tồn tại, đã là tạm đủ.

Sau sống, thì khắc ngộ được hư vô là cái gì thôi.”

-”Đã đến lúc ấy, làm sao mà tôi lại giảng giải lại được cho Cụ Hinh về hư vô?”

-”Thì tôi cũng sẽ đến lúc gặp hư vô mà. Có khi còn trước cả bác Tộ.”

Viết, và đổi thay

Bác Tộ hỏi.

-”Cụ Hinh à, viết, có đổi thay được đời sống không?”

-”Có chứ.”

-”Như thế nào?”

-”Người mong bảo thủ, sẽ bảo thủ hơn.

Người mong tự do, sẽ tự do hơn.

Người không mong gì, sẽ không gì hơn.”

Đỉnh cao

Bác Tộ mới được đi học bồi dưỡng một đợt mấy tháng về triết học, nom như nhuận sắc hẳn lên.

Cụ Hinh hỏi ghé chuyện.

-”Bác Tộ à, tôi nghe nói, ở xứ mình hiện nay có rất nhiều người tu luyện triết học, có đúng như vậy không ạ?”

-”Dạ vâng. Đông đấy ạ.”

-”Họ nghiên cứu về gì ạ?”

-”Dạ, về các đỉnh cao, trong mọi lĩnh vực ạ.”

-”Họ có tìm được nhiều đỉnh cao ấy không?”

-”Dạ, đang tìm tòi, nhưng hơi khó khăn.”

-”Tại sao vậy?”

-”Dạ, vì họ đã đang đứng ở đỉnh cao nhất rồi ạ.”

Trước Hùng Vương

Ông Tộ mời trà.

-”Cụ Hinh này, nhiều vấn đề, không biết chúng từ đâu đến.

Mà hay, chúng cứ nằm ì ra mãi một chỗ nhỉ.”

-”Vâng, có những vấn đề hẳn có từ thời trước Hùng Vương.”

-”Thế nếu chúng ta không giải được chúng, thì sẽ ra sao ạ?”

-”Thì thế hệ sau lại đặt câu hỏi đúng như bác Tộ vừa đặt ạ.”

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 72 other followers