Dòng thông tin RSS

Lưu trữ theo thẻ: ông Tộ

Ngợi ca

Cụ Hinh hỏi bác Tộ.

-« Tôi thấy ở phường ban loa phường làm việc đều đặn nhất, có phải không ạ? »

Bác Tộ gãi đầu, rồi « vâng ».

-« Ngoài ra, loa phường còn cung cấp cả âm nhạc cho dân phường và người đi ngang qua phường. »

-« Vâng. »

-« Nhưng tôi chưa nghe thấy bài hát nào ca ngợi về loa phường được hát trên loa phường ạ.»

-« Dạ, cái này chắc người ta chưa nghĩ tới.
Nhưng mỗi khi loa phường mở, thế cũng đã là một bài hát mới ngợi ca loa phường rồi đấy ạ.”

Sâu sát

Lễ tổng kết quí đầu năm về hoạt động của phường diễn ra sôi, và nổi. Bác Sấp, phó phường bạn sang dự, phát biểu sau bài kiểm thảo của bác Tộ.

-« Như thường lệ, tôi nhất trí về căn bản với bản tự kiểm thảo của bác Tộ trưởng phường ta ạ. »

(Vỗ tay hồi lâu…)

Tôi chỉ nhận xét thêm, rằng bác Tộ nên sâu sát thêm hơn nữa. »

-« Cảm ơn bác Sấp… xin bác cho ví dụ cụ thể hơn, được không ạ? » – bác Tộ thận trọng.

-« Tôi nhận thấy là, từ hai năm nay, bác Tộ xét duyệt nấc to nhỏ của nút volume của loa phường vẫn là 7/10.

Tôi thấy, như vậy, là chưa sâu sát. »

-« Dạ… Thế là…»

-« Sau hai năm, độ thính của tai người phường ta đã giảm đi. Vậy, với tinh thần sâu sát, tôi đề nghị mình phải nâng mức to nhỏ của nút volume của loa phường lên 8/10, bác Tộ ạ. »

Vừa hay, tiếng loa phường ngoài phố vang lên, át cả tiếng vỗ tay./.

Máy đếm điện tử

Bác Tộ mời trà Cụ Hinh, đoạn bảo.

-”Nhờ Cụ Hinh xem hộ cái máy đếm mới của tôi nhé. Tôi nhức hết cả mắt, mà chả làm ăn được gì cả.”

-”Làm sao ạ?”

-”Thế này, cái màn ảnh là của riêng tôi, thế mà cứ như cái chợ. Chỗ này quảng cáo báo giá phấp phới, chỗ kia cô gái trẻ cởi trần tự xoa ngực mãi không biết mỏi tay bên cạnh ảnh lãnh tụ đang trang nghiêm trồng cây đón xuân…”

-”A, bác bị nhiễm khuẩn máy tính rồi.”

-”Chết không! Thế phải làm gì ạ?”

-”Bác phải nhờ chuyên gia thôi.”

-”Uống thuốc à? Có khỏi được không ạ?”

-”Thường là không, vì nhiều ông chuyên gia bảo tôi là ‘cứ tập sống chung với lũ thôi’.”

-”Nhưng bà vợ tôi nhìn mấy cô ấy xoa ngực mãi, khó chịu lắm, cứ làm như tôi mời các cô ấy về máy…”

-”Thì bác cứ nhờ bác Tộ gái bật máy tính hộ, thế là không phải bác rủ mấy cô ấy nữa, mà là bác gái mời các cô ấy về.”

Vừa hay bác Tộ gái đi qua.

-”Tôi không có dính vào cái máy móc tổ đỉa ấy đâu nhé! Mà thực thì tôi cũng đã quen dần rồi, cứ coi quách các cô ấy như con cháu trong nhà vậy, cho nó rảnh đầu!”

Để dành ý

Bác Tộ làm kiểm điểm cuối năm ở phường. Bác được khen “ngoan viên toàn diện”, trừ một điểm, “lười góp ý”.

-”Thưa các phường viên, tôi xin nhận lỗi lười góp ý ạ.

Tôi nghĩ, góp ý như mời ăn, nếu gắp món cho người ta rồi, mà người ta chưa động đến, thì có gắp cho nữa cũng chỉ làm cho người ta gặp khó thêm.

Vài ý, tôi đã góp từ khi còn rất trẻ, như tắt loa phường đi chẳng hạn, nhưng mà vẫn chưa được ai sử dụng. Tôi đành để dành ý vậy.

Tết nhất đến nơi, xin chúc các phường viên ta vui vẻ.”

Gửi nụ hôn

Cụ Hinh gặp bác Tộ.

-”Bác Tộ vui khỏe chứ ạ?”

-”Vâng, tôi luôn cố gắng ạ.”

-”À, cô nhà báo xinh đẹp xứ Đoài mới phỏng vấn bác bữa trước, cô ấy mới gặp tôi.”

Bác Tộ phấn chấn.

-”Dạ, cô ấy có nhắn gì không ạ?”

-”Cô ấy nhắn gửi bác nụ hôn.”

-”Gửi… thế nào ạ?”

-”Cô ấy hôn tôi, rồi nhắn thêm như thế ạ.”

…khomekhomekho…

Bác Tộ qua thăm Cụ Hinh. Trên bàn của Cụ Hinh có một khối gỗ sáu mặt, mỗi hai mặt đối diện lần lượt có khắc chữ “me”, rồi chữ “kho”.

Bác Tộ hỏi “Cụ Hinh à, mấy chữ này là thuộc về tiếng gì ạ? Đọc chúng thì từ đâu sang đâu ạ?”

-”Dạ, chúng nó cũng chả là cái tiếng gì cả.

Để đọc nó, bác cứ quay tít khúc gỗ lên, thì rồi nó sẽ hiện ra cho bác dòng chữ bất tận “…khomekhomekho…”, một khi nó còn chưa chết đứng./.

Tiểu kiếp

Bác Tộ hỏi.

-”Cụ Hinh à, tôi đọc sách về các vĩ nhân, thấy họ vĩ nhân từ bé nhỉ.”

-”Dạ, tôi nghĩ  cứ sau mươi năm, mỗi người đã thành ra một con người đã khác, một tiểu kiếp đã qua…

Và quá khứ luôn luôn có cái gì đó xa lạ, rất xa lạ.”

-”Thế vĩ nhân có là ngoại lệ không?”

-”Dạ, tuy nhiên rất có thể có những ngoại lệ kiệt xuất, có những người không thay đổi suốt đời…

Tôi nói như thế, để ai muốn chọn thế nào, thì cũng có lựa chọn, tha hồ viết hồi kí, không bị tôi bắt bí, nên không việc gì phải điên tiết cả.”

Thuyết phục

Bác Tộ hỏi chuyện.

-”Trên trần gian, những người làm chính trị, họ phải có tài gì ạ?”

-”Tôi nghĩ, trước hết là tài thuyết được người khác phục ạ.”

-”Cụ Hinh có tài ấy không?”

-”Dạ, không ạ. Tôi chưa cảm thấy mình thuyết được một ai khác phục ạ.”

-”Thế làm sao mà những người ấy họ thuyết được rất nhiều người khác phục nhỉ?”

-”Dạ, điều đó nhiều khi phụ thuộc vào chính những người khác đó, họ phục những gì ạ.”

Chuyện dừng kể chuyện

Bác Tộ hỏi.

-”Cụ Hinh có lúc nào định sẽ dừng kể chuyện không?”

-”Dạ, mình phải sẵn sàng, ngày nào cũng có thể sẽ là ngày dừng ạ.”

-”Nghĩa là như thế nào?”

-”Nghĩa là cuộc sống thực tình rất mong manh, như chính vũ trụ này vậy, như chính lòng người vậy.”

Sức gió

Bác Tộ hỏi.

-”Cụ Hinh này, cứ nói sức gió cấp này cấp nọ, nhận ra chúng như thế nào nhỉ?”

-”À, cấp 0, thì lặng như tờ.”

-”Thế lá lăn trên đất, thì là cấp mấy ạ?”

-”Cấp 3.”

-”Cấp 6, thì là gì ạ?”

-”Lật cả ô cầm tay.”

-”Cây bật được gốc thì…?”

-”Cấp 9 trở lên.”

-”Thế hẳn là cấp 12 đi?”

-”Dạ, chắc là đứng vững cũng khó khăn ạ.”

-”Tôi vẫn thắc mắc… Thế cấp nào, thì cởi tuột được cả giải buộc thắt nút áo, để rồi áo bay đi được khỏi thân mình ạ?”

-”Cấp ấy, chỉ có ở ta thôi ạ. Cấp dối.

Cấp về nhà dối mẹ ạ, í à, là qua cầu gió bay.”

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 87 other followers